|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nghiệp đại học thì mẹ cô ấy bỗng mắc bệnh nặng. Cô ấy làm mọi việc để kiếm tiền, số tiền đó cộng thêm ba trăm nghìn tệ Nhiễm Nhiễm vay của bà Hàn, cũng chỉ kéo dài được tính mạng của mẹ cô ấy thêm hai năm nữa mà thôi.
Hai năm đó, cuộc sống của mẹ con Mục Thanh rất khổ sở. Bây giờ quay đầu nhìn lại, không thể nói được lựa chọn lúc đó là đúng hay sai, chỉ có điều, trong tình hình khi đấy, tình cảm đã chiến thắng lý trí. Dù chỉ có một phần vạn tia hy vọng thì cô ấy cũng không đời nào bỏ cuộc.
Nhiễm Nhiễm cảm thấy đây không phải là đề tài thích hợp để trò chuyện trong lúc này. Cô quay lại, giục Mục Thanh lên xe, tiện miệng hỏi:
- Hôm nay cậu không phải đi làm à?
Mục Thanh cười một cách thoải mái nhưng câu trả lời lại khiến người ta hết sức bất ngờ:
- Tớ thôi việc rồi.
- Thôi việc ư? – Nhiễm Nhiễm không kìm nổi thốt lên, chân cô đạp phanh hết cỡ.
Mục Thanh suýt nữa bị va đầu, sợ hãi quay lại nhìn Nhiễm Nhiễm:
- Cậu không cần phản ứng mạnh như vậy chứ?
Nhiễm Nhiễm táp xe vào lề đường:
- Thật sự là rất bất ngờ! Cậu đang làm yên ổn, sao đột nhiên lại thôi việc?
- Thực ra, tớ luôn cảm thấy không hài lòng về công việc của mình. Trước đây, tớ cố gắng làm chỉ vì muốn kiếm tiền. Bây giờ nợ đã trả hết, tớ không muốn ép bản thân phải làm công việc mà mình không thích nữa. – Mục Thanh rút tấm thẻ ngân hàng trong ví ra đưa cho Nhiễm Nhiễm: – Trong này có năm mươi nghìn tệ. Cộng với số tiền đưa cho cậu lúc trước, vậy là đủ ba trăm nghìn tệ.
Nói xong, cô ấy thở phào như thể bản thân được giải thoát.
Sự việc quá bất ngờ, Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết phản ứng thế nào. Cô ngây người nhìn Mục Thanh rất lâu rồi mới hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy? Vừa thôi việc vừa trả tiền, bây giờ tớ cần số tiền này sao? Việc gì cậu phải trả vội như vậy?
- Tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng. Dù là bạn tốt đến mấy thì cũng không thể nợ tiền không trả được.
Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết nên nói gì, mãi sau mới hỏi:
- Sau này, cậu định thế nào?
Mục Thanh lim dim mắt nhìn ra bầu trời ngoài cửa xe:
- Tớ muốn rời khỏi Tây Bình, đến nơi khác, có thể là về miền Tây dạy học. Cuộc đời rất ngắn ngủi, chúng ta phải trân trọng nó, không thể lãng phí dù chỉ là một phút một giây. Tớ muốn làm những việc có ý nghĩa, không muốn bị những thứ vô vị níu kéo.
- Làm việc có ý nghĩa mà phải đi xa thế sao? – Nhiễm Nhiễm không kìm được phản bác. Mục Thanh là người bạn tốt nhất, cũng đáng tin cậy nhất của cô. Nói thật lòng, cô không muốn Mục Thanh rời khỏi nơi này: – Không thể ở lại Tây Bình sao?
Mục Thanh mỉm cười lắc đầu.
Nhiễm Nhiễm bỗng thẫn thờ. Quen biết nhau bao nhiêu năm nay, cô hiểu rất rõ Mục Thanh là người như thế nào. Thường ngày, Mục Thanh rất ít nói nhưng lại là người có chủ kiến. Một khi cô ấy đã quyết định chuyện gì thì sẽ không bao giờ thay đổi.
Thấy bộ dạng Nhiễm Nhiễm như vậy, Mục Thanh cười, gõ vào đầu bạn, trêu đùa:
- Đừng như vậy nữa mà. Cậu thật sự coi tớ là mẹ cậu sao? Không rời xa được hả?
Nhiễm Nhiễm thở dài một cái thật sâu:
- Nói thực, tớ còn cảm thấy cậu hơn cả mẹ tớ cơ đấy.
Mục Thanh cười ha ha nói:
- Đừng nói điều này cho bà Hàn nghe nhé. Nếu không, bà ấy lại than thở nuôi cô con gái lớn như cậu chẳng bằng nuôi con lợn để thịt.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, chưa biết chừng trước đây bà Hàn cũng có ý nghĩ như vậy. Có điều, lần này cô đã đính hôn với Thiệu Minh Trạch, rồi lại thuận lợi vào làm việc ở công ty của ông Hạ Hồng Viễn, cũng coi như là được ông Hạ Hồng Viễn trọng dụng. Tất cả đều thuận theo ý của bà Hàn. Rõ ràng là có ích hơn nuôi con lợn để thịt rồi. Cô ngoác miệng cười, nhét tấm thẻ ngân hàng mà Mục Thanh vừa đưa vào tay cô ấy:
- Cậu cứ cầm trước đi. Đến nơi xa xôi như vậy, trên người cũng phải có chút tiền chứ. Bây giờ tớ có thể coi là đang ở bên hai khoản tiền lớn, không thiếu số tiền ít ỏi này đâu.
- Tớ đã chuẩn bị tiền cho mình rồi. Cậu cất đi đi.
Thái độ của Mục Thanh rất kiên quyết, Nhiễm Nhiễm không biết nên nói thêm gì, đành cười hì hì cất thẻ đi rồi nói:
- Khi nào cần tiền thì nhớ bảo tớ nhé. Người chị em này không có gì, chỉ có tiền thôi.
Mục Thanh nghe mà không biết đang nghĩ tới điều gì, cô ấy im lặng một lúc, bỗng cất tiếng hỏi:
- Nhiễm Nhiễm, cậu nghĩ kỹ đi, cậu có yêu Thiệu Minh Trạch không?
Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ, theo thói quen, cô hơi nhướng mày lên. Cô và Thiệu Minh Trạch kết nghĩa vợ chồng như vậy, yêu hay không yêu liệu có quan trọng không?
- Nhiễm Nhiễm, cậu như vậy là sai rồi. – Mục Thanh có lòng khuyên bạn nhưng lại không biết nên nói thế nào cho phải. Tục ngữ có câu: “Khuyên người, không khuyên nổi lòng”. Nếu bản thân người trong cuộc còn không hiểu nổi, thì người khác có nói gì cũng vô ích.
Thấy Mục Thanh xoắn xuýt như vậy, Nhiễm Nhiễm không nhịn được phì cười:
- Như tình cảnh của tớ bây giờ, nếu cứ nói lằng nhằng mãi xem là có yêu hay không thì thật là quá làm kiêu rồi. Hơn nữa, tình yêu và hôn nhân không phải là từ đồng nghĩa, cũng chẳng phải là từ gần nghĩa, không nhất quán đâu. Được rồi. Chúng mình không nhắc tới chuyện này nữa. Nếu cậu đã quyết định đi thì tớ cũng không ngăn cản cậu. Dù sao có cản cũng chẳng nổi. Trước khi đi, cậu còn muốn đến chỗ nào không? Hôm nay, chị gái sẽ làm tài xế miễn phí cho em. Em muốn đi đâu cứ việc hô một tiếng!
Mục Thanh ngẫm nghĩ rồi nói:
- Tớ muốn quay về thăm trường cũ.
- Được! – Nhiễm Nhiễm lập tức xoay vô lăng đi về hướng Đại học A: – Về trường xong, tối nay chúng ta phải đi chơi cho đã mới được. Ăn chơi nhảy múa gì tớ bao hết. Coi như là bữa tiệc tớ dành để chia tay cậu.
Nói là làm, Nhiễm Nhiễm đưa Mục Thanh dạo quanh Đại học A một vòng, rồi chạy đến một nhà hàng sang trọng ăn hải sản, sau đó lái xe thẳng đến hộp đêm sôi động nhất thành phố Tây Bình.
Xe đi được nửa đường thì Nhiễm Nhiễm nhận được điện thoại. Tiếng trong điện thoại hơi hỗn tạp nhưng giọng anh ta vẫn rất rõ, có ẩn chứa nụ cười:
- Xin lỗi Nhiễm Nhiễm. Phán đoán của tôi đã sai. Bữa cơm với khách của Tổng giám đốc Hạ hôm nay kết thúc khá sớm. Ông ấy còn chút việc cần giải quyết, có thể lát nữa sẽ về công ty. Tôi nghĩ, tốt nhất là bây giờ cô nên về làm tăng ca cùng với các đồng nghiệp ở công ty đi. Tổng giám đốc Hạ thấy thì sẽ vui lắm đấy.
