|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thứ đó. Tình cảm là thứ luôn làm cho các cô gái hồ đồ. Hôn nhân chính là lợi ích của cả hai bên. Lòng người dễ thay đổi, chỉ có cuộc hôn nhân liên quan đến lợi ích mới có thể ổn định. Từ xưa đến nay đều như vậy!
Nhiễm Nhiễm im lặng rất lâu, mãi sau mới khẽ nói:
- Tiền của ông Hạ Hồng Viễn đủ cho con sống thoải mái suốt đời, con không cần phải tìm một người đàn ông giàu sang nữa.
- Tiền của Hạ Hồng Viễn ư? – Bà Hàn cười lạnh lùng: – Con chắc chắn Hạ Hồng Viễn sẽ để lại tiền cho con sao? Hạ Nhiễm Nhiễm, mẹ nói nghe này, con đừng quá ngây thơ như vậy. Con đừng tưởng bây giờ con là con gái duy nhất của Hạ Hồng Viễn thì ông ấy sẽ dành toàn bộ tài sản cho con. Trước đây, ông ấy có thể vì người khác mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến con suốt mười mấy năm trời, thì sau này, ông ấy cũng có thể vì người khác mà vứt bỏ con thôi. Tuy bây giờ ông ấy không có con trai, nhưng ông ấy có những người đàn bà khác, chưa biết chừng tới một lúc nào đó họ lại sinh con trai cho ông ấy. Đến lúc đó, người đầu tiên Hạ Hồng Viễn muốn đề phòng chính là đứa con gái duy nhất là con đấy!
Nhiễm Nhiễm biết bà Hàn nói không sai. Nếu nói trên đời này, người hiểu ông Hạ Hồng Viễn nhất thì bà Hàn nhận là người thứ hai vì không có ai dám nhận là người thứ nhất. Họ là vợ chồng, đã quen biết nhau hơn ba chục năm, tính tình thế nào đều rõ cả. Ông Hạ Hồng Viễn thực sự là người nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ. Trước Nhiễm Nhiễm, bà Hàn đã sinh một cậu con trai nhưng bị bệnh nên đã sớm qua đời. Sau này mới sinh thêm Nhiễm Nhiễm. Ông Hạ Hồng Viễn vì thế mà ép bà Hàn tiếp tục sinh con trai, nhưng sinh hai lần vất vả, lại thêm tâm lý ghét chuyện phụ nữ bị coi là công cụ sinh đẻ nên bà nhất quyết không chịu. Vì chuyện này mà mâu thuẫn giữa hai vợ chồng ngày càng căng thẳng. Sau này, ông Hạ Hồng Viễn có người đàn bà khác ở bên ngoài, chẳng thèm về nhà nữa.
Nhiễm Nhiễm thấy lòng mình như đang dấy lên từng cơn rét lạnh, chẳng tìm nổi một lời phản đối, đành nói:
- Con có thể không cần tiền của ông Hạ Hồng Viễn, không có tiền thì con sẽ sống những ngày tháng không có tiền. Con có công việc ổn định, chỉ cần cố gắng thì sẽ không bao giờ chết đói.
Bà Hàn như đang nghe một câu chuyện cười, bất giác cười khẩy. Bà lại ngồi xuống sofa, từ tốn nói:
- Ồ? Vậy sao? Mục Thanh bạn con sống không cố gắng sao? Tại sao chỉ vì mấy trăm nghìn tệ mà bị rơi vào bước đường cùng? Ồ, phải rồi. Vì mẹ cô ấy bệnh nặng nên mới cần tiền. Về điểm này con không phải lo, mẹ có mắc bệnh thì cũng không tiêu của con một đồng một cắc nào đâu. Nhưng nếu con bị bệnh thì sao? Nếu sau này con của con bị bệnh thì sao? Con còn dám nói không có tiền thì sẽ sống những ngày tháng không có tiền không?
Nhiễm Nhiễm không dám nói vì cô từng chứng kiến nỗi quẫn bách của Mục Thanh. Vì không có tiền nên chỉ có thể giương mắt nhìn tính mạng của người thân dần dần mất đi, vì không có tiền nên Mục Thanh đã một mình ngồi ở hành lang khóc lóc. Cô nhìn bà Hàn, có chút rối bời, hỏi:
- Lẽ nào lấy Thiệu Minh Trạch thì có thể giải quyết được mọi vấn đề? Ông Hạ Hồng Viễn vì thế mà sẽ để lại tài sản cho con sao?
- Ông ấy sẽ vì quan hệ với nhà họ Thiệu mà coi trọng con hơn. Nếu sau này chỉ có mình con thì tất nhiên mọi thứ của Hạ Hồng Viễn sẽ đều là của con. Nhưng nếu có người phụ nữ khác sinh con trai cho ông ấy, khi đó vì nể mặt nhà họ Thiệu mà ông ấy sẽ không dám làm chuyện quá tuyệt tình. Nhiễm Nhiễm, bây giờ chúng ta cần thế lực nhà họ Thiệu. – Thái độ của bà Hàn trở nên ôn hòa, hết lòng khuyên bảo: – Con hãy sáng suốt một chút.
Nhiễm Nhiễm lại hỏi:
- Vậy thì vì sao Thiệu Minh Trạch muốn lấy con?
Bà Hàn nhìn thẳng vào Nhiễm Nhiễm, nói rõ từng tiếng:
- Vì bây giờ con vẫn là con gái của Hạ Hồng Viễn, vì bây giờ nhà họ Thiệu chưa phải là của Thiệu Minh Trạch.
Thiệu gia có ba người con trai, Thiệu Minh Trạch là con của người con trai thứ hai. Tuy anh đã tự đứng lên thành lập Công ty Khoa học kỹ thuật Hoa Hưng, nhưng quy mô nhỏ và tài lực không thể sánh với sản nghiệp nhà họ Thiệu được, nhiều lắm thì cũng chỉ bằng số tiền họ bỏ ra để huấn luyện tay nghề nhân viên thôi. Thiệu Minh Trạch sớm muộn gì cũng phải bước vào doanh nghiệp của gia tộc. Có điều, muốn ngồi vào vị trí đứng đầu không phải là chuyện dễ dàng. Trên có anh con bác, dưới có em con chú, cả hai đều không tốt đẹp gì.
Nhiễm Nhiễm lại im lặng hồi lâu, mãi sau mới khẽ nói:
- Mẹ, hôm nay con rất mệt. Mẹ để con suy nghĩ kỹ được không? Hai ngày nữa con trả lời mẹ nhé.
Bà Hàn nhìn con gái một lúc, không nói gì, rồi đứng dậy xách túi ra về. Bà có thể lùi một bước trước nhưng không có nghĩa là thỏa hiệp. Đạo lý này, bà và con gái từng nói rõ với nhau. Dù con gái muốn hay không thì cuối cùng vẫn phải tuân theo sự sắp đặt của bà. Trước kia là như vậy, sau này tất nhiên cũng sẽ là thế.
Nhiễm Nhiễm không tiễn bà Hàn. Nghe tiếng cửa đóng sập lại mà cô chẳng con chút sức lực nào để đứng dậy. Mệt! Thật sự rất mệt! Từ trong ra ngoài, từ tinh thần đến thể xác, chẳng có chỗ nào là không kêu mệt. Cuộc sống thật mệt mỏi! Nhưng cô lại chẳng có dũng khí để chết, nên chỉ còn cách tiếp tục sống như vậy.
Cô nhắm mắt, muốn khóc một trận nhưng lại cảm thấy mắt mình khô cạn, đến khóc cũng không nổi.
Gia đình thế này, bố mẹ thế này, không phải cô không muốn thoát ra, mà chỉ là cố nén nỗi lòng để không tháo bỏ xiềng xích gông cùm. Cô cũng từng dũng cảm ở cái thời tuổi trẻ không biết sợ, bất kể là với cuộc sống hay tình yêu, cô đều đầy nhiệt huyết, đầy dũng khí… Đáng tiếc, cuối cùng cô vẫn là một người phàm phục, một người phàm tục yếu đuối, một người phàm tục yếu đuối đã sớm cúi đầu trước cuộc sống.
Thiệu Minh Trạch có gì không tốt chứ? Trẻ tuổi, là con nhà dòng dõi, có tướng mạo, có năng lực, thực sự là một đối tượng kết hôn không tồi, thật sự rất phù hợp với cô. Nếu bố mẹ hai bên đều tán thành, dù cô có suy nghĩ đắn đo cũng vô ích. Lẽ nào cô còn muốn tìm tình yêu thật sự trong hôn nhân sao? Rốt cuộc cô đang ảo tưởng điều gì? Cô đang khát vọng điều gì?
Nhiễm Nhiễm lặng lẽ nằm trên sofa nhìn bóng đèn trên trần nhà, một bóng đèn hình tròn đơn giản tỏa ánh sáng rực rỡ. Khi dọn đến, cô mới thay chiếc đèn này. Nó không hợp với phong cách kiến trúc của căn hộ lắm nhưng cô thích như vậy. Cô thấy nó sáng sủa chứ không như những chiếc đèn pha lê sang trọng kia, nhìn thì có vẻ nhiều bóng đèn nhưng dù có bật lên hết thì căn phòng cũng vẫn lờ mờ tối.
Cô luôn thích những thứ đơn giản.
Chương 4
Thử qua lại
Từ đó về sau, mỗi lần hai người gặp nhau, việc duy nhất có thể làm là đi ăn cơm. Nhưng khẩu vị của cô khá kén chọn lại ăn ít. Dù là món ăn gì cô cũng chỉ ăn vài miếng đã bảo no. Thế nên, đến cả đi ăn uống, hai người cũng không hợp nhau. Dường như quan hệ giữa hai người không thể tìm được điểm chung, rất khó tiến triển.
Cuối tuần, Nhiễm Nhiễm trực tiếp hẹn gặp Thiệu Minh Trạch để nói thẳng mọi chuyện:
- Nếu muốn kết hôn thì trước tiên phải làm rõ mọi chuyện sau hôn nhân đã. Hãy đưa ra tất cả những yêu cầu và giới hạn để tránh sau này nảy sinh những phiền phức không cần thiết. Anh thấy đúng không?
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, khẽ gật đầu:
- Rất có lý.
Nhiễm Nhiễm lại hỏi:
- Vậy anh nói trước hay tôi nói trước?
- Ưu tiên phái nữ. – Thiệu Minh Trạch khách sáo nói.
Cô cũng chẳng cần khách sáo với anh, thẳng thắn đưa ra những yêu cầu của mình:
- Trước khi kết hôn, anh Thiệu là người như thế nào, có quá khứ như thế nào, tôi đều không cần biết, nhưng tôi hy vọng sau khi kết hôn, anh chung thủy, ít nhất cũng là chung thủy về mặt thể xác. Chúng ta đều là người lớn. Tuy chưa chắc đã nảy sinh tình cảm sau khi kết hôn, nhưng khó tránh khỏi những tiếp xúc về thể xác. Tôi không chấp nhận được chuyện mình chung một người đàn ông với phụ nữ khác. Tôi cực kỳ căm ghét điều này.
Thiệu Minh Trạch nhướng mày nhưng không lên tiếng, mà chỉ cúi xuống nhấp một hớp cà phê.
Thấy phản ứng của anh như vậy, cô cười mỉa mai, tiếp tục nói:
- Nếu anh Thiệu cảm thấy không thể thực hiện được điều kiện này thì còn có lựa chọn khác, đó là hôn nhân không tình dục. Giữa chúng ta không cần phải tận hết nghĩa vụ vợ chồng, mà chỉ duy trì quan hệ hôn nhân trên giấy tờ, hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Như vậy, anh chơi bời bên ngoài thế nào cũng mặc, chỉ cần không công khai trước mặt tôi là được. Anh thấy thế nào?
Cô nói như vậy, Thiệu Minh Trạch khẽ nhếch mép, cố ý hỏi lại:
- Vậy chuyện sinh con cái thì như thế nào? Cho dù là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ thì cũng cần có con cái nối dõi. Giả dụ đã kết hôn rồi, nếu không có những lý do bức thiết thì anh không muốn phải ly hôn. Vậy nên, vấn đề này cần được giải quyết.
Nhiễm Nhiễm đáp ngay:
- Còn có thể dùng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Nếu không được, còn có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm. Tôi sẽ vui vẻ phối hợp. Tuy tôi không muốn dùng chung thân xác anh Thiệu với người khác, nhưng tôi không ngại việc sau khi kết hôn sẽ sinh một đứa trẻ mang gen của anh. Điều này thì anh có thể yên tâm.
Nghe câu trả lời như vậy, Thiệu Minh Trạch có chút bất ngờ. Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




