|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
dừng lại nơi cô rồi chuyển sang Thiệu Minh Trạch.
Thiệu Minh Trạch nắm chặt tay Nhiễm Nhiễm, nét mặt vẫn hết sức bình tĩnh, hơi gật đầu với Thiệu Minh Nguyên, chào một câu với thái độ không lạnh lùng cũng chẳng nồng nhiệt :
- Anh cả!
Thiệu Minh Nguyên chẳng thèm đáp lời, khi đi qua chỗ Thiệu Minh Trạch thì anh ta dừng bước, hậm hực khẽ nói:
- Mày đừng quá ngang ngược ngông cuồng. Cẩn thận một chút đi, đừng có dây dưa đến tao.
Sắc mặt Thiệu Minh Trạch chẳng hề thay đổi, anh gật đầu:
- Vâng, cảm ơn anh cả đã nhắc nhở. Em sẽ cẩn thận.
Thiệu Minh Nguyên tức quá hóa giận, hai tay nắm lấy cổ áo Thiệu Minh Trạch, ấn mạnh anh vào tường, nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu :
- Thiệu Minh Trạch, lần này tao làm tao chịu. Nhưng mày đừng tưởng tao không biết mày đang toan tính điều gì. Sớm muộn gì tao cũng trả mối thù này.
Thiệu Minh Trạch thản nhiên gạt tay anh ta ra :
- Vâng. Vậy em sẽ đợi.
Thiệu Minh Nguyên liếc nhìn Nhiễm Nhiễm, bỗng nở nụ cười nham hiểm, khẽ nói với Thiệu Minh Trạch :
- Đây là bạn gái mới của mày hả? Trông cho kỹ, cẩn thận kẻo bỗng nhiên biến mất đấy.
Thiệu Minh Trạch hơi sững người, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Thấy Thiệu Minh Trạch như vậy, Thiệu Minh Nguyên cười ha ha, rồi vỗ vai anh, nói:
- Yên tâm đi, lần này khẩu vị của anh cả không giống chú mày.
Nhiễm Nhiễm đứng bên ngây người, Thiệu Minh Nguyên đi rồi mà cô vẫn chưa thực sự tỉnh táo. Thiệu Minh Trạch đã khôi phục lại tinh thần, nét mặt bình tĩnh, chỉnh lại áo rồi quay sang an ủi cô :
- Không làm em sợ quá chứ ?
Đầu tiên cô lắc đầu, rồi vội gật đầu, nhưng cuối cùng lại lắc đầu kiên định.
Thiệu Minh Trạch không nở nụ cười, anh dắt tay cô một cách rất tự nhiên :
- Đi thôi.
Đây là lần đầu tiên họ dắt tay nhau đi. Tay anh như chẳng hề có chút sức lực nào, chỉ là nắm hờ vào ngón tay cô mà thôi. Nhiễm Nhiễm chần chừ giây lát, nắm lấy tay anh, điều chỉnh lại nhịp bước của mình cho phù hợp với anh, sau đó, cô cảm thấy bàn tay anh đã chặt hơn vài phần.
Cô nghĩ, họ vì mục đích gì mà sánh vai nhau đi chung đường. Nếu không có gì bất trắc, e là phải còn đi chung vài chục năm nữa. Bất kể là có yêu hay không, chỉ cần cùng nắm tay nhau vượt qua phong ba bão táp là đủ rồi.
Đi được một đoạn, cô bỗng hỏi anh :
- Về tổng công ty, chắc là công việc vất vả lắm nhỉ?
Thiệu Minh Nguyên có thể tỏ thái độ như vậy với anh, e là chỗ Thiệu Vân Bình cũng chẳng tốt đẹp gì. Dù trước mặt ông nội, họ không dám đối phó với anh nhưng chắc chắn là ngấm ngầm câu kết, gây cho anh không ít trở ngại.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, miệng hơi nhếch lên lộ rõ vẻ kiên định:
- Anh không còn là cậu học sinh mới ra trường năm đó nữa. Anh đã chịu không ít áp lực, bây giờ dù họ có làm thế nào cũng không thể ngăn được bước chân anh đâu.
Chương 6
Lễ đính hôn
Nhiễm Nhiễm đã luyện cách cười trước gương. Dù là khóe mép nhếch lên cỡ nào thì vẫn để lộ ra những chiếc răng một cách vừa mắt. Bởi thế, trai anh tuấn rắn rỏi, nữ yểu điệu xinh đẹp, đúng là một đôi tuyệt vời, đi tới đâu cũng nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Ra khỏi bệnh viện, Thiệu Minh Trạch hỏi Nhiễm Nhiễm khi nào anh đến ra mắt bố mẹ cô thì thích hợp. Câu hỏi này khiến cho Nhiễm Nhiễm cảm thấy vô cùng khó xử.
Chỗ bà Hàn còn dễ nói, muốn đến ra mắt chỉ cần gọi điện là được ngay. Nhưng chỗ ông Hạ Hồng Viễn thì phải làm thế nào? Từ khi biết Hạ Thần không phải là con trai ruột của mình, tuy không nói trắng ra với bà Bành Tinh nhưng ông cũng rất ít khi về nhà. Đến công ty gặp mặt tất nhiên là không thích hợp rồi. Nhưng đến chỗ bồ nhí nào đó của ông Hạ Hồng Viễn để gặp thì càng không thích hợp.
Nhiễm Nhiễm cắn môi, vô cùng khó xử.
Thiệu Minh Trạch liếc mắt nhìn cô một cách khó hiểu:
- Sao thế?
Nhiễm Nhiễm có chút bối rối trả lời anh:
- Anh cũng biết, bố mẹ em đã sớm ly hôn… – Nửa câu sau không biết nên nói với anh thế nào. Nói thế nào đây? Nói tuy bố đã tái hôn nhưng bây giờ không sống cùng người vợ ấy mà chung sống với mấy cô bồ nhí của ông ấy sao?
Thiệu Minh Trạch sắc mặt lộ vẻ ngạc nhiên, hỏi như thể khéo hiểu lòng người:
- Là cần phải ra mắt ở hai nơi ư? Không sao, em cứ sắp xếp thời gian là được rồi.
Nhiễm Nhiễm chần chừ giây lát rồi gật đầu.
Nhưng thời gian gặp mặt lần này thật là quá khó sắp xếp. Trước đây, cô sợ ông Hạ Hồng Viễn tìm đến nhắc chuyện Lâm Hướng An nên luôn cố tránh mặt, ngay cả công ty, cô cũng không dám tới, chỉ hận là ông Hạ Hồng Viễn không thể quên cô con gái này một lần nữa. Thấy không còn cách nào khác, cô đành mặt dày đến tìm ông Hạ Hồng Viễn.
Khi nghe Nhiễm Nhiễm truyền đạt tin Thiệu Minh Trạch muốn đính hôn, ông Hạ Hồng Viễn tán thành ngay:
- Hai đứa đều không còn nhỏ nữa. Chuyện này đúng là cần làm sớm.
Nhiễm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi ông xem gặp mặt ở đâu thì tiện. Lần này đến lượt ông Hạ Hồng Viễn khó xử. Ông ậm ừ mãi mà không thể nói được điều gì. Nhiễm Nhiễm nghĩ ra chủ ý, hay là hẹn ra ngoài ăn cơm, hai bên gặp nhau sẽ tiện hơn.
Ai ngờ ông Hạ Hồng Viễn không đồng ý. Ông đã gặp Thiệu Minh Trạch vài lần nhưng lần này không giống với những lần trước đây. Thiệu Minh Trạch đến ra mắt ông với tư cách con rể tương lai, phải đến nhà ra mắt chính thức chứ. Ông nghĩ ngợi rồi hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Mẹ con đang sống ở đâu? Con bàn với bà ấy xem có thể bảo Thiệu Minh Trạch đến chỗ bà ấy không? Bố cũng đến. Mọi người cùng gặp mặt.
Bà Hàn sống ở khu phố cổ. Căn nhà cũ
của Hàn gia đã qua tay nhiều người, cuối cùng thì bà Hàn cũng mua lại được. Một mình bà sống ở ngôi nhà khá rộng rãi ấy.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ, cảm thấy cách này quả là không tồi. Ít nhất, có thể giả vờ cho người ta thấy quan hệ giữa ông Hạ Hồng Viễn và bà Hàn rất tốt. Cô đồng ý với ý kiến của ông Hạ Hồng Viễn và đi tìm bà Hàn để bàn bạc. Bà Hàn nghe xong im lặng hồi lâu rồi chấp nhận lời đề nghị đó, chỉ có điều Nhiễm Nhiễm cần báo trước thời gian hẹn để bà chuẩn bị. Nếu đã đến nhà thì kiểu gì cũng phải giữ Thiệu Minh Trạch ở lại ăn cơm mới được.
Vì lý do này, Nhiễm Nhiễm sắp xếp vào cuối tuần để mọi người đều có thể tranh thủ thời gian gặp mặt. Khi cô dẫn Thiệu Minh Trạch tới thì thấy xe của ông Hạ Hồng Viễn cũng đỗ ở bên ngoài. Bà Hàn ra mở cửa đón, mỉm cười gật đầu với Thiệu Minh Trạch rồi quay sang bảo Nhiễm Nhiễm:
- Mẹ đang nấu dở mấy món trong bếp. Hai đứa vào phòng khách ngồi chơi. Bố con cũng đang ở đó đấy.
Nói xong, bà quay vào bếp tất tả với việc nội trợ.
Mùi thức ăn thơm nức bay ra từ trong bếp, quẩn quanh đầu mũi khiến Nhiễm Nhiễm bất giác có chút ngẩn ngơ. Cô như được quay lại mười mấy năm trước, tan học về nhà, vừa bước vào cửa là có thể ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn. Hồi ấy, bà Hàn thường ở trong bếp, thò đầu ra hỏi cô tình hình ở trường thế nào, rồi lại giục cô đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Thiệu Minh Trạch thấy Nhiễm Nhiễm có vẻ thất thần, lay lay cô, khẽ gọi:
- Nhiễm Nhiễm?
Nhiễm Nhiễm sực tỉnh, mỉm cười, dẫn anh đi vào phòng khách.
Ông Hạ Hồng Viễn đang ngồi trong phòng khách đọc báo, thấy Nhiễm Nhiễm dẫn Thiệu Minh Trạch vào thì chỉ chào hỏi thân mật chứ không khách sáo như mấy lần gặp trước đây, ngầm tỏ thân phận nhạc phụ tương lai với anh. Nhiễm Nhiễm nhìn mà chỉ thấy buồn cười, không kìm được lén quan sát phản ứng của Thiệu Minh Trạch, thấy anh ăn nói lễ phép, rất ra dáng con rể lần đầu ra mắt nhạc phụ.
Ông Hạ Hồng Viễn vốn cực kỳ hài lòng với người con rể này, bây giờ lại càng ưng ý hơn. Ông nói chuyện với Thiệu Minh Trạch từ tình hình kinh tế hiện nay tới chuyện quy hoạch địa chính của thành phố. Khi bà Hàn gọi đi ăn cơm thì hai người đang nói chuyện với nhau vô cùng thân thiết.
Trên bàn ăn, bà Hàn cực kỳ kiệm lời, ánh mắt bà trở nên dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều. Bà cũng chẳng hề để ý đến những chuyện vặt vãnh, trên môi luôn mỉm cười nghe ông Hạ Hồng Viễn nói về ý nghĩa quan trọng của việc khai thác vùng ngập nước ngoại ô phía nam với việc phát triển kinh tế của thành phố Tây Bình.
Ông Hạ Hồng Viễn vờ như vô tư hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Không biết cậu có quan tâm đến mấy hạng mục quy hoạch ngoại ô phía nam đó không ?
Thiệu Minh Trạch từ tốn nuốt miếng thức ăn trong miệng rồi mới ngẩng lên nhìn ông Hạ Hồng Viễn, mỉm cười đáp:
- Chuyện bên đó đều do bác cả nhà cháu xử lý. Cháu rất ít khi tham dự. Gần đây, cháu mới về công ty, còn rất nhiều việc vừa chuyển giao nên vẫn chưa quen lắm.
Ông Hạ Hồng Viễn gật đầu, chỉ bảo anh:
- Nên quan tâm một chút. Chú thấy các hạng mục bên đó rất có triển vọng. Nếu được thì cháu nên thử. Hãy tìm cơ hội nói chuyện với ông nội cháu. Nếu hai chúng ta có thể hợp tác thì thành phố Tây Bình này sẽ không có địch thủ đâu.
Thiệu Minh Trạch nở nụ cười hòa nhã, gật đầu.
Bà Hàn ngồi bên luôn im lặng, vì không muốn ông Hạ Hồng Viễn nói nhiều về chuyện này nên bà liền quay sang hỏi tình hình của mẹ Thiệu Minh Trạch, hỏi dạo này bà ấy có còn bị đau chân nữa không. Bà có quen một bác sĩ Đông y chuyên chữa đau lưng, đau chân rất giỏi. Thiệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




