watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10052 Lượt

Trần Lạc vô cùng thoải mái, anh ta nghe Nhiễm Nhiễm nói xong liền nhếch khóe môi, sau đó trở lại thái độ là Trợ lý Trần ôn hòa và lịch sự thường ngày, hỏi cô:

- Tôi cần giải thích điều gì?

Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm vào anh ta, bình tĩnh nói:

- Cần giải thích điều gì, anh là người hiểu rõ mà.

Trần Lạc mỉm cười, nói:

- Nhiễm Nhiễm, bây giờ cô không có tư cách thẩm vấn tôi. Nếu muốn tôi giải thích, đối tượng cũng không phải là cô. Bây giờ tôi là cấp trên của cô.

- Không sai. Trong nhóm dự thầu, tôi hiện đang là cấp dưới của anh. Nhưng… – Nhiễm Nhiễm cười lạnh lùng: – Trợ lý Trần đừng quên, công ty này là của bố tôi. Tôi là người kế thừa tương lai của công ty, tôi có quyền hỏi nhân viên của công ty có mưu đồ gì riêng không?

Nụ cười nơi khóe môi Trần Lạc hơi cứng lại, anh ta nhìn cô, hỏi:

- Cô nghi ngờ tôi có mưu đồ gì ư?

- Không phải sao? Vậy tại sao lại chọn Dịch Mỹ? Tại sao lại chọn Tô Mạch? Nếu tôi nhớ không nhầm, Tô Mạch là “đàn em” hồi đại học của anh, quan hệ hai người rất tốt. Nếu không phải anh chiếu cố cho đàn em của mình mà ký hợp đồng này, vậy thì xin hãy cho tôi một giải thích hợp lý. Tại sao chúng ta phải chọn họ để hợp tác?

Trần Lạc không hề trả lời, anh ta im lặng nhìn cô rất lâu rồi mới từ từ nhìn xuống:

- Nhiễm Nhiễm, cô nghĩ thế nào?

Thái độ này, câu hỏi này rõ ràng là anh ta có ý thỏa hiệp. Nhiễm Nhiễm thầm thở phào nhưng ngoài mặt vẫn không dám để lộ, đanh thép nói:

- Rất đơn giản! Muốn thay Dịch Mỹ, muốn thay Tô Mạch.

Trần Lạc im lặng rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn Nhiễm Nhiễm. Khi cô sắp ra một “đòn đánh tơi bời” thì anh ta bỗng mỉm cười, hỏi:

- Nhiễm Nhiễm, cô ghét Tô Mạch lắm phải không?

Nhiễm Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh ta, thẳng thắn thừa nhận:

- Đúng vậy. Tôi ghét cô ta.

Trần Lạc khẽ hỏi:

- Nhưng cô ghét cô ấy vì điều gì? Vì Lâm Hướng An yêu cô ấy ư? Nhưng điều này có liên quan gì đến Tô Mạch chứ? Người hại cô là Lâm Hướng An, chứ không phải Tô Mạch. Cô ấy chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với cô. Nhiễm Nhiễm, cô đừng tức giận, cũng đừng đem cảm xúc cá nhân vào công việc.

Anh ta đã vạch trần nỗi lòng của cô ra như vậy. Mỗi câu nói đều nhằm vào nỗi đau thầm kín của cô. Nhiễm Nhiễm cố sức bặm môi, hằm hằm nhìn anh ta, không kìm được mà mắt hoe đỏ, không thể nói rõ là vì giận dữ hay do ấm ức.

Trần Lạc không kìm được thở dài:

- Nhiễm Nhiễm, đừng như vậy.

- Tôi như vậy đấy. – Nhiễm Nhiễm hậm hực nói: – Từ trước đến nay, tôi là như vậy đấy. Tôi nhắc lại lần nữa, hoặc là thay Dịch Mỹ, hoặc là thay Tô Mạch. Cho dù cô ấy có làm gì có lỗi với tôi hay không, cho dù cô ấy có vô tội đi chăng nữa, tôi cũng không muốn gặp cô ấy, không muốn làm việc cùng cô ấy. Đừng bắt tôi phải công tư phân minh. Tôi không làm được đâu.

- Mong cô nói lý lẽ một chút. – Trần Lạc nói.

Lửa giận của Nhiễm Nhiễm càng bốc cao:

- Tôi không nói lý lẽ đấy. Bây giờ tôi đã có quyền có thế, tôi muốn làm những gì mình muốn.

Trần Lạc nhìn cô, khẽ lắc đầu:

- Điều này không được đâu. Cô nên bình tĩnh một chút.

- Vậy được. Đã thế tôi sẽ đi gặp bố, bảo ông xem lại trợ lý mà ông tín nhiệm đã mưu đồ cá nhân như thế nào, đã đem dự án quan trọng như vậy giao cho một “đàn em” chẳng hề có chút kinh nghiệm gì làm như thế nào.

- Nhiễm Nhiễm! – Trần Lạc gọi cô.

Cô đứng bên cửa, quay người lại nhìn, chờ đợi sự lựa chọn cuối cùng của anh ta.

Anh ta nhếch khóe môi, nở nụ cười bình tĩnh như thường ngày, mãi sau mới lên tiếng:

- Tổng giám đốc Hạ biết chuyện này rồi. Tuy tôi đề nghị hợp tác với Dịch Mỹ, nhưng người quyết định cuối cùng là Tổng giám đốc Hạ. – Nói đến đây, Trần Lạc ngừng lại, nhếch khóe môi, để lộ vẻ mỉa mai: – Chắc cô rất hiểu bố mình. Ông là một thương nhân đặt lợi nhuận lên hàng đầu. Nếu không nhận ra cái lợi, sao ông ấy có thể ký hợp đồng với Dịch Mỹ chứ?

Cô nhìn anh ta vẻ không hiểu:

- Có lợi gì chứ?

Trần Lạc ngẩng

lên nhìn cô, thanh âm thấp trầm và mệt mỏi:

- Còn nhớ chuyện lần trước tôi đã nhắc nhở cô không? Tổng giám đốc Hạ vì dự án vùng ngoại ô phía nam này mà có ý muốn cô đi tìm Lâm Hướng An.

Toàn thân Nhiễm Nhiễm lập tức cứng đờ, đến cả động tác gật đầu đơn giản cũng không làm nổi. Cố gắng lắm, cuối cùng cô cũng cất tiếng:

- Tôi còn nhớ. Nhưng sau đó ông không hề nhắc chuyện này với tôi nữa.

Trần Lạc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô thương cảm.

Nhiễm Nhiễm không ngốc, cô lập tức hiểu điều anh ta định nói. Chính là vì có Tô Mạch nên ông Hạ Hồng Viễn mới không nhắc chuyện này với cô. Rất rõ ràng, đối với Lâm Hướng An mà nói, cô bạn gái bây giờ là Tô Mạch tất nhiên quan trọng hơn cô – bạn gái cũ – của anh ta rất nhiều.

- Bố của Tô Mạch và bố của Lâm Hướng An là bạn chiến đấu, quan hệ hai gia đình rất thân thiết. Bố mẹ Lâm Hướng An cũng rất quý Tô Mạch. Thông qua cô ấy, chúng ta có thể trực tiếp tiếp cận Cục trưởng Lâm.

Nhiễm Nhiễm tưởng ông Hạ Hồng Viễn không nhắc chuyện này nữa vì sợ ảnh hưởng đến quan hệ thông gia với nhà họ Thiệu; tưởng cuối cùng ông nể mặt đứa con gái như cô… Hóa ra, tất cả những gì cô tưởng đều chỉ là suy nghĩ của riêng cô mà thôi. Giống như hiện tại, cứ tưởng là mình sẽ tức giận nhưng lồng ngực cô lại hoàn toàn trống rỗng.

Trần Lạc thở dài, khẽ nói:

- Nhiễm Nhiễm, đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để Tổng giám đốc Hạ không đề nghị cô làm việc đó nữa.

Giọng Trần Lạc chìm hẳn trong im lặng, như thể nghe được cả tiếng sợ hãi trong lòng Nhiễm Nhiễm. Cô có chút hoảng hốt ngẩng đầu lên, từ trong ánh mắt anh ta, cô vẫn nhận ra thứ tình cảm khiến cô sợ hãi, và khó xử. Cô đứng đó một lúc như ngây dại, mãi sau mới khẽ lên tiếng:

- Cảm ơn anh. – Sau đó, cô cúi đầu, chậm rãi quay về chỗ ngồi của mình.

Trần Lạc nhìn Nhiễm Nhiễm bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, anh ta không nói lời nào, đứng dậy bước đến trước bàn làm việc của cô, đẩy hộp cháo đã hơi nguội tới trước mặt cô, nói:

- Ăn một chút đi. Dạ dày không tốt, đừng để bị đói.

Nhiễm Nhiễm ngẩng lên, mỉm cười với anh ta:

- Trần Lạc, tôi có thể xin nghỉ phép vài ngày được không?

Trần Lạc nhếch khóe môi, nói:

- Nhiễm Nhiễm, hôm nay tôi cho cô nghỉ nửa ngày nhưng tôi không duyệt cho cô nghỉ phép đâu.

Nhiễm Nhiễm rất mệt, chẳng muốn nói thêm dù chỉ một câu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Thế là cô gật đầu thỏa hiệp:

- Cũng tốt. Vậy thì nửa ngày. – Nói xong, cô xách túi, loạng choạng rời khỏi phòng làm việc.

Khi xuống dưới lầu, cô mới phát hiện mình quên mang theo chìa khóa xe. Cô chẳng muốn quay lại lấy nên đi thẳng sang đường vẫy taxi. Tài xế hỏi cô đi đâu, cô vẫn ngây người, đầu óc trống rỗng, chẳng thể nói ra nổi một địa điểm.

Tài xế lặp lại câu hỏi vừa nãy:

- Cô gái, cô đi đâu đây?

Nhiễm Nhiễm vẫn ngồi ngây người, trong đầu chỉ xoay quanh một câu hỏi, tại sao cô lại muốn trốn chạy? Cô có làm sai điều gì đâu? Tại sao cô lại muốn trốn chạy? Cô gặp Lâm Hướng An là muốn trốn chạy, gặp Tô Mạch là muốn trốn chạy, bây giờ đối diện với Trần Lạc cô cũng muốn trốn chạy. Vì sao chứ? Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? Vì sao người hoang mang trốn chạy luôn là cô?

Mãi không thấy Nhiễm Nhiễm trả lời, tài xế taxi quay đầu nhìn cô với ánh mắt rất cổ quái, cất tiếng nhắc nhở:

- Cô ơi!

Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới bừng tỉnh, cắn răng, ngẩng đầu lên nói một câu “Tôi xin lỗi” với tài xế rồi quay người xuống xe.

***

Trần Lạc có chút hơi ngạc nhiên khi thấy cô quay lại, hỏi:

- Sao lại quay về thế?

Dường như chuyện lúc trước đây chưa từng xảy ra, Nhiễm Nhiễm khẽ nhướng mày:

- Tôi bỗng nghĩ thông mọi chuyện nên quay lại.

Trần Lạc nhìn sắc mặt cô rất kỹ, thấy không thể thăm dò được gì, bởi thế chỉ có thể nói:

- Vậy thì cô chăm chỉ làm việc đi.

Nhiễm Nhiễm gật đầu, thật sự chuyên tâm vào công việc.

Lúc này, Trần Lạc bỗng nhiên phát hiện, Nhiễm Nhiễm thật sự là một cô gái khá thông minh, có nhận thức, cũng ham phấn đấu. Tuy là người có kinh nghiệm ít nhất trong nhóm nhưng lại không hề làm vướng chân mọi người.

Điều khiến Trần Lạc càng không thể ngờ được, chính là quan hệ giữa cô và Tô Mạch.

Anh ta biết Nhiễm Nhiễm ghét Tô Mạch, nhưng ngoài mặt cô luôn nở nụ cười, cố gắng làm tốt công việc của mình. Đối với cô, dường như Tô Mạch chỉ đơn thuần là người bạn hợp tác. Khi cô chuyên tâm hợp tác với Tô Mạch trong công việc thì cũng từng bước thể hiện năng lực của bản thân. Bất luận là phân tích về giá trị hay là vị trí trên thị trường của dự án, thì với các phương án mà Dịch Mỹ đưa ra, cô đều có thể đưa ra kiến giải độc đáo và nhắm vào những vấn đề mấu chốt.

Không biết từ lúc nào, cô dần thoát khỏi vai trò là nhân viên hành chính bình thường và thật sự trở thành thành viên quan trọng của dự án. Mọi người dường như đều quên mất cô là “tiểu thư” được cử đến thực tập, mà đã coi cô là một thành viên chính thức trong nhóm. Tiếng nói của cô càng lúc càng có ảnh hưởng đến nhóm.

Tô Mạch đúng là một người xuất sắc nhưng biểu hiện

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT