watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10046 Lượt

người đến giúp tôi với.

Đầu bên kia im lặng một lúc, sau đó rõ ràng là giọng trầm trầm của Thiệu Minh Trạch:

- Nhiễm Nhiễm?

Nhiễm Nhiễm sững người, cầm điện thoại xem mới phát hiện mình đã gọi nhầm cho Thiệu Minh Trạch. Có lẽ vừa rồi quá hoảng loạn nên cô đã ấn nhầm tên.

Không thấy Nhiễm Nhiễm trả lời, giọng nói trong điện thoại có phần lớn hơn:

- Nhiễm Nhiễm, sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy?

Giọng anh vẫn lạnh lùng, bình tĩnh như mọi khi. Điều này khiến Nhiễm Nhiễm cũng bất giấc trấn tĩnh lại. Cô xốc lại tinh thần, trả lời ngắn gọn:

- Có gã say rượu cứ gõ cửa nhà em. Em vừa gọi điện cho bảo vệ nhưng không có ai nghe máy.

Thiệu Minh Trạch im lặng một lát rồi dặn dò ngắn gọn và rõ ràng:

- Bây giờ anh sẽ đến chỗ em. Em khóa cửa kỹ vào, sau đó gọi điện cho bảo vệ. Nếu vẫn không được thì gọi cho cảnh sát.

Nhiễm Nhiễm “vâng” một tiếng rồi cúp điện thoại, lại một lần nữa gọi điện cho bảo vệ. May mà lần này có người nghe máy và lập tức cử người xuống giúp. Gã say rượu là chủ hộ cách tầng Nhiễm Nhiễm sống hai tầng. Hai nhân viên bảo vệ đưa anh ta về nhà, lát sau họ còn dẫn vợ người đó đến xin lỗi Nhiễm Nhiễm.

Chương 8

Lòng còn hoài nghi

- Tôi vừa kiểm tra tư liệu về tình hình Công ty Dịch Mỹ. Đó không phải là công ty tư vấn bất động sản tốt nhất trong nước, cũng chưa làm được dự án gì xuất chúng. Hơn nữa, Tô Mạch càng không phải là nhà tư vấn có tiếng nhất. Tại sao lại chọn Công ty Dịch Mỹ? Tại sao lại để Tô Mạch phụ trách dự án này? Trần Lạc, tôi cần lời giải thích của anh.

Khi Thiệu Minh Trạch đến nơi, vụ lộn xộn cũng vừa kết thúc. Nhiễm Nhiễm đứng ngoài cửa đợi anh, nhìn con số hiển thị ở ngoài thang máy không ngừng nhảy. Cuối cùng thang máy dừng lại ở số 19, cánh cửa từ từ mở ra, hiện ra bóng hình của Thiệu Minh Trạch. Anh đứng rất gần cửa thang máy, không đợi cánh cửa mở ra hết, anh đã vội vàng bước ra.

- Đi rồi à? – Anh nhìn xung quanh, hỏi.

Nhiễm Nhiễm không trả lời, chỉ tựa vào cửa, lặng lẽ nhìn anh. Tóc anh còn hơi ướt, có lẽ vừa tắm xong. Anh mặc áo phông màu trắng xám và quần thể thao đen, đi giày da nhưng không có tất, rõ ràng là vô cùng nhếch nhác… Cô nhìn kỹ Thiệu Minh Trạch một lượt từ đầu đến chân rồi mỉm cười.

Thiệu Minh Trạch thấy lạ, nhướng mày nhìn cô, hỏi:

- Sao thế?

Nhiễm Nhiễm nghiêm túc nói với anh:

- Minh Trạch, cảm ơn anh. Vừa rồi em rất sợ.

Minh Trạch gật đầu:

- Ừm! Anh có thể nhận ra điều đó. Ngay cả điện thoại còn gọi nhầm thì có thể thấy khi đó em vô cùng hoảng sợ.

Nhiễm Nhiễm xấu hổ cười trừ, né người ra khỏi cửa:

- Anh vào nhà ngồi đi. Để em tìm cho anh chút gì uống nhé. Nước lạnh hay bia?

- Nước lọc thôi. Lát nữa anh phải lái xe. – Thiệu Minh Trạch ngồi xuống sofa trong phòng khách, đầu hơi ngẩng lên nhìn căn hộ chung cư không lớn lắm này. Tuy hai người đã đính hôn nhưng anh rất ít khi đến nơi cô ở. Những lần tới đón cô thì hầu như anh toàn đợi ở dưới lầu.

