|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nói:
- Cô bé ngốc, lại sao thế?
Cô khóc không thành tiếng, chẳng thốt nổi một câu. Cô thầm yêu Lâm Hướng An một năm rưỡi, theo đuổi hai năm rưỡi, làm bạn gái của anh ấy nửa năm, sau đó là năm năm căm hận… Cô không biết rốt cuộc đó là yêu sâu sắc hay nỗi ám ảnh nữa. Cô từng rất sợ, sợ mình cứ phải sống trong nỗi oán hận, sợ cả đời mình sẽ bị hủy hoại vì Lâm Hướng An.
Nhiễm Nhiễm nức nở rồi chìm vào giấc ngủ. Giữa đêm tỉnh dậy, cô đưa tay quờ quạng nhưng không thấy Thiệu Minh Trạch đâu. Cô dậy tìm thì thấy anh đang hút thuốc ngoài ban công.
Phòng không bật đèn, bên ngoài có chút ánh sáng, nhìn xuyên qua cửa sổ bóng dáng Thiệu Minh Trạch trở nên mơ hồ, như thể sắp hòa vào màn đêm vô tận, cô chỉ nhìn rõ đốm đỏ khi mờ khi tỏ.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, chẳng có người đàn ông nào muốn thấy vợ sắp cưới của mình nhớ nhung bạn trai cũ. Hành động của anh quá cao thượng. Cô nên cảm kích Thiệu Minh Trạch, cảm kích anh đã bao dung cô, cảm kích anh chịu ở bên cô, cảm kích anh rõ ràng biết tất cả mà vẫn nguyện nắm tay cô cùng bước về phía trước.
***
Sau đó, Lâm Hướng An lại đến công ty tìm Nhiễm Nhiễm hai lần nhưng cô đã dặn lễ tân nên hai người không gặp nhau. Sau này, Lâm Hướng An cũng không đến nữa.
Nhiễm Nhiễm nghĩ người được giải thoát không chỉ có cô, mà cả Lâm Hướng An nữa. Tình yêu thời niên thiếu, cho dù có yêu sâu sắc không, cho dù ai yêu ai nhiều hơn, thì cũng đã có một ký ức không thể nhạt phai, một đầu ký ức ở tay cô, một đầu ở tay anh, chỉ khi hai người cùng buông tay thì đoạn ký ức này mới có thể là hạt bụi và trở thành quá khứ.
Hồ sơ được đệ trình, công việc của cô đã bớt căng thẳng đi nhiều, còn ông Hạ Hồng Viễn và Trần Lạc càng bận rộn hơn. Họ đang xây mấy nhà hàng sang trọng nhất của thành phố này. Ngày nào cũng ăn cơm khách, quan hệ với biết bao nhiêu nhân viên của hội đồng đấu thầu.
Nhiễm Nhiễm bị ông Hạ Hồng Viễn lôi đi hai lần, có lần còn gặp Tô Mạch. Cô ấy cũng tham gia buổi tiệc của ông Hạ Hồng Viễn và có vẻ rất quen thân với mấy vị khách cùng bàn, gọi chú chú bác bác rất thân tình. Khi buổi tiệc kết thúc, Nhiễm Nhiễm ra ngoài lại tình cờ gặp Lâm Hướng An, anh đến đón Tô Mạch. Nhìn thấy ông Hạ Hồng Viễn, anh mỉm cười chào.
Ông Hạ Hồng Viễn mừng rỡ, còn đặc biệt lôi Nhiễm Nhiễm đến đó, giới thiệu để cô làm quen với Lâm Hướng An:
- Đây là Nhiễm Nhiễm, con gái tôi. Nó còn là bạn học cùng trường của cậu Lâm đấy.
Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Hướng An hơi đông cứng, giọng anh bất giác nhẹ nhàng chào cô:
- Nhiễm Nhiễm!
Nhiễm Nhiễm vẫn nở nụ cười, đưa tay về phía anh:
- Chào Lâm sư huynh.
Sau đó, cô lại cười, quay lại nũng nịu ông Hạ Hồng Viễn:
- Bố, con và Lâm sư huynh quen nhau lâu rồi. Hồi đại học, chúng con đã rất thân. Bố việc gì phải giới thiệu chứ.
Sau phút sững người, ông Hạ Hồng Viễn phá lên cười, đưa tay vỗ lưng Nhiễm Nhiễm: – Con bé này! – Giọng ông ngập tràn sự cưng chiều và đắc ý.
Chương 10
Linh cảm
Nhiễm Nhiễm bỗng có linh cảm, dường như có chuyện gì đó đang lặng lẽ xảy ra mà cô không hề hay biết, giống như con quái thú ẩn mình dưới nước, tuy không nhìn thấy nhưng nó đang âm thầm tới gần cô, sau đó sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc cô không ngờ đến.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã vào tháng Mười mùa thu. Đây là tháng ông Hạ Hồng Viễn gặt hái được nhiều niềm vui nhất. Đầu tiên là Tập đoàn Hồng Viễn đã giành được mấy dự án khu vực ngoại ô phía nam; sau đó là cô người tình hai mươi mốt tuổi của ông báo tin vui có thai. Thương trường và tình trường đều thuận lợi. Mặt ông Hạ Hồng Viễn rạng ngời như trẻ lại cả chục tuổi.
Tin vui người tình có thai tạm thời phải giấu kín, nhưng việc khen thưởng những người có thành tích trong công ty thì không thể chậm trễ. Vẫn theo kế hoạch trước đó, Trần Lạc được cử đến làm tổng giám đốc công ty chi nhánh ở thành phố bên cạnh. Những người tham gia vào nhóm dự thầu ít nhiều đều được thưởng. Trong quá trình đánh giá dự thầu, công ty Dịch Mỹ cũng có công sức không nhỏ giúp Tập đoàn Hồng Viễn giành được hợp đồng này.
Ông Hạ Hồng Viễn gọi Nhiễm Nhiễm đến văn phòng, tình ý sâu xa nói:
- Nhiễm Nhiễm, bố biết trước đây con đã phải chịu ấm ức, nhưng Hồng Viễn không phải là của người khác, nó là của Hạ gia chúng ta. Bố rồi cũng có ngày già đi, sẽ giao Hồng Viễn lại cho chị em các con. Thương trường như chiến trường, quan hệ giữa người với người thì không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn mà thôi. Cho dù là Tô Mạch hay Lâm Hướng An, thì cũng đều phải nhìn về phía trước, không thể cứ bị quá khứ níu kéo. Thêm bạn thì đường sẽ rộng mở hơn. Đối với người làm ăn chúng ta, như vậy chỉ có lợi chứ không hại.
Quả nhiên là ông đã biết tất cả. Nhiễm Nhiễm bực bội trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp:
- Con biết làm thế nào mà. Bố cứ yên tâm.
Ông Hạ Hồng Viễn gật đầu, lại nói:
- Nghe nói Thiệu gia muốn Thiệu Minh Trạch quản lý lĩnh vực bất động sản. Như vậy càng tốt, chúng ta hợp tác sẽ càng thuận tiện hơn. Con về nói với nó, bảo nó làm cho tốt, nếu gặp khó khăn gì thì cứ đến tìm bố. Chúng ta là người một nhà mà.
Cách đây không lâu, nội bộ Tập đoàn Thiệu Thị đã tiến hành điều chỉnh nhân sự, điều Thiệu Minh Trạch phụ trách lĩnh vực bất động sản. Nhiễm Nhiễm đã biết được tin này từ anh. Giờ nghe bố nói thế, cô chỉ gật đầu:
- Vâng ạ. Con sẽ nói với anh ấy.
Ông Hạ Hồng Viễn rất hài lòng với thái độ của con gái, lại an ủi mấy câu rồi mới để cô đi.
Khi đi qua phòng làm việc của Trần Lạc, đúng lúc mấy đồng nghiệp đang giúp anh ta chuyển đồ, trông thấy Nhiễm Nhiễm họ liền cười, gọi:
- Trợ lý Trần thăng chức rồi, tối nay bắt anh ấy mời nhé. Chúng ta phải bóc lột anh ấy một trận tơi bời. Nhiễm Nhiễm, hết giờ làm cô đừng về vội nhé.
Từ khi chuyển khỏi phòng làm việc của Trần Lạc, Nhiễm Nhiễm luôn cố gắng tránh anh ta, cố gắng giảm bớt thời gian tiếp xúc giữa hai người. Nghe đồng nghiệp nói vậy, Nhiễm Nhiễm chỉ cười, đang định tìm cớ từ chối thì Trần Lạc đã quay lại nhìn cô:
- Tối nay mọi người cùng tụ tập. Cô đi cùng nhé.
Bên cạnh còn có đồng nghiệp huých vai Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, đi cùng đi. Cùng nghĩ cách “hút máu” Tổng giám đốc Trần chứ.
Thấy mọi người nhiệt tình như vậy, bình thường làm việc với nhau cũng vui vẻ, hơn nữa Trần Lạc sắp rời khỏi tổng công ty nên Nhiễm Nhiễm không muốn tỏ ra quá xa cách với mọi người, đành mỉm cười đồng ý.
Hết giờ làm, các đồng nghiệp đến gọi Nhiễm Nhiễm cùng đi. Mọi người cười nói vui vẻ ngồi chật kín mấy chiếc taxi chạy thẳng đến địa điểm đã đặt trước. Vì buổi tiệc mang tính chất cá nhân, lại là để chúc mừng Trần Lạc thăng chức nên không khí bữa tiệc rất náo nhiệt, mọi người đã bàn trước là sẽ lần lượt thay phiên nhau chúc rượu Trần Lạc.
Trần Lạc làm trợ lý cho ông Hạ Hồng Viễn mấy năm qua, tửu lượng không quá tệ nhưng chẳng thể chống đỡ nổi việc bị chuốc rượu như vậy. Thế là anh ta nhanh chóng lâng lâng. Nhưng mọi người đâu dễ dàng tha cho Trần Lạc như vậy. Sau bữa cơm, họ còn lôi anh ta đi hát karaoke. Nhiễm Nhiễm vốn muốn chuồn về nhưng không thành, cũng bị lôi đi. Cô đành phải đi theo mọi người.
Mọi người rời khỏi quán karaoke thì đã gần hai giờ đêm. Ngoài mấy người có tửu lượng tốt thần trí còn tỉnh táo ra thì phần lớn đều đã say đến mức đi chẳng vững. Nhiễm Nhiễm cũng bị gạ uống mấy cốc bia nên chỉ cảm thấy đầu hơi váng. Đang lo không biết về kiểu gì thì bị người ta hồ đồ đẩy vào một chiếc taxi.
- Một người tỉnh đi cùng hai người say. Nhiễm Nhiễm không uống rượu nên phụ trách đưa hai kẻ say này về. Yên tâm, tôi đã chụp lại biển số xe. Không sao đâu. – Đồng nghiệp cười nói rồi tiện tay đẩy một người vào xe. Chính là Trần Lạc đang say bí tỉ.
Ghế phụ lái phía trước cũng bị nhét một kẻ say vào. Đồng nghiệp đưa địa chỉ cho tài xế taxi rồi dặn dò:
- Bác tài, phiền bác chịu khó đưa họ về, bác đi chậm thôi nhé.
Nhiễm Nhiễm chưa kịp phản đối thì xe đã chuyển bánh. Khi rẽ vào khúc ngoặt, xe đi hơi nhanh, theo quán tính Trần Lạc ngồi bên cạnh đổ người lên cô. Cô bị đè mà không thốt nổi một câu, thầm rủa chuyện xui xẻo này. Tại sao lần nào cô cũng phải đưa Trần Lạc say xỉn về nhà chứ?
Trần Lạc tựa hẳn vào người cô, không nói lời nào, vô cùng yên tĩnh. Người đồng nghiệp ngồi phía trước chẳng chịu nghỉ ngơi, cũng không biết anh ta đang lẩm bẩm gì nữa. Bác tài nghe được hai câu thì phì cười nói với Nhiễm Nhiễm:
- Mấy anh chàng say khướt thế này mà vẫn không quên hối lỗi với vợ. Chắc thường ngày bị vợ quản chặt lắm đây.
Nhiễm Nhiễm cười, không biết nói gì.
Bác tài rất khéo nói. Trên đường đi, bác ấy nói chuyện suốt. Từ chuyện tình hình quốc tế đến tin tức phố phường. Khi đang nói tới ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế đến các doanh nghiệp xuất nhập khẩu Trung Quốc thì di động của đồng nghiệp ngồi phía trước đổ chuông. Anh
ta đã say bí tỉ, chỉ biết “A lô! A lô! A lô!” mấy tiếng trong điện thoại mà chẳng nói được câu nào.
Bác tài đề nghị Nhiễm Nhiễm:
- Cô à, tôi nghĩ cô nên nghe điện thoại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




