watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10002 Lượt

ở lại.

Thấy bà nội tức giận, mọi người đều sợ hãi không dám tranh giành, người ngồi người đứng đợi ngoài hành lang nhưng không ai chịu rời khỏi đó cả.

Thiệu Minh Trạch đứng xem cảnh hỗn loạn ấy, không kìm nỗi nhếch mép, quay người bỏ ra ngoài. Anh có người bạn học đang làm bác sĩ ở bệnh viện này. Vừa hay hôm nay, anh ấy trực đêm. Anh đến đánh thức người bạn học đang ngủ gà ngủ gật, chẳng thèm khách sáo, nói:

- Dậy đi, nhường chỗ cho tớ nghỉ chút nào.

Hồi sáng, người bạn học đã gặp Thiệu Minh Trạch, anh ấy biết ông nội anh đang nằm ở phòng ICU nên không khỏi hiếu kỳ, hỏi:

- Cậu không trông ông để tỏ lòng hiếu thảo sao? Chạy đến chỗ tớ làm gì?

- Có người trông ông nội rồi, chỉ thiếu mỗi tớ thôi. Mai tớ phải họp, cậu nhường chỗ cho tớ chợp mắt một chút đi.

Người bạn học hết cách, đành nhường chiếc giường trực cho anh.

Thiệu Minh Trạch ngủ một giấc đến hơn sáu giờ sáng. Di động bỗng rung, anh nghe điện. Giọng nói vừa lo lắng vừa nghiêm khắc của mẹ anh truyền lại từ đầu dây bên kia:

- Con chạy đi đâu vậy hả? Ông nội con tỉnh rồi, muốn tìm con đấy. Mọi người đều ở đây mà chẳng thấy con đâu cả.

Giọng Thiệu Minh Trạch bình tĩnh như thường, anh chỉ nói:

- Con đang ở bệnh viện. Con sẽ đến ngay.

Anh cúp máy, hai tay xoa xoa hai gò má, sải bước đến phòng ICU. Khi đi ngang qua phòng xét nghiệm, anh tình cờ thấy một bóng hình vô cùng quen thuộc từ đằng xa. Anh sững người dừng bước như thể bị ai đó lén lút dùng gậy đập từ phía sau vậy.

- Đó là người con gái, dáng cao cao, cơ thể mảnh khảnh, khoác một chiếc túi lớn, vội bước về phía cuối hành lang rồi mất hút sau khúc ngoặt. Lúc này, Thiệu Minh Trạch mới sực tỉnh, xoay người đuổi theo cô gái. Nhưng khi anh đã đuổi đến khúc ngoặt hành lang thì đã không thấy bóng dáng cô gái đâu nữa.

Vì là sáng sớm nên hành lang trống trải, chỉ có thể thấy những tấm biển chỉ dẫn trên cao, hết mũi tên này đến mũi tên khác càng làm cho đường hành lang càng giống như một mê cung.

Anh đứng đó mơ màng nhìn những mũi tên, không biết mình nên đuổi theo đường nào, giống như đêm khuya nhiều năm trước đó, anh lái xe trên đường rộng thênh thang của thành phố này, tìm kiếm như điên nhưng vẫn không thể nào tìm thấy con đường mà cô ấy đi.

Điện thoại trên tay anh lại đổ chuông. Anh cúi xuống nhìn, vẫn là mẹ, chắc mẹ lại gọi tới giục anh. Anh không có thời gian nghĩ đến chuyện nhiều năm trước nữa, vội quay đầu về phía phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Người nhà họ Thiệu đều chờ bên ngoài phòng bệnh, chỉ có bà nội và bác cả được vào trong. Mọi người ở bên ngoài thấy Thiệu Minh Trạch chạy đến thì nhìn anh với những ánh mắt khác nhau. Mẹ Thiệu Minh Trạch không kiềm nổi, khẽ trách anh:

- Con chạy đi đâu thế?

Thiệu Minh Trạch trả lời thản nhiên như không:

- Con có người bạn học là bác sĩ ở bệnh viện này nên qua chỗ cậu ấy hỏi bệnh tình của ông.

Mẹ Thiệu Minh Trạch nghe vậy, thần sắc mới dịu lại. Bà khẽ vỗ lưng anh, nói:

- Mau vào trong đi. Ông muốn gặp con đấy.

Bao nhiêu cháu trai cháu gái như vậy mà ông nội chỉ muốn gặp mình anh. Điều này chứng tỏ anh khác những người khác. Ai cũng nhìn anh bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Thím ba giơ tay đẩy con trai cả của mình vào, cười nói:

- Mau vào đi, con cũng lo lắng cả đêm rồi. Con vào thăm ông cùng anh Minh

Trạch đi. Thường ngày ông nội thương yêu con nhất mà.

Thiệu Minh Trạch không nói gì, chỉ quay đầu liếc nhìn mẹ con họ, ánh mắt đó thoáng lạnh lùng. Người đàn bà vốn đang lải nhải, bị anh nhìn mà lạnh toát người, vô thức im bặt. Đến khi bà ta xốc lại tinh thần thì Thiệu Minh Trạch đã một mình vào trong phòng bệnh, còn con trai bà ta thì vẫn đang đứng ngây ra ở bên cạnh, chẳng dám bước lên phía trước một bước. Bà ta không khỏi vừa phiền não vừa tức giận, muốn trút giận mà lại không có chỗ nào để trút, chỉ có thể hằm hằm nhéo con trai mình hai cái, khẽ mắng:

- Chẳng được tích sự gì cả. Con sợ gì nó chứ?

Trong phòng bệnh, tuy ông nội vẫn yếu nhưng đã rất tỉnh táo. Bà nội nắm chặt một tay ông, miệng không biết đang lẩm bẩm gì. Ông Thiệu Vân Bình im lặng, hơi cúi đầu, sắc mặt ủ dột đứng bên.

Thấy Thiệu Minh Trạch bước vào, mắt ông nội sáng lên, ông gọi anh lại bên cạnh dặn dò:

- Minh Trạch, cháu chuẩn bị rồi về làm ở tập đoàn đi.

Câu nói buông lơi, Thiệu Vân Bình đứng đó mà mặt biến sắc, thất thanh nói:

- Bố!

Ông nội ngẩng lên nhìn Thiệu Vân Bình, lạnh lùng hỏi:

- Sao hả? Bây giờ lời tôi nói không có nghĩa lý gì sao? Thiệu Thị này là của Thiệu Vân Bình anh sao?

Thiệu Vân Bình nào dám lên tiếng, sợ quá im bặt, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.

Ông nội lạnh lùng hừ khẽ một tiếng rồi lại quay đầu sang hỏi Thiệu Minh Trạch:

- Tại sao cháu không nói gì? Rốt cuộc là cháu có muốn đi không?

Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nhìn ông nội, thản nhiên đáp:

- Muốn ạ. Nhưng trước hết cháu phải bàn giao công việc rồi mới có thể đi được.

Ông nội rất thích sự dứt khoát và có trách nhiệm của anh. Nghe vậy, mặt ông nở nụ cười hài lòng:

- Được. Ông cho cháu thời gian một tuần. Tuần sau, cháu về tập đoàn làm việc, tiếp nhận vị trí phó tổng giám đốc.

Vị trí đó vốn là của Thiệu Minh Nguyên, cháu trưởng của ông. Vị trí đó gần như là dùng để bồi dưỡng người kế nhiệm tương lai của nhà họ Thiệu. Vẻ mặt của Thiệu Minh Trạch hết sức bình tĩnh, anh chỉ khẽ gật đầu nói:

- Vâng.

Thiệu Vân Bình đứng bên nghe mà không cam lòng, chần chừ giây lát rồi giải thích vẻ thành khẩn:

- Bố, vừa rồi bố hiểu lầm ý con rồi. Thiệu Minh Trạch quay về làm việc cho tập đoàn tất nhiên là điều tốt. Chỉ là bỗng nhiên thay vào vị trí của Minh Nguyên như vậy, người ngoài khó tránh khỏi suy đoán lung tung, không có lợi cho sự ổn định của công ty đâu ạ. – Ông ta dừng lại, thận trọng quan sát nét mặt của ông nội rồi lại tiếp tục. – Lần này, đúng là Minh Nguyên đã làm sai. Bố phạt cháu nó là đáng lắm, chỉ có điều thằng bé còn trẻ người non dạ, nếu bị giáng xuống như vậy, e là sẽ không chịu đựng nổi. Hay là bố cho thằng bé một cơ hội đi, cũng coi như cho nó cơ hội đứng dậy từ nơi từng vấp ngã. Đến lúc đó, nếu có thay thế thì thằng bé cũng không còn khúc mắc gì trong lòng.

Ông nội không có phản ứng gì. Thiệu Minh Trạch cũng hơi cúi xuống, như thể chuyện đang nói chẳng liên quan gì đến anh. Anh chỉ đứng đó im lặng lắng nghe. Ánh mắt cầu xin của Thiệu Vân Bình cứ im lặng hướng về bà nội. Thiệu Minh Nguyên lớn lên bên bà, vì khéo ăn khéo nói nên được bà yêu thương nhất.

Thấy ánh mắt con trai nhìn mình như vậy, bà nội không khỏi động lòng, vừa vuốt mái tóc hoa râm của chồng vừa khẽ khuyên nhủ:

- Bệnh thành ra thế này rồi mà còn lo lắng những chuyện đó sao? Dù là chuyện gì thì đợi ông khỏe lại rồi hẵng nói. Ông cứ yên tâm dưỡng bệnh đi đã.

Ông tức giận nói:

- Yên tâm dưỡng bệnh ư? Ai trong chúng có thể để tôi yên tâm dưỡng bệnh chứ?

Bà nội khuyên can:

- Ông đừng vội. Con cháu làm sai thì cứ từ từ dạy dỗ là được rồi. Dù thế nào thì cũng là con cháu của ông, ông tức giận gì chứ?

Thiệu Vân Bình đứng bên tỏ vẻ vô cùng xúc động nói:

- Bố, bố mẹ có 4 người con chúng con. Vân An yểu mệnh, cô út bản tính lại ham chơi, từ trước đến nay chưa hề lo chuyện gia đình. Bố không biết mấy năm nay áp lực mà con và Vân Khang phải gánh chừng nào đâu. Có lúc, con thật sự hận mình không có ba đầu sáu tay để gánh vác. Khó khăn lắm mới đợi được ngày Minh Nguyên và các cháu khôn lớn, có thể giúp đỡ gia đình mình, chúng con mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Mấy năm nay, hai chúng con đã để ý và điều biết Minh Trạch ưu tú nhất trong các anh em. Nhà họ Thiệu sau này có thể nhờ cậy vào Minh Trạch. Nhưng dù có ưu tú mấy thì cũng không thể nắm giữ cả cơ nghiệp lớn như vậy. Tóm lại, vẫn cần có anh em giúp đỡ. Chẳng phải bố từng nói một con chim én không thể làm nên mùa xuân hay sao? Chỉ có anh em chúng đồng lòng, đoàn kết thì mới không bị người ngoài bắt nạt.

Ông nội im lặng nghe, sắc mặt đượm buồn như thể mỏi mệt đến cực điể

điểm rồi dần dần nhắm mắt lại.

Thiệu Vân Bình thầm thở phào nhẹ nhõm, bề ngoài vẫn tỏ vẻ thành khẩn như ban đầu, lại tiếp tục nói:

- Lần này, bố dùng Minh Trạch thế chỗ Minh Nguyên như vậy, chẳng phải sẽ gây ra mâu thuẫn giữa anh em chúng sao? Minh Nguyên còn trẻ tuổi, nông cạn, nó có thể không oán nửa lời sao? Nó sẽ oán ai? Chẳng phải nó sẽ oán Minh Trạch thế chỗ của mình sao? Sau này, Minh Trạch lập gia đình, mấy anh em chúng có thể giúp đỡ nhau mà không hận thù không? Bố hãy bình tĩnh một chút, cũng coi như là cho Minh Nguyên một cơ hội.

Ông nội trừng mắt, không còn vẻ mệt mỏi ban nãy nữa, mà sắc mặt lạnh lùng:

- Bảo tôi không cho nó một cơ hội nữa ư? Đợi khi Thiệu Thị sụp đổ, ai có thể cho Thiệu Thị một cơ hội đây? Trước đây nó vung tiền theo gái, nuôi bồ nhí tôi đã mắt nhắm mắt mở cho qua. Không ngờ nó không biết điểm dừng, dám lấy hàng trăm triệu tệ của công ty để mua chuộc đàn bà. Nó dám lôi danh tiếng của Thiệu Thị ra làm trò đùa. Còn cho nó cơ hội sao? Cho nó cơ hội nữa thì Thiệu Thị sẽ thảm bại dưới tay nó thôi.

Ông nội càng nói càng tức, hơi thở cũng có phần gấp gáp. Bà Thiệu sợ quá vội thuận theo ông, miệng lắp

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT