|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bia rồi quay lại đưa cho cô một lon:
- Chuyện đó của em không là gì cả. Công ty mới, công việc mới, dù là ai cũng cần có một thời gian thích ứng. Qua thời gian này thì sẽ không có gì đâu. Nào, chuyện tiếp theo!
Rõ ràng là chuyện ấy khiến cô rất sầu não, thế mà lại bị anh nói như vậy. Nhiễm Nhiễm không nhịn được lườm anh một cái, thản nhiên đáp:
- Hết rồi. Không có chuyện tiếp theo.
Thiệu Minh Trạch nhướng mày, hết sức trịnh trọng hỏi cô:
- Ồ? Nói có một chút chuyện như vậy thôi sao? Mục đích em giữ anh lại có thật sự chỉ là để nói chuyện thôi không đấy?
Nhiễm Nhiễm bị anh chọc cho tức quá, hung tợn nói:
- Tất nhiên là không phải để nói chuyện rồi. Em định giữ anh lại hiếp rồi giết, giết rồi lại hiếp, hiếp rồi lại giết, giết giết hiếp hiếp một trăm lần. Thế nào? Hài lòng với câu trả lời này rồi chứ?
Thiệu Minh Trạch cười, đưa tay vuốt mái tóc vẫn đang rối bời của cô, mỉm cười khẽ nói:
- Như thế này thật tốt.
Nhiễm Nhiễm sững người, cô lấy tay bưng trán rồi ngửa ra sofa, đau khổ ca thán:
- Thiệu Minh Trạch, em bị anh đánh bại hoàn toàn rồi.
Anh mỉm cười, không nói gì, quay người xem tivi, nhấp một ngụm bia.
Nhiễm Nhiễm im lặng một lúc, than thở một cách không đầu không cuối.
- Loại người các anh thật đáng sợ! Có thể dễ dàng thao túng được tư duy và cảm xúc của người khác.
- Còn có ai nữa? – Thiệu Minh Trạch hỏi.
- Hả?
Thiệu Minh Trạch quay lại nhìn cô:
- Trong loại người bọn anh còn có ai nữa?
Còn một kẻ tên Trần Lạc, cũng là một cao thủ trong việc thao túng cảm xúc của người khác, luôn có khả năng thình lình dẫn bạn theo phương hướng mà anh ta đã định trước. Nhưng cô không muốn nói cho Thiệu Minh Trạch biết điều này. Thế là cô ngoác miệng cười, gian xảo nói:
- Chẳng có ai cả, chỉ là cách nói phiếm chỉ thôi. Chẳng lẽ em lại nói toạc ra những câu đại loại như là “Anh thật đáng sợ” à? Như vậy thì châm chọc nhau quá!
Thiệu Minh Trạch nghe, chỉ mỉm cười, chẳng hề bận tâm những lời cô nói.
Nhiễm Nhiễm ngồi dậy, cũng bật bia ra nhâm nhi. Thiệu Minh Trạch ngồi cách cô chưa đến một gang tay. Anh đang chăm chú theo dõi chương trình tivi. Hai người đều không nói gì, trong phòng khách chỉ có tiếng người dẫn chương trình nam trên truyền hình. Anh ta nói tiếng Anh, tốc độ khá nhanh, hình như đang giới thiệu phong cảnh một nơi nào đó.
Nhiễm Nhiễm nghe tiếng Anh không tốt lắm, chỉ có thể nghe được vài từ đơn trong một câu, ngay cả đại ý câu đó là gì cô cũng không hiểu lắm. Cô thử nghe vài câu rồi bỏ cuộc. Thế là cô chỉ còn biết xem hình ảnh không ngừng thay đổi trên màn hình. Không biết từ bao giờ, cơn buồn ngủ vốn đã tiêu tan lại quay trở lại. Đầu óc cô bắt đầu lơ mơ, dần dần chẳng còn thấy hình ảnh trên tivi nữa.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô bỗng có suy nghĩ mơ màng: Thực ra, mình có thể nói với Thiệu Minh Trạch nhiều chuyện hơn nữa. Chuyện bà Bành Tinh sỉ nhục mình, chuyện Mục Thanh rời đi, chuyện hằng ngày mình phải vất vả thế nào, nhưng không biết tại sao bản thân lại…
Khi Nhiễm Nhiễm thức dậy, cô đã nằm trên giường, sắc trời bên ngoài đã sáng rõ. Cô nằm giữa giường, bên cạnh chẳng hề có vết tích của Thiệu Minh Trạch. Cô lồm cồm bò dậy, nhoài người nhìn ra sofa, cũng không một bóng người. Nếu không phải trên bàn còn vứt mấy lon bia thì người ta đã tưởng chừng đêm qua anh không hề vào nhà cô vậy.
Chiếc đồng hồ báo thức đầu giường vẫn hoan hỷ đổ chuông đúng giờ đã định, nhưng nó kêu chưa được năm phút thì tắt lịm. Nhiễm Nhiễm giơ tay ra tóm lấy, nhét nó xuống dưới gối theo thói quen. Dép đi trong nhà không có dưới chân giường, mà ở dưới chân sofa. Đồng thời, cô còn thấy một mảnh giấy Thiệu Minh Trạch để lại trên bàn: “Nếu em cho phép anh để ở đây mấy bộ đồ, anh nghĩ ngoài việc nói chuyện, uống bia, anh còn có thể làm nhiều chuyện khác hơn đấy.”
Nhiễm Nhiễm không nhịn được phì cười, nghĩ Thiệu Minh Trạch đúng là một người đàn ông tốt. Nếu anh có thể tiện tay quét dọn căn phòng này sẽ càng hoàn mỹ.
Vì là mùa hè nên tuy trời đã sáng nhưng vẫn chưa muộn lắm. Hơn nữa, vì tâm trạng không tồi nên cô thong thả chuẩn bị bữa sáng đơn giản cho mình. Ăn xong, cô mới lái xe đến công ty.
Trần Lạc đến sớm hơn cô. Anh ta đang ngồi xử lý mớ email trên máy tính, thấy cô bước vào, anh ta chỉ chào một câu rồi nói:
- Mười giờ sẽ có buổi gặp mặt với bên dự thầu thứ ba. Cô chuẩn bị một chút đi, cô cũng tham gia đấy.
Ông Hạ Hồng Viễn đánh giá rất cao dự án khu vực ngoại ô phía nam này nên đã đặc biệt mời công ty tư vấn bất động sản từ bên ngoài về để tham khảo ý kiến. Nhiễm Nhiễm đã sớm biết điều này nên cô cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, buột miệng hỏi:
- Có cần cung cấp tư liệu về dự án ngoại ô phía nam cho đối phương không?
- Cô cứ chuẩn bị một chút đi.
- Được rồi. – Cô vui vẻ đáp và bắt đầu chuẩn bị những tài liệu mà lúc gặp mặt, đối phương có thể cần đến.
Trần Lạc dừng lại, im lặng nhìn cô hồi lâu, bỗng nói:
- Nhiễm Nhiễm, cô thường đem tâm trạng cá nhân vào trong công việc hả?
Nhiễm Nhiễm sững người, ngẩng đầu lên nhìn anh ta:
- Anh nói gì cơ?
- Hôm qua, tâm trạng cô rất tệ, làm việc mà như người mất hồn, lại còn muốn trốn việc giữa giờ làm. Nhưng hôm nay tâm trạng rõ ràng là khá hơn nhiều, thái độ làm việc cũng rất tích cực.
Nhiễm Nhiễm chột dạ xoa xoa mặt mình, hỏi anh ta:
- Thế sao?
Trần Lạc không nói gì, chỉ chậm rãi gật đầu.
Nhiễm Nhiễm có chút xấu hổ, phản bác:
- Đâu có. Là anh nhìn nhầm đó thôi. Hai hôm nay, tâm trạng của tôi đều rất tốt. Hơn nữa, hôm nay tôi vừa mới đến văn phòng, vậy mà anh có thể nhận ra là tôi sẽ làm việc tích cực sao? Chưa biết chừng đến chiều tôi sẽ trốn làm đấy.
Trần Lạc cười nhẹ nhàng:
- Cũng có thể là tôi nhìn nhầm. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô, tốt nhất là đừng đem tâm trạng cá nhân vào trong công việc. Như vậy không tốt đâu.
Nhiễm Nhiễm có chút không hiểu, tại sao anh ta lại đặc biệt nhắc nhở cô điều này nhỉ? Mãi khi tới phòng họp, nhìn thấy Tô Mạch vận trang phục công sở xuất hiện ở vị trí của đối phương thì cô mới chợt hiểu ra ám chỉ trong lời nói của Trần Lạc. Cô quay phắt đầu lại nhìn Trần Lạc, quả nhiên nhận ra sự nhắc nhở và động viên trong ánh mắt anh ta.
Nhắc nhở cô bình tĩnh, đừng đem tâm trạng cá nhân vào công việc. Nhưng còn an ủi? Nó thể hiện điều gì? Anh ta cũng cảm thấy cô rất đáng thương sao? Nhưng cô có gì để người ta phải thương hại cơ chứ? Vì cô luôn bị đồng nghiệp bưng bít ư? Vì cô luôn bị che giấu, luôn bị lừa dối, đến khi đối mặt với tình địch trước đây cô mới biết đó chính là đối tượng hợp tác của mình trong tương lai? Chẳng phải là đáng buồn cười hay sao?
Hơn nữa, Tô Mạch có thể coi là tình đình trước đây của cô sao? Đến cả cơ hội gặp riêng Tô Mạch để “giao đấu”, cô còn chẳng có nữa là. Lâm Hướng An luôn giấu Tô Mạch rất kín ở tận nơi sâu thẳm con tim, chỉ khi chia tay, anh mới nói cho cô biết người mình yêu là Tô Mạch. Đó là hồn, là phách, là tính mạng và là tình yêu thật sự của Lâm Hướng An.
Trong lồng ngực Nhiễm Nhiễm nhét đầy thứ cảm giác mà cô chẳng thể nói rõ là gì? Là căm ghét, là không cam lòng, hay là nỗi tức giận và ấm ức vì bị người ta lừa dối?
Trần Lạc vẫn nhìn cô, ánh mắt nhắc nhở cô hãy tập trung hơn.
Nhiễm Nhiễm bỗng rất muốn cười, muốn nói cho Trần Lạc biết rằng anh ta không cần phải lo. Với cô, Tô Mạch đâu thể coi là tình địch. Với Tô Mạch, Hạ Nhiễm Nhiễm cô càng chỉ là một người qua đường. Nghĩ như vậy, cô nở nụ cười, đưa tay về phía Tô Mạch:
- Tô Mạch, chào cô. Chúng ta lại gặp nhau rồi.
Tô Mạch trang điểm nhẹ, mái tóc dài buông thõng phía sau, rõ ràng là người giỏi giang, giàu kinh nghiệm. Cô ấy thấy Nhiễm Nhiễm, dường như cũng hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường. Tô Mạch mỉm cười, bắt tay Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, chào cô.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười, ngồi xuống cạnh đồng nghiệp.
Đây là cuộc gặp mặt chính thức lần đầu tiên của hai bên. Mục đích là để hai bên làm quen với nhau một chút, thế nên không hề quá đi sâu vào nội dung thực chất, chỉ đơn giản là giới thiệu một chút về tình hình dự án. Sau khi buổi họp kết thúc, nhân viên phụ trách tiếp đón đã sắp xếp cho mọi người cùng đi ăn trưa. Nhiễm Nhiễm không muốn đi. Nhân lúc mọi người không chú ý, cô quay người trốn về văn phòng.
Đến tận ba, bốn giờ chiều Trần Lạc mới về, đặt hộp cháo nóng hổi còn bốc hơi nghi ngút lên bàn của Nhiễm Nhiễm, khẽ nói:
- Ăn một chút đi.
Nhiễm Nhiễm ngước lên nhìn, bình tĩnh nói:
- Trần Lạc, chúng ta nói chuyện một lát nhé.
Trần Lạc gật đầu, quay về chỗ ngồi của mình:
- Nói đi.
Nhiễm Nhiễm đẩy hộp cháo trước mặt sang bên, các ngón tay đan chéo nhau đặt trên bàn, thái độ nghiêm túc như người đang đàm phán:
- Tôi vừa kiểm tra tư liệu về tình hình Công ty Dịch Mỹ. Đó không phải là công ty tư vấn bất động sản tốt nhất trong nước, cũng chưa làm được dự án gì xuất chúng. Hơn nữa, Tô Mạch càng không phải là nhà tư vấn có tiếng nhất. Tại sao lại chọn Công ty Dịch Mỹ? Tại sao lại để Tô Mạch phụ trách dự án này? Trần Lạc, tôi cần lời giải thích của anh.
Tư thế ngồi của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




