|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
váng?
Lúc này Nhiễm Nhiễm mới xốc lại tinh thần, cô hùa theo câu nói của Trần Lạc, gật đầu, trả lời một cách nghiêm túc:
- Cho dù là trai đẹp nhưng gian khổ trước mắt đã làm tiêu tan hết sức hấp dẫn rồi. Đã lâu tôi không bị ép học kiểu này, giống hệt như kỳ thi vào đại học ấy. Thầy Trần ơi, hai chúng ta có thể lén lút thương lượng một chút được không, tôi tham gia vào dự án này cũng như một lớp mạ vàng trang trí, anh có thể giơ cao đánh khẽ, thả cho tôi một con đường sống được không?
Trần Lạc mỉm cười, chậm rãi lắc đầu:
- Không được.
- Nghiêm khắc quá đấy! – Nhiễm Nhiễm miễn cưỡng nhếch môi đáp một câu rồi cúi xuống nhìn tập tài liệu trên tay.
Tục ngữ có câu: “Khác ngành như cách sông cách núi”. Những kiến thức mà Nhiễm Nhiễm thu được trước đây thực sự không có tác dụng gì trong ngành bất động sản. Trong cuộc đời này, chuyện đổi nghề cũng giống như từng bước khó khăn vượt qua được dãy núi Himalaya. Cô có xuất sắc đến mấy, cố gắng như thế nào, nhưng nếu đã bắt tay vào công việc thì cũng đều cảm thấy mệt mỏi. Trong mười mấy ngày đào tạo ngắn ngủi, cho dù Nhiễm Nhiễm có Trần Lạc chỉ dạy và buộc phải nhớ một đống kiến thức lý luận, nhưng cô chẳng có chút kinh nghiệm thực tiễn nào.
Chương 7
Hạng mục ngoại ô phía nam
- Hợp tác thế này quá mạo hiểm. Ngộ nhỡ có biến cố gì, Thiệu Thị có thể rút ra bất cứ lúc nào và đẩy mọi nguy hiểm sang chú Hạ. Tốt nhất, em nên khuyên chú Hạ, bảo chú ấy nghĩ kỹ một chút về hình thức hợp tác.
Tháng Tám, quy hoạch phát triển vùng ngoại ô phía nam thành phố Tây Bình chính thức được công bố. Rất nhanh chóng, các thông báo đấu thầu triển khai hạng mục cũng được ban bố.
Thỏa thuận hợp tác giữa ông Hạ Hồng Viễn và Thiệu Thị cũng đã được kín đáo quyết định. Thiệu Thị với tư cách là bên tham gia đấu thầu, sẽ lùi một bước, phối hợp với Tập đoàn Hồng Viễn của ông Hạ Hồng Viễn để lấy được mấy hạng mục ở ngoại ô phía nam này. Sau đó, đợi khi dự án chính thức khởi công thì Thiệu Thị sẽ tham gia, đầu tư tiền vốn để phát triển dự án.
Ông Hạ Hồng Viễn đã quen một mình quyết định, nên chuyện này tất nhiên ông không hề hỏi qua ý kiến của Nhiễm Nhiễm. Nhiễm Nhiễm chỉ nghe được nội dung cụ thể của thỏa thuận hợp tác từ Thiệu Minh Trạch. Thiệu Minh Trạch thẳng thắn nói:
- Hợp tác thế này quá mạo hiểm. Ngộ nhỡ có biến cố gì, Thiệu Thị có thể rút ra bất cứ lúc nào và đẩy mọi nguy hiểm sang chú Hạ. Tốt nhất, em nên khuyên chú Hạ, bảo chú ấy nghĩ kỹ một chút về hình thức hợp tác.
Nhiễm Nhiễm lập tức đi tìm ông Hạ Hồng Viễn để nói chuyện này. Ông Hạ Hồng Viễn nghe xong, bình tĩnh nhìn cô thăm dò, mãi sau mới thản nhiên nói:
- Nhiễm Nhiễm, nói thế nào thì Thiệu Minh Trạch cũng là người của Thiệu Thị, cứ cho là cậu ấy và Thiệu Vân Bình có xích mích thì lợi ích căn bản của cậu ta cũng là Thiệu Thị, chứ không phải bên Hồng Viễn chúng ta. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến việc tranh quyền lực của cậu ấy và bố con Thiệu Vân Bình, thế nên lời của cậu ấy không đáng tin đâu.
Nói thế là ám chỉ cô quá dễ mắc lừa ư? Nhiễm Nhiễm sững người, mặt đỏ ửng:
- Nhưng lời anh ấy nói cũng không thể hoàn toàn không đáng tin. Nếu đổi sang một phương thức hợp tác khác an toàn hơn thì có gì không tốt ạ?
Ông Hạ Hồng Viễn cười đáp:
- Càng an toàn thì lợi nhuận thu được càng nhỏ. Muốn thu lợi mà lại không chịu mạo hiểm, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?
- Nhưng mà…
- Đủ rồi. – Ông Hạ Hồng Viễn ngắt lời con gái: – Nhiễm Nhiễm, cẩn trọng trong công việc là điều tốt. Nhưng nếu cái gì cũng lo lắng bất an thì không tốt đâu. Bố dám làm như vậy nghĩa là đã có tính toán kỹ rồi. Mấy hạng mục ở ngoại ô phía nam, con chưa đủ kinh nghiệm để đánh giá đâu. Con nên quay về hỏi Trần Lạc để cậu ấy giảng giải tình hình cho con rõ.
Nhiễm Nhiễm chỉ biết im lặng một lúc rồi quay người ra ngoài đi tìm Trần Lạc.
Nghe cô hỏi điều này, Trần Lạc có chút kinh ngạc nhưng vẫn nhẫn nại giải thích:
- Đối với thỏa thuận hợp tác lần này, tôi luôn theo sát. Vì tôi đã nhận được tin tức nội bộ trước đó, biết rằng mấy hạng mục này không cho phép các bên hợp tác tranh mua, cho nên bất luận là Hồng Viễn hay Thiệu Thị thì cũng chỉ có một doanh nghiệp nhận được dự án này mà thôi. Ban đầu, Thiệu Thị kiên trì theo đuổi dự án, sau đó lại cùng hợp tác với chúng ta. Nhưng như vậy, quyền chủ động gần như trao vào tay họ. Tổng giám đốc Hạ không muốn thế, sau vài lần thương lượng mới có được kết quả như vậy đấy.
- Nhưng thế thì quá mạo hiểm! – Nhiễm Nhiễm nói.
Trần Lạc nhìn cô, nở nụ cười ôn hòa:
- Tổng giám đốc Hạ đã suy nghĩ những vấn đề này rồi. Tuy trước mắt, nhà nước đang đẩy mạnh điều tiết lĩnh vực bất động sản, nhưng khi chính sách tới các địa phương thì lại thu được những phản ứng không đồng nhất. Với thành phố Tây Bình mà nói, giá nhà luôn ổn định và có hướng đi lên, triển vọng thị trường rất tốt. Hơn nữa, tình hình vốn hiện nay của công ty khá ổn, mấy dự án chiếm vốn đầu tư vẫn đang lần lượt mở phiên giao dịch, tiền vốn sẽ nhanh chóng thu về được thôi. Với lại, ngân hàng cũng cho chúng ta vay vốn, dù không có tiền đầu tư của Thiệu Thị thì một mình chúng ta đảm nhận mấy dự án ấy cũng không phải là vấn đề gì quá lớn. Thế nên, cái gọi là mạo hiểm đó, đối với công ty Hồng Viễn chúng
chúng ta mà nói chẳng có gì là to tát. Tổng giám đốc Hạ cũng luôn quyết tâm nẫng trọn mấy dự án ở ngoại ô phía nam này.
Nhiễm Nhiễm nghe những điều này không hiểu lắm, nhưng nghe anh ta nói như vậy thì cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tạm thời cũng không có ý kiến gì.
Trần Lạc lại nói:
- Tổng giám đốc Hạ luôn để ý đến mấy dự án này, vấn đề gì có thể phát sinh, ông ấy đều đã tính toán cả rồi. Ông ấy vốn có ý nghĩ cạnh trạnh đến cùng với Thiệu gia, nhất định phải chiếm được một, hai hạng mục trong đó. Bây giờ họ đã chịu chủ động lùi một bước, đối với chúng ta mà nói, đây là chuyện tốt. Hơn nữa, khi triển khai những dự án hợp tác như thế này, lợi nhuận thu được sẽ cao hơn rất nhiều.
