watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10022 Lượt

sự cả đời. Người ta không kết hôn cho người khác xem, để rồi cuối cùng lại rơi vào chữ “hôn” thứ hai. Thế nên, thà không có cả hai còn hơn [1">.

[1"> Chữ hôn thứ nhất là “kết hôn”, chữ hôn thứ hai là “ly hôn”.

Nhiễm Nhiễm dở khóc dở cười, gõ vào đầu cô ấy, cười mắng:

- Thôi thôi. Cậu bớt trù ẻo tớ đi. Tớ còn chưa đính hôn mà cậu đã trù tớ gặp chữ “hôn” thứ hai rồi. Nếu tớ thật sự bị như cái miệng quạ của cậu trù ẻo thì tớ sẽ quay lại cắn cậu đấy.

Mục Thanh vội quay đầu, phì phì hai cái rồi tự tát vào miệng mình, lẩm bẩm:

- Lời trẻ không nghĩ, gió lớn thổi đi.

Nhiễm Nhiễm không tha cho bạn mà nhoài người nhìn lá thư đặt trên bàn của cô ấy, hỏi:

- Cậu lại viết thư cho hai người bạn nhỏ đó ư?

Mục Thanh gật đầu, cẩn thận gấp lá thư bỏ vào phong bì rồi dán lại. Từ khi đi làm, cô ấy bắt đầu giúp đỡ hai cô bé miền núi chuyện học hành. Dù là cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng cô ấy chưa lần nào quên gửi tiền về giúp chúng. Mỗi học kỳ, bọn trẻ luôn gửi thư kể tình hình học tập của mình cho cô ấy biết. Mục Thanh đọc xong thư, đều viết trả lời chúng, lá thư nào cũng kín cả trang giấy. Có lúc thì trả lời mấy câu hỏi trong thư, có khi chỉ là tùy hứng kể vài câu chuyện trong cuộc sống.

Nhiễm Nhiễm thấy cô bạn làm việc đó một cách nghiêm túc liền than thở:

- Mong là hai cô bé đó có lương tâm, sau này đủ lông đủ cánh sẽ không quên cậu.

- Tớ chưa từng nghĩ đến chuyện sau này chúng nhớ đến tớ. – Mục Thanh bỗng dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn Nhiễm Nhiễm: – Tớ hy vọng, sau này chúng có khả năng cũng sẽ chìa tay ra giúp đỡ người khác.

Nhiễm Nhiễm gật đầu:

- Tớ hiểu. Ý cậu là cậu làm việc tốt không mong báo đáp, chỉ mong lòng tốt này có thể tiếp tục truyền đến cho người khác, đúng không?

- Thông minh. Chính là ý này đấy. – Mục Thanh cười nói.

Nhiễm Nhiễm đắc ý nhướng mày, nửa đùa nửa khen ngợi:

- Hi! Tấm lòng thật cao thượng!

Mục Thanh cười, lắc đầu:

- Điều này đâu có thể nói là cao thượng, chỉ có thể coi là khẳng định sự tồn tại của bản thân. Hoặc nói cách khác là tìm cách làm cho tâm hồn mình thanh thản. Chỉ khi thường xuyên làm những chuyện thế này mới cảm thấy sự tồn tại của mình có ý nghĩa với xã hội thôi.

Khẳng định sự tồn tại của bản thân ư? Nhiễm Nhiễm hơi sững người, sau một hồi im lặng, cô bỗng nói:

- Mục Thanh, tớ thật sự cảm thấy cậu là một người rất tình cảm.

Mục Thanh hết sức khoa trương rùng mình, ôm lấy hai vai:

- Thôi nịnh bợ đi. Cậu chỉ được cái giỏi nịnh thôi. Chắc chắn là không có ý đồ gì tốt rồi. Nói mau, cậu muốn tớ làm gì nào?

Nhiễm Nhiễm bị cô ấy nói trúng ý định thì có chút ngượng ngùng:

- Không phải nịnh bợ, chỉ là tỏ lòng kính phục thôi. Thực ra cũng không có chuyện gì khác, mà là việc nằm trong tầm tay cậu thôi. Làm xong việc, cậu cùng tớ đi sắm đồ nhé. Tớ vẫn chưa chọn được lễ phục cho buổi đính hôn.

- Không phải là đặt may sao? – Mục Thanh có chút bất ngờ.

- Thời gian gấp gáp quá nên mua cho nhanh.

Mục Thanh khẽ nhíu mày:

- Kể cả là đi mua cùng thì Thiệu Minh Trạch cũng phải đi cùng chứ.

Nhiễm Nhiễm tỏ ý không quan tâm, xua tay nói:

- Mấy ngày trước, anh ấy mới về công ty thay thế chức vụ của người anh họ. Trên dưới có bao nhiêu con mắt nhìn vào, thực sự là rất bận. Tớ cứ đi chọn trước, ưng ý thì bảo anh ấy đến thử là được mà.

Kẻ đương sự là Thiệu Minh Trạch không thèm để ý mà Nhiễm Nhiễm đã muốn tự mình quyết định rồi sao? Mục Thanh chẳng tiện nói gì nữa, đành ngậm miệng đi cùng Nhiễm Nhiễm. Hai người đi dạo phố từ tận 10h sáng đến 10h tối, Mục Thanh mệt quá, sắc mặt tái đi, ngồi xuống chiếc ghế bên đường, than vãn:

- Hạ Nhiễm Nhiễm cậu tha cho tớ đi. Các nhà tư bản cũng không tiêu tiền như cậu đâu. Cậu xem những thứ cậu mua đi. Cậu biến tớ thành phu khuân vác à? Ông già cho cậu bao nhiêu tiền thế? Xem cậu tiêu tiền kìa, có còn biết bản thân mang họ gì không đấy?

Nhiễm Nhiễm cũng mệt, nhưng vui là được.

Có lẽ ông Hạ Hồng Viễn vô cùng hài lòng với người con rể như Thiệu Minh Trạch, cũng không muốn mất mặt trước Thiệu gia nên ông rất hào phóng. Tuy nhiên đó không phải là điều khiến Nhiễm Nhiễm vui nhất, mà quan trọng là, cuối cùng ông Hạ Hồng Viễn đã không nhắc đến chuyện Lâm Hướng An trước mặt cô nữa. Dù ông nghĩ thế nào, ông muốn kết thông gia với nhà họ Thiệu cũng tốt, hay là quan tâm đến thể diện cho gái cũng được. Quan trọng là không nhắc đến chuyện Lâm Hướng An nữa.

Vì điều này mà tâm trạng Nhiễm Nhiễm tốt vô cùng, cô đem niềm vui sướng ấy đến buổi tiệc đính hôn.

Tiệc đính hôn có thể coi là hơi đơn giản. Chỉ mời người thân và họ hàng hai bên. Ông Hạ Hồng Viễn vốn có chút không hài lòng nhưng khi mẹ Thiệu Minh Trạch tặng bộ trang sức bằng đá ruby gia truyền cho Nhiễm Nhiễm trước mặt mọi người thì chút không hài lòng của ông lập tức tan theo mây khói.

Đồ trang sức đáng giá bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là nó thể hiện thái độ của Thiệu gia. Ông Hạ Hồng Viễn không thiếu tiền nhưng thích cái thái độ này của nhà họ Thiệu.

Dù là chuyện gì cũng không thể khiến cho tất cả mọi người hài lòng, có người hài lòng, tất phải có kẻ bất mãn. Ông Thiệu Vân Bình ở trong giới kinh doanh bao nhiêu năm nay nên đã sớm luyện được bản lĩnh không để lộ cảm xúc ra nét mặt. Nhưng Thiệu Minh Nguyên thì không có bản lĩnh ấy, nụ cười của anh ta lộ rõ vẻ không tự nhiên.

Vợ chồng nhà chú ba vốn định chỉ đến xem cho vui nhưng thấy mẹ Thiệu Minh Trạch tặng bộ đồ trang sức đó cho Nhiễm Nhiễm thì nụ cười trên môi thím ba cũng dần tắt.

Nhiễm Nhiễm đang cảm thấy sóng gió đang dần dần nổi lên thì nửa đùa nửa thật khẽ oán thán với Thiệu Minh Trạch:

- Haizzzz! Ông nội định làm gì đây? Ông nội định đỡ lưng cho anh hay cố ý đẩy anh vào vòng thù hận vậy?

Tặng cô quà như thế rõ ràng là muốn thông báo với mọi người rằng, Thiệu Minh Trạch sẽ là người kế thừa tương lai của Thiệu gia. Tuy hành động này thể hiện cho mọi người biết rằng ông nội Thiệu Minh Trạch rất coi trọng anh nhưng đồng thời cũng khiến cho ngọn lửa ghen tị của những người nhà họ Thiệu đều đổ lên một mình anh.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười, cầm ly rượu nâng lên mời mọi người, thì thầm với cô:

- Cứ coi như một thử thách đi.

Anh có thể đoán được tâm ý của ông nội đến bảy, tám phần. Có lẽ ông nhân lúc mình vẫn còn kiểm soát được tình hình mà đẩy mâu thuẫn trong nội bộ gia đình lên cực điểm, như vậy cái gì cần giải quyết thì sẽ giải quyết. Nếu đến cả nội bộ gia đình nhà họ Thiệu mà cũng không thu xếp nổi thì ông ấy làm gì còn tư cách ngồi vào vị trí cao nhất của Tập đoàn Thiệu Thị chứ?

Hai người sánh vai đi kính rượu, Thiệu Minh Trạch dần thu lại vẻ cứng rắn, mạnh mẽ của những ngày trước, nét mặt dần hiện lên nụ cười nhẹ nhàng. Còn Nhiễm Nhiễm đã luyện cách cười trước gương. Dù là khóe mép nhếch lên cỡ nào thì vẫn để lộ ra những chiếc răng một cách vừa mắt. Bởi thế, trai anh tuấn rắn rỏi, nữ yểu điệu xinh đẹp, đúng là một đôi tuyệt vời, đi tới đâu cũng nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.

Tình cảnh ấy đã đập vào mắt Thiệu Minh Nguyên cách đó không xa. Anh ta chỉ cảm thấy lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt trong lòng, nét mặt căm hận càng khó có thể che giấu được. Thiệu Vân Bình đứng bên cạnh thấy anh ta như vậy, không kìm được, bước lại gần khẽ mắng:

- Đồ vô tích sự! Một chút chuyện vặt vãnh ấy mà cũng không giữ nổi trong lòng.

Thiệu Minh Nguyên hậm hực thu ánh nhìn, nói giọng bất bình, giận dữ:

- Bố, con đã hỏi kỹ Hân Nhiên rồi. Cô ấy vốn bị người ta lợi dụng thôi. Chuyện này rõ ràng là Thiệu Minh Trạch bày ra để khiêu khích con. Bố nhìn nó đắc ý chưa kìa.

Phương Hân Nhiên là người tình của Thiệu Minh Nguyên – nữ sinh mới tốt nghiệp. Cô ta vốn muốn mượn đường Thiệu Minh Nguyên để tìm một công việc nhàn hạ. Nào ngờ chưa làm được bao lâu thì bỗng nhảy qua công ty xuất nhập khẩu, sau đó vì công trạng, cô ta cố tình dây dưa lằng nhằng với Thiệu Minh Nguyên và lấy được hợp đồng đặt hàng trên trăm triệu tệ của Thiệu thị. Không ngờ vấn đề lại nảy sinh ở hóa đơn đặt hàng. Sau khi vật liệu nhập kho mới phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng nằm ở chất lượng. Tới khi Thiệu thị truy cứu trách nhiệm của đối phương thì công ty xuất nhập khẩu đó đã sớm mất tăm mất tích, chỉ còn lại một mình Phương Hân Nhiên ngờ ngờ nghệch nghệch.

Việc đã đến nước này, nếu Thiệu Minh Nguyên đứng ra nhận sai sót, chịu trách nhiệm thì thôi. Suy cho cùng, hợp đồng đặt hàng này cũng không phải là lớn so với Thiệu Thị. Nhưng điều đáng tiếc là, anh ta sai ở chỗ vì muốn làm vui lòng người tình nên mới ký hợp đồng ấy. Bởi thế, anh ta sợ người ta biết sai trái của mình nên muốn giấu nhẹm chuyện này đi. Vậy là những nguyên liệu không đạt chất lượng đã được đưa vào sản xuất rồi đưa ra thị trường…

Cuối cùng, sự việc không thể giấu nổi nữa mà còn rơi vào tình cảnh khó có thể cứu vãn. Ông nội Thiệu Minh Trạch tức giận đến nổi bệnh tim tái phát và được đưa đến bệnh viện cấp cứu ngay trong đêm. Thiệu Minh Nguyên cũng vì chuyện này mà bị cách chức vụ Phó tổng giám đốc của Thiệu Thị. Còn Thiệu

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT