|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
của Nhiễm Nhiễm cũng không thua kém gì. Cô ấy và Nhiễm Nhiễm giống như hai bông hồng nở rộ trong dự án này, cùng cạnh tranh công bằng, mỗi người đều có ưu điểm riêng.
Thái độ đúng mực của cô, sự bình tĩnh, kiềm chế của cô, sự thông minh nhanh nhạy của cô… tất cả đều khiến Trần Lạc phải nhìn cô bằng con mắt khác. Anh ta cảm nhận sâu sắc rằng, Hạ Nhiễm Nhiễm trưởng thành nhanh như bay, đồng thời, việc ỷ lại vào anh ta cũng nhanh chóng biến mất.
Trần Lạc vô cùng sửng sốt khi nhận thức được điều này và có chút buồn bã.
Đầu tháng Chín, Dịch Mỹ đã hoàn thành kế hoạch dự thầu trước thời hạn. Các nội dung như nghiên cứu dự án, điều tra thị trường, phân tích đánh giá, dự toán đầu tư… đều cực kỳ xuất sắc. Phương án thiết kế trong đó vô cùng hợp với dự định của ông Hạ Hồng Viễn. Công việc kết thúc, ông Hạ Hồng Viễn nhiệt tình bắt tay Tô Mạch khen ngợi:
- Dự án làm rất tốt. Cô gái trẻ, cô rất tài năng, rất có tiền đồ.
Tô Mạch mỉm cười khiêm tốn:
- Đây là thành quả nỗ lực của cả hai bên. Tôi thật sự phải cảm ơn Tổng giám đốc Hạ đã cho tôi cơ hội này. Hy vọng sau này, chúng ta có thể tiếp tục hợp tác.
- Đương nhiên, đương nhiên. Chỉ cần chúng tôi có thể giành được dự án này, sau này sẽ tiếp tục hợp tác chứ. – Ông Hạ Hồng Viễn cười ha ha, quay đầu lại dặn Trần Lạc: – Cậu sắp xếp một chút đi nhé. Mọi người đã vất vả nhiều rồi. Hãy để mọi người được nghỉ ngơi thoải mái. Hôm nay, chúng ta chúc mừng đơn giản, đợi khi nào giành được dự án thì sẽ tổ chức tiệc ăn mừng.
Trần Lạc vâng lời đi sắp xếp. Khi đi qua chỗ Nhiễm Nhiễm, anh ta khẽ hỏi:
- Cô có đi không?
- Đi chứ. Boss lớn ra lệnh, tất nhiên là phải đi rồi. – Nhiễm Nhiễm vừa sắp xếp lại tài liệu trong buổi họp vừa cười khì khì, nói: – Vất vả khổ sở bao nhiêu ngày nay, cuối cùng cũng sút được một cú vào khung thành, tại sao lại không đi chứ?
Trần Lạc khẽ cong khóe môi, quay lại cử người đi đặt nhà hàng.
Tuy nhiên ông Hạ Hồng Viễn nói là chúc mừng đơn giản nhưng Trần Lạc biết ông Hạ Hồng Viễn là người rất giữ thể diện, nên anh ta vẫn sai người đặt một phòng tiệc nhỏ ở nhà hàng. Để tỏ lòng coi trọng đối tác, ông Hạ Hồng Viễn đích thân đến đó một chuyến. Có điều, buổi tối còn bận một bữa cơm khách quan trọng nên ông chỉ uống một chút mở màn rồi đi luôn, để Trần Lạc thay vị trí của mình.
Ông Hạ Hồng Viễn vừa đi, không khí buổi tiệc lập tức trở nên náo nhiệt hơn nhiều.
Người của Dịch Mỹ thấy Trần Lạc trẻ tuổi, tính khí lại ôn hòa, nên ùn ùn kéo đến chúc rượu. Người bên Hồng Viễn đương nhiên phải ra giúp đỡ. Cứ thế ly qua ly lại, hai bên đã dần hòa thành một.
Nhiễm Nhiễm dạ dày không tốt nên không được uống rượu, nhưng ở đây thì làm sao tránh khỏi có người đến mời rượu cô. Sau vài lần từ chối, giải thích cũng phát phiền, thế là cô nhân lúc mọi người không chú ý đã lẻn ra ngoài, trốn ra góc hành lang ngồi nghỉ. Một lát sau, trên chiếc ghế cô ngồi lại có thêm một người nữa. Cô quay đầu lại nhìn, h
hóa ra là Tô Mạch.
Tô Mạch đã uống một chút rượu, khuôn mặt trắng ngần hơi ửng đỏ. Cô ấy mỉm cười nói:
- Nhiễm Nhiễm, sao lại ra đây?
Nhiễm Nhiễm không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười như thể không nghe thấy lời Tô Mạch nói. Cô cúi đầu, tiếp tục lật xem cuốn tạp chí mà nhà hàng đưa cho.
Cô đã từng hỏi Thiệu Minh Trạch, làm sao mới có thể làm việc chung với người mà anh không ưa? Khi đó, Thiệu Minh Trạch suy nghĩ rồi trả lời:
- Vậy chỉ có thể là làm việc, cư xử lịch sự và giữ khoảng cách, không để bất cứ tình cảm cá nhân nào ảnh hưởng đến công việc. Đồng thời, cũng đừng để đối phương có cơ hội tiếp cận.
Cô ghi nhớ và định khăng khăng làm theo như vậy.
Thấy thái độ của Nhiễm Nhiễm, sắc mặt Tô Mạch lộ vẻ bối rối nhưng cô ấy không bỏ đi mà vẫn im lặng ngồi bên Nhiễm Nhiễm rất lâu, bỗng nói:
- Thực ra Hướng An luôn đi tìm cô.
Nhiễm Nhiễm vẫn không đáp. Tô Mạch ngừng lại rồi nói như cho chính mình nghe:
- Từ sau lần gặp lại cô, anh ấy luôn đi tìm cô. Anh Trần không chịu cho số điện thoại hay địa chỉ của cô. Hướng An đã chạy đến công ty tìm cô nhưng lễ tân đều nói công ty không có ai tên là Nhiễm Nhiễm.
Khi đó, Nhiễm Nhiễm còn chưa đến công ty của ông Hạ Hồng Viễn làm việc, tất nhiên là lễ tân không hề biết cô. Nhiễm Nhiễm không thể nói nổi là mình đang vui hay buồn, nhưng những lời Tô Mạch nói khiến cô cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nhiễm Nhiễm quay lại nhìn Tô Mạch, ngắt lời:
- Tô Mạch, tuy trong công việc, chúng ta hợp tác có thể coi là khá tốt. Nhưng tôi nghĩ chắc cô có thể nhận ra, thực sự tôi không hề ưa cô. – Cô vẫn mỉm cười lịch sự, nhưng lời nói thì không hề khách sáo. – Thế nên, nếu không phải là chuyện công việc, mong cô hãy tránh xa tôi một chút, được không?
Thời gian vừa qua, hai người tiếp xúc với nhau khá nhiều trong công việc, thái độ của Nhiễm Nhiễm rất tốt nên Tô Mạch mới nghĩ rằng Nhiễm Nhiễm là một cô gái vui vẻ, phóng khoáng. Vậy nên lúc này, cô ấy mới đến để nói chuyện Lâm Hướng An với cô. Nhưng không ngờ, những lời Nhiễm Nhiễm nói thật lạnh lùng. Tô Mạch vừa kinh ngạc vừa lúng túng, nhất thời không thốt nên lời.
Điều này khiến Nhiễm Nhiễm có cảm giác hả hê không diễn tả được. Cô bình tĩnh nhìn Tô Mạch, đợi cô ấy giận dữ bỏ đi. Ai ngờ, dù xấu hổ như vậy, Tô Mạch vẫn ngồi đó.
Nhiễm Nhiễm hơi bất ngờ.
Tô Mạch như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc bản thân. Cô ấy hít thở sâu mấy cái, trong giọng nói không giấu nổi chút ngại ngần:
- Nhiễm Nhiễm, thực ra tôi và Hướng An không hề ở bên nhau. Chúng tôi chỉ là bạn thân. Năm đó…
Nhiễm Nhiễm chẳng có hứng nghe những lời sau đó của Tô Mạch. Cô mỉm cười với cô ấy rồi đứng dậy rời khỏi hành lang. Quay lại bàn rượu, buổi tiệc đã gần kết thúc. Vừa ngồi xuống, chị Lý bên cạnh đã huých vào cô, khẽ hỏi:
- Lát nữa họ còn muốn đi hát đấy. Em có đi không?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười lắc đầu:
- Em không đi đâu!
- Thế thì tốt quá! – Chị đó cực kỳ hài lòng, ngầm ra hiệu cho Nhiễm Nhiễm nhìn sang phía đối diện: – Em xem, Tiểu Trần bị họ chuốc cho thành ra như vậy. Cậu ta chưa ăn uống được gì, lát nữa lại bị họ kéo đến quán karaoke chuốc rượu tiếp, làm sao mà chịu nổi chứ. Lát nữa, chị lấy cớ có con nhỏ phải về sớm. Em nói lái xe đưa chị về, sau đó chúng ta nhân cơ hội đưa Tiểu Trần về cùng. Nếu không thì e là cậu ấy không chịu nổi đâu.
Nhiễm Nhiễm nghe xong, ngước mắt nhìn Trần Lạc phía đối diện. Vừa nhìn sang, đúng lúc anh ta cũng đang nhìn về phía cô. Tuy khóe môi vẫn nhếch lên nụ cười dịu dàng như thường ngày nhưng ánh mắt đã có phần mơ màng, không còn vẻ nhã nhặn nữa. Quả nhiên là bộ dạng của người say.
Chị Lý còn khẽ nói:
- Em làm việc này là hợp lý nhất. Nếu là người khác, họ chưa chắc đã đồng ý.
Chị này có lòng giúp đỡ người khác nhiệt tình như vậy, nhưng Trần Lạc là người phụ trách bên Hồng Viễn, trừ phi anh ta đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, nếu không thì sẽ không thể dễ dàng kéo anh ta thoát khỏi đây được. Nhiễm Nhiễm chỉ mỉm cười, không nói.
Lát sau, Tô Mạch từ bên ngoài bước vào với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Có người bắt đầu hô hào đến quán karaoke hát. Lời đề nghị này liền được nhiều người tán đồng. Mọi người đã uống đến mức ngà ngà say hứng khởi lên ngay, lập tức chuẩn bị đổi trận địa tiếp tục “chiến đấu”. Không ngờ lúc này Trần Lạc đã say đến mức không còn tỉnh táo được nữa, phải cần đến hai người mới có thể xốc anh ta đứng dậy.
Chị Lý kéo Nhiễm Nhiễm, lập tức hành động theo kế hoạch. Cuối cùng, đúng là chị đã cướp Trần Lạc ra khỏi tay mọi người rồi đẩy vào xe của Nhiễm Nhiễm. Nhiễm Nhiễm nhìn Trần Lạc ngồi sau xe mình, quay đầu hỏi chị Lý lúc này vừa lên xe:
- Chị ơi, chị biết Trần Lạc sống ở đâu không?
Chị Lý ngẫm nghĩ nói:
- Đại khái là biết. Chúng ta cứ đi trước, gần đến nơi thì hỏi cậu ta sau.
Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ: Lần này thì phiền phức rồi. Ngộ nhỡ không hỏi được địa chỉ, chị nói xem, phải đưa con sâu rượu này về nhà chị hay nhà tôi đây? Nhưng chuyện đã đến nước này, không thể bỏ mặc Trần Lạc ở ngoài đường được, đành phải nổ máy lái xe theo hướng mà chị Lý bảo thôi.
Xe đi được nửa đường, Trần Lạc ngồi phía sau đã tỉnh lại. Chí Lý nghe thấy tiếng động liền quay người nhìn và thốt lên kinh ngạc:
- Tiểu Trần, cậu tỉnh rồi à? Sao rồi? Khó chịu lắm không? Mấy người bên Dịch Mỹ thật quá quắt. Học đâu cái thói chuốc rượu người ta thế chứ?
Trần Lạc không trả lời câu hỏi của chị Lý mà cố ngồi thẳng dậy, dùng tay day huyệt thái dương, hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Đây là đâu?
- Đưa anh về nhà. – Nhiễm Nhiễm trả lời.
Chị Lý cũng hỏi:
- Tiểu Trần, cậu sống ở đâu?
Đầu óc Trần Lạc đã dần tỉnh táo, nghe vậy, anh ta nói với Nhiễm Nhiễm:
- Không cần đưa tôi về trước đâu. Cứ đưa chị Lý về trước đi. Chị ấy còn có con nhỏ.
Chị Lý vẫn khách sáo nhưng Trần Lạc khá kiên quyết, lại nói:
- Tôi không sao. Lát nữa cũng không cần Nhiễm Nhiễm đưa về. Tôi đưa cô ấy về nhà rồi tự lái xe về cũng được. Buổi tối, con gái lái xe một mình không an toàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