Anh ta nhìn Nhiễm Nhiễm chăm chú nghe, khẽ nhếch khóe môi hỏi:
- Giờ thì cô đã yên tâm rồi chứ?
Nhiễm Nhiễm gật đầu, miễn cưỡng nở nụ cười:
- Hình như tôi đã lo bò trắng răng rồi.
- Biết lo là chuyện tốt. Ít nhất cũng chứng tỏ cô có động não. – Trần Lạc nói.
Nhiễm Nhiễm lặng lẽ quay về vị trí của mình, tiếp tục lật xem đống tài liệu khô khan vô vị, nhưng đầu óc lại rối như mớ bòng bong, chẳng nhập được gì vào đầu cả. Thiệu Minh Trạch nói, hợp tác như vậy có mạo hiểm, Nhiễm Nhiễm cảm thấy đúng là như thế. Nhưng sau khi nghe Trần Lạc phân tích thì cô lại cảm thấy anh ta nói cũng rất có lý.
Trước đây, cô chưa từng cảm thấy mình là con người không có chủ kiến như vậy, cách nghĩ cũng dễ dàng bị người khác làm lung lạc. Tại sao lại như vậy chứ? Chỉ là bởi cô đã bước chân vào một lĩnh vực mà bản thân không am hiểu gì hay sao? Cô đã không am hiểu gì như vậy mà còn cùng nhóm dự thầu tham gia dự án quan trọng đến thế sao?
Lần đầu tiên Nhiễm Nhiễm cảm thấy nghi ngờ về năng lực bản thân. Cô không kìm nén nổi, lén ngồi đánh giá Trần Lạc từ xa. Anh ta đang làm việc, lông mày hơi nhướng, khóe môi không nhếch lên làm thiếu đi nụ cười thoảng ấy, vẻ mặt rất chăm chú. Là trợ lý đặc biệt của ông Hạ Hồng Viễn, dường như tất cả giấy tờ ông Hạ Hồng Viễn ký đều qua tay anh ta, anh ta còn được ông Hạ Hồng Viễn tín nhiệm hơn cả những người đã có tuổi ở công ty.
- Cô đang nhìn gì thế? – Trần Lạc bỗng buông lời hỏi cô mà chẳng hề ngẩng đầu lên.
Cô giật thót mình, có chút ngượng ngùng của kẻ nhìn lén người khác bị bắt quả tang, bối rối tới mức không biết giải thích thế nào cho phải. Mãi sau cô mới hỏi:
- Trần Lạc, anh làm ở công ty bao lâu rồi?
Ánh mắt Trần Lạc vẫn chăm chú với tập giấy tờ trên bàn, anh ta nghe xong, suy nghĩ giây lát rồi đáp:
- Sắp năm năm rồi.
Nhiễm Nhiễm ngần ngừ một chút, lại hỏi:
- Với một người chẳng có chút năng lực và kinh nghiệm gì như tôi, lại chẳng hiểu biết gì mà bỗng nhiên tham gia vào nhóm dự thầu thế này, có phải là sẽ khiến người khác cảm thấy bất công không?
Lần này, Trần Lạc mới ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt dịu dàng và điềm tĩnh:
- Thế giới này vốn đã bất công rồi mà. Người chỉ biết oán thán bất công chính là những kẻ không có năng lực, suy nghĩ nông cạn, thế nên không cần phải để ý đến những lời oán thán của họ.
- Nhưng vẫn có những quy tắc. Vi phạm quy tắc thì sẽ có người dị nghị.
Anh ta mỉm cười, nói:
- Với tình hình của cô thế này, cô hoàn toàn có thể vào các bộ phận. Dù cô vào bộ phận nào, người ở đó cũng sẽ không dị nghị gì. Đây chính là quy tắc. Đặc biệt là khi cô trở thành người đặt ra quy tắc, họ sẽ càng không có bất cứ ý kiến gì.
- Nhưng vẫn có những người giống như anh thầm coi thường tôi đúng không? – Cô hỏi có phần bướng bỉnh. Anh ta chẳng hề có chỗ dựa, chỉ hoàn toàn dựa vào năng lực và sự phấn đấu của bản thân, từng bước có được vị trí như ngày hôm nay.
Trần Lạc im lặng hồi lâu, như thể đang suy xét rất cẩn thận rồi đáp:
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




