|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hai tháng, ngoài lúc mới bắt đầu, cô đã khiêu khích chạm nhẹ vào khóe môi anh, thì hai người chưa từng có cử chỉ hay lời nói nào thân mật như vậy. Cô sững sờ, anh nói xong cũng cảm thấy có chút mất tự nhiên. Hai người không hẹn mà gặp cùng lựa chọn cách im lặng, cúi đầu vờ như đang xem thực đơn trên tay mình.
Nhân viên phục vụ giới thiệu những món mới của ngày hôm nay với hai người. Thiệu Minh Trạch tùy ý chọn vài món rồi trả thực đơn lại cho nhân viên phục vụ. Lúc này, anh mới ngẩng lên, buột miệng hỏi cô :
- Gần đây, công việc của anh có chút biến động, cũng không có nhiều thời gian hỏi thăm tình hình của em. Em đi làm chưa ? Làm ở đâu rồi ?
Cô mỉm cười lắc đầu :
- Từ khi tốt nghiệp đến giờ, hiếm hoi lắm mới có dịp nghỉ dài như vậy. Khó khăn lắm mới có cơ hội thế này nên em muốn kéo dài thêm vài ngày nữa rồi tính.
Thiệu Minh Trạch ngạc nhiên hỏi :
- Vậy mấy ngày qua em làm gì ?
Nhiễm Nhiễm thẳn thắng trả lời :
- Ở nhà lên mạng, ngủ, lại lên mạng, lại ngủ.
Thiệu Minh Trạch nghe mà không tán đồng, lắc đầu hỏi :
- Em đã nghĩ sẽ làm ở bộ phận nào chưa ?
Mấy ngày nay Nhiễm Nhiễm cũng luôn nghĩ về vấn đề này. Cuối cùng, cô nghe theo ý kiến của Trần Lạc. Trước tiên sẽ xuống bộ phận tiêu thụ, một là học hỏi, hai là tránh xa ông Hạ Hồng Viễn một chút, để bớt phải lo chuyện đối phó. Rõ ràng trong lòng cô đã có quyết định, bây giờ Thiệu Minh Trạch hỏi như vậy, cô lại có vẻ do dự, nói :
- Có hai lựa chọn, một là trực tiếp vào bộ phận Hành chính của tổng công ty, lựa chọn khác là đến trung tâm quản lý tiếp thị. Em vẫn chưa chắc chắn lắm. Theo anh thì em nên chọn hướng nào ?
Thiệu Minh Trạch ngẫm nghĩ một lát rồi đáp :
- Nếu là anh thì anh sẽ chọn đến trung tâm quản lý tiếp thị.
Câu trả lời đúng như cô dự liệu. Nhiễm Nhiễm cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Cô nhìn Thiệu Minh Trạch, trêu chọc nói :
- Nếu là anh, e là anh sẽ không thèm vào công ty gia đình, sợ bị trưởng bối quản, ở đâu được tự quyết mới tốt.
Thiệu Minh Trạch hơi sững người, ánh mắt anh nhìn xuống, lát sau mới bình thản nói :
- Thứ Hai tuần sau, anh phải về tổng công ty của Thiệu Thị để làm.
Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ. Tổng công ty của Thiệu Thị luôn do bác của Thiệu Minh Trạch là Thiệu Vân Bình quản lý. Khi Thiệu Minh Trạch vừa mới tốt nghiệp đã về đó làm một thời gian, vì không chịu nổi áp lực của bác nên mới tự mình bỏ ra ngoài lập nên Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Hưng. Sao ông nội Thiệu Minh Trạch vừa mới nằm viện đã gọi anh về tổng công ty nhỉ?
Trong lòng cô có không ít nghi vấn nhưng cảm thấy không tiện thắc mắc nên chỉ hỏi :
- Là gia đình sắp xếp ư ?
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, đồng tử đen láy được ánh đèn rực rỡ chiếu vào khiến nó lấp lánh ánh sáng :
- Là quyết định của ông nội. Thiệu Minh Nguyên đi du học, bảo anh về thay thế vị trí của anh ấy.
Nhiễm Nhiễm càng ngạc nhiên hơn. Cô cũng đã nghe tiếng tăm của Thiệu Minh Nguyên. Đó là anh họ cả của Thiệu Minh Trạch, thái tử gia của Thiệu Thị, cũng là công tử hào hoa, ăn chơi có tiếng ở thành phố Tây Bình này, đã hơn ba mươi tuổi. Ở độ tuổi này mà bỗng nhiên đi du học, chắc chắn anh ta đã gây ra chuyện gì đó khiến cho ông nội giận dữ mà trách phạt như thế.