Nhiễm Nhiễm sững người, cô vô thức hét lên:
- Tôi mặc kệ!
Trần Lạc khẽ ho trong điện thoại như thể anh ta đang cố nhịn cười, khẽ nhắc nhở:
- Nhiễm Nhiễm, xin hãy chú ý tới hình tượng bản thân một chút.
Mục Thanh ngồi bên thấy lạ quay lại nhìn, dùng khẩu hình như thể đang điều tra hình sự để hỏi:
- Sao thế? Có chuyện à?
Nhiễm Nhiễm cúp điện thoại, vừa ai oán vừa ngán ngẩm đáp:
- Em gái à, hôm nay chị không thể đưa em đi chơi “tăng ba” được rồi. Ông Hạ Hồng Viễn đúng là quá tranh thủ thời gian. Tối rồi mà còn về công ty làm thêm. Tớ phải về công ty giả làm đứa con ngoan rồi.
- Xem kìa, cậu nói gì thế? – Mục Thanh dở khóc dở cười. Nếu không phải Nhiễm Nhiễm đang bận lái xe thì chắc chắn Mục Thanh đã gõ vào đầu cô mấy cái rồi: – Mau quay về đi. Có phải là ngày mai tớ đi ngay đâu. Hôm khác chúng ta lại tụ tập.
Cô ấy nói rồi bảo Nhiễm Nhiễm dừng xe lại, tự mình bắt xe về.
Nhiễm Nhiễm đâu thể để Mục Thanh phải bắt xe về chứ. Thế nên, cô đưa bạn về nhà trước rồi mới quay lại công ty. May mà giao thông không ách tắc, cô lại đi tắt mấy đoạn đường nên vẫn kịp về công ty trước ông Hạ Hồng Viễn.
Quả nhiên, trở về công ty thấy Nhiễm Nhiễm vẫn ngồi trong phòng, ông Hạ Hồng Viễn vô cùng hài lòng, nhưng nghe nói cô còn chưa ăn cơm tối thì lập tức tối sầm mặt, giáo huấn:
- Con hồ đồ quá? Đừng cậy mình còn trẻ mà coi thường sức khỏe. Khi nào bằng tuổi bố, con có hối hận cũng đã muộn.
Trần Lạc đứng sau lưng ông Hạ Hồng Viễn nhìn Nhiễm Nhiễm, khóe mắt nở nụ cười khiến Nhiễm Nhiễm rất bối rối, cô vội giải thích với ông Hạ Hồng Viễn:
- Không sao đâu ạ. Bố ơi, con ăn bánh quy rồi mà.
Ông Hạ Hồng Viễn nói:
- Bánh quy có thể ăn thay cơm sao?
Nhiễm Nhiễm cúi đầu ra vẻ vô tội, ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy thì vừa giận vừa xót xa. Ông luôn miệng giục cô mau đi ăn thứ gì đó. Thấy cô vẫn không có động tĩnh gì, ông liền bảo Trần Lạc:
- Lại phải phiền cậu vất vả một chuyến vậy. Cậu thay tôi áp tải con bé này đi ăn chút cơm nhé.
Trần Lạc nghiêm túc tuân lệnh, bảo Nhiễm Nhiễm thu dọn đồ rồi đi theo mình.
Nhiễm Nhiễm về trước họ vài phút, di động vẫn để trong túi xách, lại chẳng có gì để dọn dẹp cả. Nhưng có ông Hạ Hồng Viễn đứng bên nhìn nên cô phải giả vờ lấy mấy thứ trên bàn nhét vào túi xách rồi đi theo Trần Lạc ra ngoài.
Hai người một trước một sau bước vào thang máy. Trần Lạc sau khi ấn nút đóng cửa thang máy lại thì đút tay vào túi quần, đứng thẳng lưng, đầu cúi xuống, chẳng nói câu nào, trông bộ dạng cực kỳ nghiêm túc. Ban đầu, Nhiễm Nhiễm còn cảm thấy lạ nhưng khi nhìn rõ khóe môi anh ta hơi nhếch lên thì không nhịn được khẽ “hừ” một tiếng, trêu trọc:
- Muốn cười thì cứ cười cho đã đi.
Trần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




