|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Tôi không coi thường cô. Tôi chỉ ghen tị với cô thôi.
Câu trả lời như vậy khiến cô không khỏi bất ngờ:
- Ghen tị với tôi? Ghen tị với tôi vì điều gì?
- Ừm! – Anh ta khẽ gật đầu, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng quen thuộc: – Nếu có thể, tôi cũng muốn được như cô. Khởi điểm cao hơn người khác một chút có gì là không tốt chứ?
Họ đang nói chuyện thì thư ký gọi điện bảo Trần Lạc tới văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn ngay. Anh ta vừa đứng dậy bước ra ngoài vừa mỉm cười hỏi:
- Đầu óc cô lại đang nghĩ linh tinh gì thế? Có phải dạo này áp lực của cô lớn quá không? Nếu thực sự cảm thấy vất vả quá thì dừng lại nghỉ ngơi một chút đi.
Nhiễm Nhiễm lơ đãng gật đầu, một mình ngồi lại đó. Càng ngồi cô càng cảm thấy những con chữ trong tập tài liệu trước mặt thật khô khan và vô vị. Cô thực sự không thể tiếp tục đọc gì được nữa. Cô cắn môi, nhét chìa khóa và di động vào túi xách với tốc độ nhanh nhất rồi viết lại vài dòng để trên bàn cho Trần Lạc, sau đó cô rón rén rời khỏi văn phòng như kẻ trộm.
Vụ trốn khỏi văn phòng diễn ra một cách vô cùng suôn sẻ, thoáng cái Nhiễm Nhiễm đã đến bãi đỗ xe. Cô đang đắc ý thì bất ngờ gặp bà Bành Tinh. Bà Bành Tinh vừa từ trong xe bước xuống, quay lại thấy Nhiễm Nhiễm cũng vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt bà ta trở nên hết sức cảnh giác, lạnh lùng hỏi:
- Cô lại đến đây làm gì?
Không có ông Hạ Hồng Viễn ở đây, Nhiễm Nhiễm cũng chẳng có hứng đóng kịch làm gì. Nghe bà ta hỏi vậy, cô thủng thẳng đáp:
- Tôi làm việc ở công ty này nên tất nhiên đến để làm việc rồi.
- Cô đã vào làm việc ở công ty rồi sao? – Sau giây phút kinh ngạc, dường như bà ta bỗng bừng tỉnh ngộ, giận dữ nói: – Tôi đang thắc mắc tại sao ông Hạ Hồng Viễn lại bỗng nhiên thay đổi như thế, quả nhiên là do mẹ con cô giở trò sau lưng mà.
Nhiễm Nhiễm nhíu mày, cô không thích con người bà Bành Tinh, thậm chí là rất ghét. Hồi trước, cô cũng đã từng oán bà Hàn không cố gắng bảo vệ cuộc hôn nhân, để người thứ ba dễ dàng cướp mất chồng mình, nhưng bây giờ khi đối diện với bà Bành Tinh, cô bỗng hiểu được phần nào lựa chọn hồi đó của bà Hàn.
Một người lấy danh nghĩa tình yêu để xen vào cuộc hôn nhân của người khác như thế, dù khi đó bà Bành Tinh thật sự yêu con người của ông Hạ Hồng Viễn hay yêu tiền của ông ấy thì bà ta cũng đều là kẻ không có đạo đức.
Khi chồng bạn hờ hững với bạn, mà bạn lại luôn phải gặp tình địch như vậy thì đúng là một sự sỉ nhục cực kỳ lớn. Người vô cùng kiêu ngạo như bà Hàn sẽ không thể chịu nổi nỗi sỉ nhục này.
Nhiễm Nhiễm nhìn bà Bành Tinh, lặng lẽ không nói gì.
Bà Bành Tinh thấy thái độ của Nhiễm Nhiễm như vậy thì tưởng cô nhút nhát, yếu đuối, liền cười nhạo:
- Cô về nói cho Hàn Vân biết, trước đây bà ta là bại tướng dưới tay tôi thì bây giờ vẫn không phải là đối thủ của Bành Tinh này đâu. Bà ta dựa vào cái gì mà đấu với tôi chứ? Là khuôn mặt già nua của bà ta hay là cô con gái như cô?
Nhiễm Nhiễm vẫn còn nhớ rất rõ bộ dạng của bà Bành Tinh khi bà ta chưa phải là vợ của ông Hạ Hồng Viễn. Bà ta lúc đó, dù cho nhân phẩm thế nào thì lời nói và cử chỉ luôn dịu dàng, thoải mái. Cách đây không lâu, bà ta vẫn là một phụ nữ tao nhã, cao quý. Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lời nói và cử chỉ của một người phụ nữ lại có thể trở nên khó chấp nhận một cách đáng xấu hổ như vậy sao?
Là ghen tuông hay tham lam?
Bà Bành Tinh cứ lải nhải mãi, rõ ràng là không có ý định dừng lại.
Nhiễm Nhiễm biết trong bãi đỗ xe có bảo vệ. Tuy người khác không nghe thấy những lời họ nói, nhưng hai người cứ đứng giằng co thế này chắc chắn sẽ khiến nhân viên bảo vệ chú ý, sau đó tin tức “con gái tổng giám đốc và mẹ kế cãi nhau kịch liệt” sẽ nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán lớn nhất ở công ty.
Cô lạnh lùng nhìn, ngắt lời bà Bành Tinh:
- Bà Bành Tinh, tôi có việc cần nhắc nhở bà. Cho dù bố mẹ tôi đã ly hôn, nhưng tôi vẫn là con gái của ông Hạ Hồng Viễn. Theo pháp luật, tôi có quyền hưởng thừa kế bình đẳng với con trai bà. Thậm chí, có thể vì ông Hạ Hồng Viễn quý tôi hơn mà tôi còn được thừa kế nhiều hơn.
- Cô đừng mơ. – Bà Bành Tinh tức giận quát lớn.
Nhiễm Nhiễm chỉ cười mỉa mai, vòng qua bà Bành Tinh, đi thẳng đến chỗ xe của mình. Nào ngờ, cô mới đi được hai bước thì bị bà ta kéo lại:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, cô không được đi. – Bà Bành Tinh quát lên.
Nhiễm Nhiễm không thể nhịn được nữa, cô quay người lại đang định trở mặt với bà ta thì thoáng thấy ông Hạ Hồng Viễn đứng cách đấy không xa. Cô vội thu lại vẻ mặt tức giận, cất tiếng gọi một cách ấm ức:
- Bố!
Lúc này, bà Bành Tinh mới giật mình quay người lại, quả nhiên thấy ông Hạ Hồng Viễn đang đứng đó, hằm hằm tức giận. Bà ta hơi sững người, vội buông tay Nhiễm Nhiễm ra, nước mắt trực rơi, bước đến trước mặt ông Hạ Hồng Viễn gọi:
- Hồng Viễn!
Ông Hạ Hồng Viễn không thèm để ý đến bà ta, chỉ sầm mặt hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Đang giờ làm việc mà không ở văn phòng, con làm gì ở đây thế?
Trong giờ làm việc, lén lút ra ngoài thế này tất nhiên là muốn trốn việc rồi. Chỉ là không ngờ tới cô lại xui xẻo như vậy. Trước tiên là gặp bà Bành Tinh, sau đó lại bị ông Hạ Hồng Viễn bắt gặp. Nhiễm Nhiễm khẽ cắn môi, nhất thời không biết trả lời câu hỏi của ông Hạ Hồng Viễn thế nào.
Đang lúc chần chừ, chiếc xe màu đen phía sau ông Hạ Hồng Viễn chạy tới. Cửa kính bên ghế phụ lái khẽ kéo xuống, Trần Lạc nở nụ cười dịu dàng như thường ngày, anh ta khẽ chỉ về phía ông Hạ Hồng Viễn, sau đó rút tay về, gõ nhẹ vào huyệt thái dương của mình.
Nhiễm Nhiễm lập tức hiểu ra, cô cúi xuống, lí nhí:
- Con thấy hai ngày nay bệnh đau đầu của bố lại tái phát nên định ra ngoài mua thuốc cho bố.
Ông Hạ Hồng Viễn nghe thế, khí sắc dịu lại rất nhiều, nhưng vẫn sầm mặt nói:
- Con lo lắng vớ vẩn quá. Thuốc của bố mà lại phiền con đi mua sao? Bố muốn con đến đây để học cách quản lý công ty, chứ không phải học làm một thư ký. Con mau quay lại làm việc đi.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, ngoan ngoãn xoay người đi vào tòa nhà. Khi đi qua cột trụ, cô không kìm nổi mà dừng bước, nấp sau đó lén theo dõi tình hình.
Vì đứng cách khá xa nên cô không nghe rõ ông Hạ Hồng Viễn và bà Bành Tinh nói gì. Cô chỉ thấy bà Bành Tinh cúi đầu lau nước mắt, dáng vẻ vô cùng ấm ức. Cô đang cố nghe trộm thì trong túi bỗng “tít tít” hai tiếng khiến cô giật nảy mình, vội móc di động ra xem, là tin nhắn của Trần Lạc. Tin nhắn chỉ có mấy chữ ngắn ngủn: “Nấp kỹ cái đầu đi”.
Nhiễm Nhiễm sững người, thò đầu ra nhìn Trần Lạc, quả nhiên thấy anh ta đang cúi đầu hí hoáy với cái điện thoại. Cô lại nhận được một tin nhắn nữa: “Cứ nấp ở đó một lát. Tổng giám đốc Hạ sẽ ra ngoài bây giờ. Tối nay, ông ấy có một cuộc hẹn với khách, có lẽ sẽ không quay về công ty đâu. Đợi lát nữa chúng tôi đi rồi là cô được tự do”.
Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười, trả lời lại: “Tuân lệnh”. Sau đó, cô ngoan ngoãn nghe lời, đứng im ở đó đợi ông Hạ Hồng Viễn và Trần Lạc đi rồi mới quay lại lái xe rời khỏi đó.
Trong lúc đợi đèn đỏ, cô gọi điện cho Mục Thanh, định hẹn cô ấy đi ăn tối, nào ngờ lúc này Mục Thanh cũng đang ở bên ngoài.
- Nếu cậu lái xe thì đến đón tớ đi. Vừa hay tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu. – Mục Thanh không khách sáo nói.
Nhiễm Nhiễm rất ngạc nhiên, trêu đùa cô ấy theo thói quen:
- Oh My God! Không phải chứ? Tớ cứ tưởng chuyện trốn việc chỉ có ở kẻ không có ý chí, chỉ biết tham ăn như Hạ Nhiễm Nhiễm tớ mới làm. Sao Mục Thanh cậu là thanh niên có chí hướng mà cũng như thế? Mục Thanh, cậu thật sự khiến tớ thất vọng quá!
- Bớt huyên thuyên đi. Mau đến đây ngay. – Mục Thanh nói như ra lệnh, dứt khoát cúp máy.
Nhiễm Nhiễm chẳng còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn đến địa chỉ cô ấy đọc cho. Nào ngờ chỗ đó chẳng dễ tìm chút nào. Cô lái xe vòng quanh khu phố cổ nửa tiếng đồng hồ mới thấy Mục Thanh đứng ở đầu khúc ngoặt một con phố nhỏ. Cô ấy mặc áo phông rộng thùng thình và một chiếc quần soóc ngồi bên đường chẳng có chút hình tượng gì cả. Thấy xe của Nhiễm Nhiễm, cô ấy liền rối rít vẫy.
Nhiễm Nhiễm xuống xe, nhìn xung quanh, không khỏi oán thán:
- Cậu cầm tinh con chuột à? Sao lại chui kỹ như vậy chứ? Khó tìm chết đi được.
Mục Thanh chẳng thèm để ý gì đến lời Nhiễm Nhiễm nói, quay người chỉ về phía sau mình cho cô xem:
- Cậu có nhìn thấy căn nhà ấy không? Đó chính là nơi trước đây chúng tớ đã từng sống.
Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng cô ấy chỉ, quả nhiên ở góc phố có một cánh cổng trước căn nhà. Cánh cổng mới được quét sơn đen nhưng vẫn có thể nhận ra vẻ tan hoang bên trong. Tường bao quanh rất thấp, hơi kiễng chân cũng có thể nhìn vào bên trong. Cô bất giác cảm thấy có chút kinh ngạc:
- Nhà cậu ư? Sao tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến vậy?
- Trước đây thì thế, nhưng sau khi mẹ bị bệnh, tớ không có tiền nên đã phải bán nhà. – Mục Thanh đứng dậy quay người nhìn về phía căn nhà: – Hôm nay, tớ bỗng rất nhớ nơi này.
Mục Thanh cũng có thể coi là lớn lên trong một gia đình đơn thân. Bố mất sớm, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Khó khăn lắm Mục Thanh mới trụ được tới tốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