Nhiễm Nhiễm từ trong bếp mang chai nước ra đặt xuống bàn, cười nói:

- Em cứ tưởng những lúc thế này, đàn ông đều chọn bia cơ.

Thiệu Minh Trạch hơi ngẩng đầu nhìn cô, thần sắc bình tĩnh, hỏi:

- Em muốn anh chứng minh giới tính của mình sao?

Nhiễm Nhiễm mỉm cười lắc đầu, ngồi xuống đối diện anh:

- Em đùa thôi. Nửa đêm canh ba cô nam quả nữ ở chung phòng nên khó tránh khỏi cảm giác căng thẳng. Anh đừng cười nhé.

Có lẽ là vì Minh Trạch ăn mặc không chỉnh chu như thường ngày nên tính tình anh cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Ánh mắt anh bớt đi những tia nhìn sắc bén, nhưng lại càng trở nên sâu thẳm. Anh nhìn cô, nói:

- Nhưng chúng ta không chỉ là cô nam quả nữ, chúng ta còn là vợ chồng chưa cưới đấy.

Nhiễm Nhiễm hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao anh lại nhắc đến chuyện này.

- Vừa rồi em không định gọi điện cho anh sao? – Anh lại hỏi. Khi Nhiễm Nhiễm gọi điện đến, anh vừa tắm xong. Anh có chút kỳ lạ khi thấy Nhiễm Nhiễm liến thoắng một hồi địa chỉ nhà, sau đó anh lập tức hiểu ra là cô gọi nhầm số. Giọng cô rất sốt sắng, qua điện thoại mà anh có thể nghe rõ hơi thở gấp gáp của cô. Nhưng sợ đến như vậy mà cô vẫn không chịu gọi điện cho vị hôn phu như anh để cầu cứu.

Không biết tại sao, Thiệu Minh Trạch bỗng cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.

Nhiễm Nhiễm không ngờ anh lại truy cứu chuyện này. Có điều, lúc đó cô thật sự không hề nghĩ đến việc gọi điện cầu cứu anh. Nếu không phải là danh bạ hai số điện thoại quá gần nhau thì cô cũng không gọi nhầm cho anh như vậy. Cô không muốn trả lời câu hỏi của anh một cách trực tiếp, đành toét miệng cười, giọng nói cố tỏ ra thoải mái:

- Thói quen của em là có việc gì thì gọi điện cho các chú cảnh sát.

Thiệu Minh Trạch không cười, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Cuối cùng vẫn là Nhiễm Nhiễm bại trận, nhún vai chấp nhận, thẳng thắn nói:

- Đúng vậy. Quá muộn rồi nên em không muốn quấy rầy anh. Nói một cách khó nghe thì em đã quá coi anh là người ngoài. Nhưng nói một cách dễ nghe thì cũng có thể nói là em lo cho anh.

- Nhiễm Nhiễm, chúng ta đã đính hôn rồi. Anh không cần em lo cho anh theo kiểu như vậy. – Thiệu Minh Trạch nói.

- Vậy ư? Anh chắc chứ? – Nhiễm Nhiễm cười hỏi: – Lấy vợ và lấy người lo cho mình thì điều gì tốt hơn.

- Anh hy vọng chúng ta có thể gần nhau hơn. – Giọng Thiệu Minh Trạch không lớn lắm nhưng rõ ràng là rất kiên định.

Nhiễm Nhiễm cũng không muốn tranh cãi với anh về vấn đề này nữa. Cô hơi cúi xuống, lí nhí nói:

- Nếu đã như vậy, em cũng không khách sáo với anh nữa. Mai anh không có việc gì gấp thì tối nay ở lại đây nói chuyện với em. Bây giờ em rất sợ ở một mình.

Thiệu Minh Trạch không hỏi gì, chỉ gật đầu nói:

- Được.

Nhiễm Nhiễm đứng lên bật tivi giúp anh:

- Anh ngồi xem tivi nhé. Em đi tắm và thay đồ đã. Lát nữa chúng ta nói chuyện với nhau.

Cô nói xong thì lấy quần áo đi tắm, để Thiệu Minh Trạch một mình ngồi trong phòng khách xem tivi.

Lúc này đã quá nửa đêm, tivi chẳng còn chương trình gì hay nữa. Thiệu Minh Trạch cầm điều khiển chuyển kênh một lượt từ đầu đến cuối mà chẳng tìm được chương trình nào hấp dẫn.

Tiếng nước ào ào xối trong nhà tắm đã vô tình thu hút ánh mắt anh. Cách lớp kính lờ mờ, bên trong là một bóng người nhỏ bé, gầy gầy, giống như đứa trẻ con chưa trưởng thanh, chỉ là khi bóng người quay nghiêng mới thấy một chút đường cong của thiếu nữ.

Thiệu Minh Trạch thấy yêu cầu của mình không sai, dù trước đây họ thế nào, nhưng một khi hai người đã quyết định nắm tay nhau đi đến cuối con đường thì nên cố gắng thu hẹp khoảng cách. Anh chậm rãi thu ánh mắt của mình về chương trình Du lịch thám hiểm trên tivi.

Nhiễm Nhiễm nhanh chóng bước ra, cô không mặc áo ngủ, cũng mặc áo phông rộng thùng thình và quần soóc giống như Thiệu Minh Trạch. Lúc này nhìn cô càng giống một đứa trẻ. Cô đang dùng khăn lau tóc thì tình cờ liếc thấy anh đang nhìn mình, liền hỏi:

- Sao thế?

Thiệu Minh Trạch hơi nhếch khóe môi, hỏi:

- Em thật sự được một mét sáu chứ?

Nhiễm Nhiễm sững người, bỗng quên mất cả nỗi lo lắng trong lòng, tức giận cầm chiếc khăn ném vào người anh.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười đón lấy chiếc khăn, dùng tay vỗ xuống bên cạnh ra hiệu cho cô ngồi xuống, sau đó anh vừa lau đầu cho cô vừa mỉm cười, khẽ nói:

- Thực ra nếu anh đi chân đất thì cũng chưa nổi một mét bảy lăm. Nhưng khi người khác hỏi, anh đều nói mình cao một mét bảy sáu. Vóc dáng cao thì tự hào hơn cũng là điều rất bình thường mà.

Nhiễm Nhiễm liếc mắt nhìn anh không nói gì, chỉ “hứ” một tiếng bất mãn.

Tóc cô không dài lắm, chỉ lau một lát đã gần khô. Anh đưa khăn cho cô, hỏi:

- Em muốn nói chuyện gì nào?

Nhiễm Nhiễm lòng đầy tâm sự, nhất thời không biết bắt đầu như thế nào. Cô ngồi sâu vào trong sofa, gác hai chân lên bàn, nhún vai khẽ nói:

- Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện.

Thiệu Minh Trạch cầm chai nước trên bàn lên nhấp một hớp, khẽ nói:

- Vậy em cứ từ từ nói từng chuyện một.

Nhiễm Nhiễm hơi chau này, nói:

- Bố em rất cố chấp, không chịu nghe em khuyên gì cả.

Thiệu Minh Trạch gật đầu:

- Ừ. Đúng như dự liệu của anh. Còn chuyện gì nữa?

- Em có chút thất vọng về bản thân. – Nhiễm Nhiễm lại nói, cô tựa hẳn đầu về phía sau, ánh mắt thất thần nhìn lên trần nhà. – Trước đây, em rất ham học, thành tích học tập cũng không tồi. Sau khi đi làm, ngoài chuyện quan hệ giao tiếp trong cơ quan khiến em hơi đau đầu một chút thì trong công việc chẳng hề có khó khăn gì với em. Thế là em luôn nghĩ mình là người thông minh. Nhưng bây giờ em mới phát hiện, mình cực kỳ ngốc nghếch. Rõ ràng là em đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể theo kịp người khác.

- Haizzz! – Thiệu Minh Trạch bỗng chạm vào tay cô. Ánh mắt cô liếc nhìn chai nước khoáng đã cạn. – Em tạm thời dừng lại một chút đi lấy bia đi. Muốn tán chuyện thì thứ đó hợp hơn, uống xong còn có thể mượn cớ uống bia làm loạn tí chút.

Cảm xúc của Nhiễm Nhiễm đang trầm lắng bỗng nghe anh nói như vậy thì tinh thần trở nên phấn chấn hơn. Cô chẳng thèm nghĩ ngợi, giơ tay đấm cho anh một quả rồi mắng:

- Làm loạn cái đầu anh ấy! Anh muốn uống thì tự đi mà lấy.

Thiệu Minh Trạch mỉm cười lơ đãng. Anh đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT