|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
An không biết rằng, trước khi quen anh, cô chỉ có đám bạn lưu manh; sau khi quen anh, trong thế giới của cô chỉ còn lại một mình anh, đám bạn lưu manh đó cũng không còn.
Thiệu Minh Trạch im lặng, nhưng cô cũng không cần anh đáp lại, chỉ muốn kể, kể hết những thứ đang dồn nén trong lòng để bản thân dễ chịu một chút. Ý thức mông lung, cô lẩm bẩm hỏi:
- Minh Trạch, anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa?
Thiệu Minh Trạch im lặng rất lâu không trả lời, cô tưởng anh đã ngủ nên khẽ kề bên anh, nói một cách mập mờ:
- Minh Trạch, cảm ơn anh.
Rất lâu sau, Thiệu Minh Trạch mới từ từ mở mắt trong bóng tối, lặng lẽ nhìn lên trần nhà như kẻ mất hồn. Anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa ư? Thế nào mới gọi là yêu sâu sắc?
Từng coi một người là báu vật, đặt ở trong lòng, nâng niu trên tay, hận là không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của thế giới này tặng cho cô ấy chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không? Từng dành trọn trái tim mình cho cô ấy, vui, buồn, giận, khổ đau cùng cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không?
Nhưng cho dù yêu sâu sắc thì có thể thế nào chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn thất lạc trong biển người sao? Có bao nhiêu đôi yêu sâu sắc có thể kiên trì nắm tay nhau, không xa không rời, cùng vinh cùng nhục đến tận lúc đầu bạc răng long, cùng nhau đi đến hết cuộc đời chứ?
Anh cười tự giễu, quay lại nhìn cô đang ngủ ngon lành trong bóng đêm.
Cô bé ngốc, sao anh có thể chưa từng yêu sâu sắc một ai đó chứ? Chính vì anh từng yêu sâu sắc nên mới có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng cô, mới nguyện nắm tay, cùng cô bước tiếp.
***
Gặp Trần Lạc ở văn phòng, Nhiễm Nhiễm khó tránh khỏi cảm giác mất tự nhiên. Trần Lạc làm như chưa có chuyện gì xảy ra, miệng vẫn nở nụ cười:
- Cuối tuần này phải nộp hồ sơ đấu thầu dự án ngoại ô phía nam, cô chịu khó vất vả một chút nhé. Hãy đọc kỹ các điều khoản và con số trên hồ sơ. Nếu phát hiện ra vấn đề gì thì cứ trực tiếp liên lạc với Tô Mạch để kịp thời chỉnh sửa.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, ngồi xuống sắp xếp lại giấy tờ, đối chiếu những con số. Hồ sơ Tô Mạch soạn rất kỹ, không tìm ra lỗi nào. Nhưng càng như vậy, Nhiễm Nhiễm càng phải cẩn thận tỷ mẩn đối chiếu từng con số rồi mới đưa lại cho Trần Lạc
Thứ Sáu, Trần Lạc đem hồ sơ và tiền đặt cọc đến nộp cho trung tâm giao dịch bất động sản thành phố Tây Bình, đơn vị phụ trách công việc mời thầu dự án ngoại ô phía nam. Khi anh ta vừa từ bên ngoài về, người bên phòng Hành chính đã gõ cửa nói văn phòng mới đã chuẩn bị xong, hỏi Trần Lạc khi nào cần dùng đến?
Trần Lạc ngẩng lên hỏi ý kiến Nhiễm Nhiễm:
- Bây giờ chuyển phòng hay để tuần sau chuyển vậy?
Thấy Nhiễm Nhiễm không hiểu, anh ta bảo nhân viên hành chính kia cứ đi làm việc khác trước rồi mới mỉm cười giải thích với cô:
- Chuyện là thế này. Đợi đến khi lấy được dự án ngoại ô phía nam, tôi sẽ xuống nhậm chức ở công ty chi nhánh. Ở đây sẽ có trợ lý mới, cô làm việc cùng phòng với người ta sẽ không thích hợp. Vừa hay phòng Hành chính đang sắp xếp lại phòng làm việc nên tôi đã tiện thể nhờ họ xếp cho cô một phòng. Cô xem lúc nào chuyển phòng thì ổn?
Ban đầu ông Hạ Hồng Viễn xếp cô vào đây chẳng qua là để tiện cho Trần Lạc chỉ dạy cô. Nếu anh ta đã muốn đi, tất nhiên cũng chẳng có lý do gì để bảo cô làm việc với trợ lý mới trong cùng một phòng. Cô im lặng, đứng dậy sắp xếp lại đồ trên bàn làm việc của mình.
- Bây giờ chuyển.
Trần Lạc không nói gì, chỉ gọi điện cho phòng Hành chính bảo họ cử người đến giúp Nhiễm Nhiễm chuyển đồ.
Nhiễm Nhiễm mới đi làm được gần hai tháng nên chẳng có nhiều đồ để chuyển. Ngoài chồng tài liệu nghiệp vụ dày cộp mà Trần Lạc chuẩn bị cho cô ra, phần lớn đều là những đồ vụn vặt: Chiếc cốc in hình cô, ống bút có hình thù kỳ dị, chiếc bút bi có lông vũ dài, cái kẹp sách in hình búp bê kinh kịch… Cô không muốn người khác động vào những thứ này nên tự mình thu dọn, xếp chúng vào đầy một chiếc hộp giấy.
Trần Lạc mải miết xử lý đống văn kiện, dường như anh ta chẳng hề ngẩng đầu lên lấy một lần.
Cô bê hộp giấy đi qua Trần Lạc, cúi người chào rồi sải bước ra ngoài.
Cánh cửa phía sau cô khép lại, Trần Lạc mới từ từ ngẩng đầu lên. Anh ta vẫn nắm chặt chiếc bút, bẻ mạnh đến nỗi cán bút gẫy đôi. Anh ta tự nói với mình, nhân lúc còn chưa sâu sắc thì nên buông tay. Vì cô là Hạ Nhiễm Nhiễm – con gái của Hạ Hồng Viễn.
Trần Lạc không ngừng thuyết phục bản thân rồi từ từ nới lỏng nắm tay.
Nhiễm Nhiễm ngồi trong phòng làm việc của mình, không thể nói được là tâm trạng tốt hay xấu. Rõ ràng biết Trần Lạc làm như vậy là tốt nhất, cũng là cách để hai người khỏi phải khó xử, nhưng thế này cô cứ có cảm giác như kiểu bị anh ta đá ra khỏi phòng làm việc vậy. Lòng cô ít nhiều vẫn thấy khó chịu.
Cô gọi điện cho Mục Thanh, nhưng gọi rồi lại không biết nên nói gì. Mục Thanh thông báo cho cô biết, cô ấy đang ở ga tàu hỏa cùng bạn, họ định rời Tây Bình đến Thanh Hải, sau đó sẽ chuyển tàu đi Tây Tạng. Mục Thanh đã nói không muốn Nhiễm Nhiễm đi tiễn nên cô cũng chỉ biết cười, chúc Mục Thanh thượng lộ bình an. Cô cố gắng lắm mới trêu chọc được cô bạn một câu rồi cúp máy và lại cảm thấy buồn vô cùng. Mục Thanh, người bạn tốt nhất của cô, cuối cùng cũng rời khỏi cuộc sống của cô.
Không biết tại sao, cô càng cố gắng thì tinh thần càng không thể phấn chấn nổi, chẳng có hứng làm việc, chẳng đọc nổi một con chữ trong tập giấy tờ trước mặt. May mà một mình một phòng nên dù lười biếng cũng chẳng ai biết. Cô uể oải ngồi thu lu trên ghế, uống cà phê, rồi gọi điện cho Thiệu Minh Trạch.
Thiệu Minh Trạch nghe cô nói đã có phòng làm việc riêng thì không nhịn được cười, nói:
- Cuối cùng thì sư phụ hài lòng đã cho học trò tốt nghiệp. Ừm! Đáng chúc mừng đấy. – Đầu dây bên anh vang lại tiếng lật trang giấy: – Nếu như vậy, hay tối nay ra ngoài ăn mừng đi. Ừm! Giờ anh còn khá nhiều việc, e là phải tám giờ tối mới được về. Nhiễm Nhiễm, em đợi được không?
- Chắc là không vấn đề gì. – Cô đáp.
Anh lại dặn dò:
- Được rồi. Vậy em ở công ty đợi anh nhé. Làm xong việc, anh sẽ đến đón. Nhớ ăn chút gì trước đi nhé. Đừng để bị đói đấy.
Nhiễm Nhiễm đáp rồi cúp máy, cố nén cảm xúc để làm việc. Trên hồ sơ đấu thầu lưu trong máy tính có ghi họ tên và cách thức liên lạc với Tô Mạch, sao cô lại cảm thấy ngứa mắt thế nhỉ? Sau khi xóa sạch những thứ này, cô mới cảm thấy
thấy dễ chịu hơn một chút.
Làm việc đến bảy giờ, Nhiễm Nhiễm thấy đói. Cô mở túi xách, chẳng còn chiếc bánh quy nào. Lúc này, cô mới nhớ ra, vì luôn có thể tìm thấy đồ ăn vặt ở phòng làm việc của Trần Lạc nên cô đã sớm bỏ thói quen tốt là nhét bánh quy vào trong túi xách rồi. Tuy cô không hiểu tại sao một người đàn ông như Trần Lạc lại thích ăn vặt, trong văn phòng thường xuyên có các loại bánh ngọt, bây giờ nghĩ lại, cô cảm thấy rất nhớ sở thích ấy của anh ta.
Chẳng còn cách nào khác, cô chỉ có thể tự đi pha cho mình một cốc cà phê chống đói. Tuy tinh thần có tỉnh táo hơn nhưng dạ dày thì hơi đau. Lúc này, nhân viên lễ tân gọi điện nói có một anh họ Lâm đến tìm, hỏi cô có cho người đó lên không.
Nhiễm Nhiễm sững người, mãi mới hỏi nhân viên lễ tân:
- Anh ta là Lâm Hướng An à?
Điện thoại không ngắt, cô nghe thấy nhân viên lễ tân hỏi họ tên người đó, lại nghe giọng người đó trầm tĩnh trả lời mình là Lâm Hướng An. Sau đó nhân viên lễ tân quay sang nói với cô:
- Vâng. Anh ấy nói anh ấy là Lâm Hướng An.
Nhiễm Nhiễm lạnh lùng nói:
- Tôi không quen anh ta.
Nhân viên lễ tân nghe xong bỗng có tiếng ngắt tín hiệu điện thoại mà cảm thấy vô cùng khó hiểu, đã biết tên người tới thì tại sao lại nói là không quen chứ? Người con trai anh tuấn trước mặt còn đang đứng đợi câu trả lời, cô ấy không biết nên nói với anh thế nào, đành thuật lại nguyên văn câu nói của Nhiễm Nhiễm:
- Cô Hạ nói cô ấy không quen anh.
Người con trai tên Lâm Hướng An sắc mặt không hề tỏ ra ngạc nhiên, cũng chẳng tức giận, anh chỉ mỉm cười mệt mỏi, khẽ nói:
- Vậy tôi sẽ ở đây đợi cô ấy.
Lâm Hướng An nói và ngồi xuống khu chờ ở đại sảnh, lặng lẽ nhìn về phía thang máy. Vì đã quá giờ tan ca nên người lên xuống thang máy không nhiều. Mỗi lần thang máy xuống tầng một, Lâm Hướng An lại hơi thẳng người lên nhìn, nhưng khi thấy người bước ra không phải là đối tượng mình muốn gặp thì anh lại thất vọng ngồi trở lại sofa.
Sau vài lần như vậy, nhân viên lễ tân không kìm nổi khẽ hỏi đồng nghiệp:
- Haizz! Cậu nói xem liệu anh ấy có phải là người xấu không? Tớ nhớ trước đây anh ấy cũng từng đến tìm cô Hạ đấy.
Đồng nghiệp cũng ngây người nhìn anh chàng đẹp trai đó, ngẩn ngơ đáp:
- Nếu có thể đẹp trai như vậy, đừng nói là người xấu, dù là kẻ cặn bã thì tớ cũng muốn quen.
Nhân viên lễ tân do dự một chút rồi bưng tách cà phê tới đặt xuống chiếc bàn trước mặt Lâm Hướng An, nhân tiện cúi xuống khẽ nói:
- Thang máy của công ty có thể đi thẳng xuống tầng hầm để xe. Nhân viên có xe đều đi thẳng xuống tầng đó và lái xe đi về.
Ý cô ấy là ngồi đợi ở đây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