Chuyện này rõ ràng liên quan đế vấn đề tranh giành quyền lợi trong nội bộ Thiệu Gia, nên cô càng không tiện mở miệng nói gì, chỉ cúi đầu ăn.
Thiệu Minh Trạch nhìn cô, bỗng hỏi :
- Nhiễm Nhiễm, sáng mai em rảnh không ?
- Hả ? – Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn anh.
Ánh mắt sâu thẳm khiến cô không nhận ra được điều anh muốn nói. Anh bảo :
- Nếu có thời gian, anh muốn đưa em đi thăm ông nội.
Nhiễm Nhiễm không trả lời ngay, im lặng nhìn anh hồi lâu rồi mới mỉm cười, gật đầu nói :
- Được ạ. Em cũng định đến bệnh viện thăm ông nội anh, chỉ ngại chỗ anh không tiện nên cũng không dám nhắc.
- Vậy sáng mai, anh đến đón em.
Nhiễm Nhiễm ngần ngừ giây lát rồi có chút căng thẳng, hỏi :
- Có cần chuẩn bị chút quà gì không ? Ông nội thích gì nhỉ?
Thấy phản ứng của cô như vậy, Thiệu Minh Trạch nở nụ cười thoải mái :
- Chuyện đó em không cần phải lo. Anh sẽ chuẩn bị đồ để ngày mai mang đi. Em chỉ cần đi người không là được rồi.
Cô nghe mà thật sự thấy mừng, nhưng miệng vẫn hỏi :
- Như vậy có được không ạ? E là không tiện lắm.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười :
- Không sao đâu.
***
Hôm sau, khi Thiệu Minh Trạch đến đón Nhiễm Nhiễm, quả nhiên anh đã chuẩn bị sẵn đồ đi thăm ông. Cô liếc nhìn phía sau thì thấy những thứ bồi bổ có phần bình thường, bèn quay đầu lại hỏi anh :
- Là những thứ này ư ? Liệu có đơn giản quá không ?
Thiệu Minh Trạch lắc đầu, thực lòng nói :
- Không sao đâu, ông nội muốn gặp em. Những thứ này đều không quan trọng, có tấm lòng là đủ rồi.
Nghe Thiệu Minh Trạch nói vậy, Nhiễm Nhiễm chỉ biết cúi xuống nhìn lại bộ đồ mình đang mặc. Vì hôm nay đi gặp ông nội Thiệu Minh Trạch nên cô đặc biệt mặc chiếc váy liền có màu sắc nhẹ nhàng, chỉ thoa một chút phấn má, một chút son, nhìn rất tự nhiên, cũng không khác ngày thường là mấy, chắc có thể lấy được thiện cảm của người già.
Thiệu Minh Trạch đang lái xe cũng ngoái lại liếc nhìn Nhiễm Nhiễm, như đoán được tâm tư của cô, anh nói :
- Rất ổn ! Đợi lát nữa gặp ông nội, em tỏ vẻ là học sinh trung học gặp thầy cô là được rồi. Ông nội thích nhất những cô gái ngoan ngoãn.
Nhiễm Nhiễm khẽ gật đầu, lòng thầm nghĩ, mình phải làm như học sinh trung học gặp thầy cô để lấy lòng ông nội anh đang nằm ở phòng ICU, vậy tốt nhất vẫn cứ theo mười sáu chữ phương châm của bà Hàn: Rộng lượng bình tĩnh, thanh lịch dịu dàng, đàng hoàng đúng mực, không kiêu không nóng.
Bệnh tình của ông nội Thiệu Minh Trạch đã ổn định hơn nhiều và được chuyển sang phòng bệnh VIP, chỉ là tâm trạng ông không được tốt lắm, nên trên mặt vẫn có chút phiền muộn. Thiệu Minh Trạch dẫn Nhiễm Nhiễm vào. Ông nội dùng ánh mắt khó tính đánh giá Nhiễm Nhiễm rất lâu, sau đó mới ra hiệu cho cô ngồi xuống sofa rồi hỏi gia đình và công việc của cô.
Nhiễm Nhiễm ngồi khép nép như đang đi phỏng vấn công việc, cô vừa cẩn thận trả lời từng câu hỏi của ông Thiệu vừa cố sức tỏ ra mình là người hoàn mỹ. Thiệu Minh Trạch nhàn nhã ngồi bên cô, từ tốn gọt hoa quả. Mỗi khi câu hỏi của ông nội hơi khó thì anh chủ động tiếp lời thay Nhiễm Nhiễm.
Có vài lần như vậy, ông nội đã lườm anh.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, nhân cơ hội bưng đĩa hoa quả lên mời ông nội, ghé vào tai ông, khẽ nói :
- Ông à, cháu rất thích cô gái này. Ông đừng làm cô ấy sợ quá mà chạy mất đấy.
Ông Thiệu nghe thế chỉ khẽ hứ một tiếng lạnh lùng nhưng nét mặt đã dịu lại khá nhiều. Ông nói với Nhiễm Nhiễm :
- Con gái có chí tiến thủ trong công việc là tốt, nhưng phải lấy gia đình làm trọng. Ông thấy công việc trước của cháu rất tốt, vừa nhàn nhã lại vừa không thoát ly xã hội, tốt hơn là về công ty của bố cháu.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười từ tốn, nói :
- Bố cháu cũng không hy vọng cháu có thể giúp đỡ gì nhiều cho ông ấy, chỉ muốn cháu về làm quen với tình hình công ty một chút, kẻo sau này lại chẳng biết gì cả.
Ông nội nghe vậy cũng gật gù tán thành :
- Bố cháu nghĩ vậy cũng phải. Đời bố gây dựng cơ nghiệp không dễ dàng gì, không thể để đời con cháu xôi hỏng bỏng không được.
Nhiễm Nhiễm chỉ mỉm cười, không nói.
Thiệu Minh Trạch tiếp lời, kể về tình hình công việc, bảo rằng mình đã xử lý xong công việc ở Công ty khoa học kỹ thuật Hoa Hưng. Mặt ông nội thoáng nở nụ cười, dặn dò :
- Chỗ bác cả cháu, cháu nên kính trọng một chút, đừng thẳng thắn đối đầu với bác ấy. Ông đã sắp xếp cả rồi.
Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nói :
- Cháu biết rồi ạ.
Hai ông cháu nói được vài câu, Thiệu Minh Trạch thấy sắc mặt ông có chút mệt mỏi liền cùng Nhiễm Nhiễm cáo từ. Ra ngoài phòng bệnh, Nhiễm Nhiễm có cảm giác như vừa thoát khỏi nguy hiểm, cô thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại mỉm cười với Thiệu Minh Trạch :
- Căng thẳng quá đi ! Khi đi phỏng vấn xin việc, em cũng không căng thẳng như thế đâu.
Thiệu Minh Trạch có chút bất ngờ, nhướng mày hỏi :
- Thế ư ?
Cô dừng bước nhìn anh, cực kỳ nghiêm túc, nói :
- Đương nhiên rồi. Anh không biết chứ, bây giờ tìm một người đàn ông tốt còn khó hơn tìm một công việc tốt rất nhiều. Công việc tốt thì có nhưng đàn ông tốt hiếm lắm.
Anh sững người, cuối cùng không nhịn được, nở nụ cời hiếm hoi :
- Vẫn chưa thể coi là quá tốt. Ít nhất thì chiều cao chưa đạt tiêu chuẩn của ai đó.
Nhiễm Nhiễm lườm Thiệu Minh Trạch, dùng ngón tay chỉ vào ngực anh, chế nhạo :
- Nam tử hán đại trượng phu, về phương diện này có thể thoáng một chút không? Câu đó nói thế nào nhỉ? Đàn ông rộng lượng hơn cả trời xanh. Chúng ta đừng có ôm khư khư chuyện đó đến cả đời được không?
Thiệu Minh Trạch mỉm cười. Khi anh đang định lên tiếng thì Thiệu Minh Nguyên đi qua hành lang đó, nụ cười trên môi anh tắt ngấm, lập tức nắm lấy tay Nhiễm Nhiễm, kéo cô lại gần mình.
Nhiễm Nhiễm có chút kinh ngạc nhìn theo ánh mắt anh, thấy một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi đứng cách đó không xa, khuôn mặt buồn chán, ánh mắt hằm hằm oán hận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




