watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10047 Lượt

giúp cậu ta, tiện thể gọi người nhà cậu ta ra đón.

Nhiễm Nhiễm cũng có ý này. Thế là cô đẩy Trần Lạc vẫn dựa vào vai mình sang một bên, nhoài người giành lấy di động trên tay đồng nghiệp. Quả nhiên là vợ của anh ta gọi tới, giọng nói rất lo lắng. Nhiễm Nhiễm nói với cô ấy vài câu, hỏi địa chỉ cụ thể rồi nhét di động vào túi áo đồng nghiệp.

Khi đưa người đến nơi, vợ đồng nghiệp đã đứng đợi dưới lầu. Nhiễm Nhiễm xuống xe dìu người say vào thang máy rồi hổn hển quay lại xe. Bác tài minh mẫn nói:

- Hây! May mà trong xe còn có một người nữa. Cô có để ý không, vừa rồi vợ anh chàng đó còn thò đầu vào trong xe. Nếu không còn ai khác ngoài cô thì chắc chắn về nhà, cậu ta sẽ bị thẩm vấn ra trò đấy.

Nhiễm Nhiễm sững người, bỗng cảm thấy rất tò mò. Lúc này sắp ba giờ sáng rồi mà sao đầu óc bác tài này còn đủ minh mẫn như vậy?

Tiếp theo là đưa Trần Lạc về nhà. Anh ta sống một mình nên không sợ có người hiểu lầm. Nhưng rắc rối lại đến, Trần Lạc cao hơn một mét tám. Tuy anh ta hơi gầy nhưng cũng không nhẹ. Nhiễm Nhiễm vóc người bé nhỏ như vậy, nhưng chẳng còn cách nào khác, cô phải một mình dìu anh ta vào nhà. Bác tài thấy không ổn, liền xuống xe nói:

- Được rồi. Tôi đã làm việc tốt thì làm cho đến cùng vậy. Để tôi dìu anh ta giúp.

Nhiễm Nhiễm luôn miệng cảm ơn. Nhờ có sự giúp đỡ của bác tài, cuối cùng Trần Lạc đã được đưa vào nhà. Thấy Trần Lạc say chẳng biết gì nữa như vậy, bác tài lại nói:

- Cô à, đừng nghĩ tôi nhiều lời. Bạn cô say thế này, tốt nhất nên có người chăm sóc. Uống rượu say dễ xảy ra chuyện lắm.

Bác ấy nói như vậy, lòng Nhiễm Nhiễm càng mâu thuẫn. Cô chần chừ, cuối cùng không nhẫn tâm bỏ đi. Cô đành gửi tiền cho bác tài rồi tiễn bác ấy ra cửa. Nhưng bác tài vừa ra khỏi cửa thì cô liền có chút hối hận, cảm thấy mình không nên ở lại như vậy. Dù nói thế nào cũng là cô nam quả nữ, hơn nữa trước đây họ đã từng có chút không bình thường.

Cô đóng cửa, quay lại nhìn Trần Lạc nằm trên ghế sofa. Anh ta ngủ rất ngon. Nếu không phải là hơi thở có mùi rượu nồng nặc thì chẳng hề giống bộ dạng của kẻ say. Cô lặng lẽ đứng trong phòng khách một lúc rồi vào nhà tắm lấy chiếc khăn ra lau mặt cho anh ta bằng nước lạnh, sau đó khẽ vỗ vào mặt anh ta, gọi:

- Trần Lạc, Trần Lạc, tỉnh dậy, về giường ngủ đi.

Có lẽ do tác dụng của chiếc khăn lạnh nên Trần Lạc đã tỉnh táo hơn một chút. Anh ta mở mắt, mơ màng nhìn cô:

- Nhiễm Nhiễm?

Cô dìu anh ta đứng dậy:

- Anh cố lên một chút. Về giường ngủ đi.

Trần Lạc khẽ “ừ” một tiếng rồi ngoan ngoãn đứng lên. Nhưng chân anh ta mềm nhũn, đứng không vững, dường như toàn bộ trọng lượng cơ thể đều đổ dồn lên vai cô. Cô quá bé nhỏ, cơ thể lại mảnh mai nên dìu anh ta đi mà cứ loạng choạng, mấy lần suýt ngã.

Khi qua cửa phòng ngủ, chân Trần Lạc bị vấp khiến cả người cô đổ rầm vào khung cửa, hông đau điếng, nước mắt bỗng chốc trào ra.

Trần Lạc chậm chạp quay đầu lại hỏi:

- Cô sao thế?

Nhiễm Nhiễm nào có thể nói ra chứ. Trong lòng cô chỉ hận là không trực tiếp ném con sâu rượu này xuống đất mặc kệ sống chết. Cô nén giận, hít mấy hơi thật sâu, cố chịu đau, cắn răng nói:

- Bản thân anh cũng còn chút sức lực, anh muốn làm tôi mệt chết hả?

Trần Lạc im lặng, nhưng cúi xuống mỉm cười. Nhiễm Nhiễm đầy một bụng tức mà không trút ra nổi. Nghe tiếng cười liền đẩy anh ta ra. Anh ta chới với mấy bước rồi đứng dựa vào tường, khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô:

- Nhiễm Nhiễm, không phải em luôn tránh tôi sao? Tại sao còn ở lại chăm sóc tôi?

Cô đưa tay day chỗ hông bị đau, mặt sa sầm, nói:

- Anh tưởng bở quá đấy. Là anh uống say quá nên họ mới bảo tôi tiện đường đưa anh về thôi.

Trần Lạc vẫn cười, đôi mắt nhờ có hơi men mà càng trở nên sáng ngời:

- Vậy em có từng nghĩ tại sao lần nào họ cũng bảo em đưa tôi về không?

Cô không trả lời, cũng không muốn trả lời.

Trần Lạc không cười nữa, im lặng nhìn cô, khẽ nói:

- Vì mọi người đều nhận ra quan hệ giữa chúng ta không bình thường. Nhiễm Nhiễm, lần này em uổng công trốn tránh rồi.

- Trần Lạc! – Cô bỗng lớn tiếng ngắt lời, giận dữ nhìn Trần Lạc: – Tôi thấy anh cũng khá tỉnh táo rồi. Không cần tôi ở đây nữa. Anh đi nghỉ sớm đi. Tôi về đây.

Cô nói rồi vùng vằng bước ra ngoài nhưng bị Trần Lạc kéo lại từ phía sau. Anh ta kéo cô, đẩy sát vào tường, dùng thân mình chặn cô lại rồi ghé sát vào tai cô, nói giọng mê hoặc:

- Nhiễm Nhiễm, em đang sợ gì vậy?

Cô chưa từng thấy Trần Lạc như thế bao giờ. Ngoài bất ngờ, Nhiễm Nhiễm còn cảm thấy lo lắng. Cô không chịu tỏ ra yếu đuối, chỉ có thể dùng vẻ tức giận để khơi dậy dũng khí của bản thân. Thế là cô trừng mắt nhìn anh ta, hỏi mỉa mai:

- Trần Lạc, đây gọi là mượn rượu để tỏ ra mạnh mẽ sao? Anh có biết mình đang nói gì không?

Trần Lạc chẳng để tâm đến vẻ tức giận của Nhiễm Nhiễm, đôi môi nóng bỏng của anh ta khẽ chạm vào cổ cô, vấn vít, rồi cất tiếng:

- Phải hay không em tự biết. Nhiễm Nhiễm, em có cảm tình với anh đúng không?

Rõ ràng người Nhiễm Nhiễm đang cứng đờ ra mà lại không kìm được run rẩy. Cô cắn môi dưới, cố tỏ vẻ bình tĩnh:

- Trần Lạc, xin anh hãy tự trọng. Tôi đã uống khá nhiều nhưng cũng không mượn rượu để làm chuyện xằng bậy. Tôi biết bây giờ đầu óc anh không tỉnh táo nên đừng làm những việc khiến chúng ta sau này không thể nhìn mặt nhau.

Cuối cùng môi anh ta đã dừng lại nhưng vẫn không chịu rời khỏi bờ vai cô.

Cô bất giác hít thật sâu, tiếp tục ra vẻ cứng rắn nói:

- Tôi đã có vị hôn phu môn đăng hộ đối. Năm sau, chúng tôi sẽ kết hôn. Hơn nữa, anh sắp đến công ty chi nhánh, tiền đồ của anh cũng vô cùng sáng láng. Hai chúng ta có được ngày hôm nay thật không dễ dàng gì, thế nên đừng làm những chuyện để sau này phải hối hận.

Trần Lạc đứng xa cô một chút, nhưng mắt vẫn nhìn cô chăm chú:

- Em không yêu Lâm Hướng An nữa sao?

Hơi rượu nóng hổi phả vào mặt, cô hơi nghiêng đầu, đáp:

- Không yêu nữa.

Anh ta lại hỏi:

- Vậy em yêu Thiệu Minh Trạch?

Cô chần chừ giây lát, khẽ đáp:

- Tôi sẽ yêu anh ấy.

Trần Lạc cười nhạo một tiếng nhẹ và ngắn:

- Nhưng anh ta sẽ yêu em chứ? Nếu anh ta yêu em, tại sao vẫn chịu đựng được khi em đi qua đêm không về?

- Anh ấy đi công tác rồi. Anh ấy không biết tôi đi qua đêm – Nhiễm Nhiễm bình tĩnh nói.

- Vì đi công tác nên điện thoại cũng không gọi sao? – Trần Lạc lại cười, hỏi: – Em cũng từng yêu. Khi yêu em có như vậy không?

Cô nhắm mắt, khẽ nói:

- Trần Lạc, anh buông tôi ra.

Trần Lạc không có phản ứng gì, thế là cô quay mặt lại nhìn anh ta, hỏi:

- Anh yêu tôi sao? Trần Lạc, anh yêu tôi sao? Anh dám lấy tôi không? Nếu bây giờ anh dám nói yêu tôi, dám vứt bỏ mọi thứ anh có, dám nắm tay tôi rời khỏi Tập đoàn Hồng Viễn, dám đối mặt với những chèn ép của bố tôi, dám nói bất kể sau này giàu có hay nghèo hèn đều sẽ không oán thán, không hối hận. Vậy thì tôi sẽ đi với anh. Tôi không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Tôi sẽ cùng anh chịu khổ. Tôi dám, nhưng Trần Lạc, anh dám không?

Ánh mắt cô sáng bừng như ngọn lửa. Ngọn lửa đó phản chiếu vào mắt Trần Lạc, đốt nóng đồng tử của anh ta khiến nó co lại. Những lời nói giống như dao cứa, từng nhát từng nhát cứa vào trái tim Trần Lạc. Nhiễm Nhiễm nói, cô dám đi cùng anh ta, cô sẽ không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Cô hỏi anh ta có dám không… Anh ta dám không? Anh ta thật sự dám không? Anh ta đã vất vả khổ sở mười mấy năm, mưu tính trăm phương nghìn kế mới có được ngày hôm nay, có được sự tín nhiệm của ông Hạ Hồng Viễn, có được cơ hội hô phong hoán vũ. Thật sự anh ta có thể từ bỏ tất cả không? Thật sự có thể không?

Trần Lạc quay đầu đi. Cô nhìn theo ánh mắt của anh ta. Ánh mắt đó hướng về phía khung ảnh đặt đầu giường. Đó là ảnh một đôi nam nữ, hai người đứng sánh vai vô cùng thân mật. Cô bị cận nhẹ nên nheo mắt lại mới nhìn rõ đó là ảnh của Trần Lạc với một cô gái trẻ.

Trần Lạc trong bức ảnh vẫn còn non trẻ, mặt nở nụ cười hạnh phúc, nụ cười có phần ngây ngô. Còn cô gái kia, lông mày thanh tú, khí chất thanh tao, xinh đẹp như một đóa sen mới vươn mình lên khỏi mặt nước.

Thực ra, Trần Lạc cũng đáng có người bạn gái thanh mai trúc mã xinh đẹp như thế chứ. Cô nhất thời không nói nổi cảm giác trong lòng. Rõ ràng là nên thở phào nhẹ nhõm nhưng lại không thể nào làm được.

Trần Lạc vẫn thất thần nhìn bức ảnh đó. Tại sao sự việc lại đến mức này? Tại sao anh ta lại yêu cô? Khi chữ “Yêu” bỗng nhảy lên trong tim thì anh ta lại giật mình hoảng sợ. Anh ta quay đầu lại không dám tự tin nhìn vào cô. Tại sao anh ta yêu cô? Cô có gì đáng để yêu chứ?

Nhiễm Nhiễm im lặng nhìn sự mâu thuẫn và đấu tranh, sửng sốt và lưỡng lự trong ánh mắt Trần Lạc, mãi tới khi anh ta từ từ nhắm mắt. Nhiễm Nhiễm biết, cuối cùng anh ta đã đưa ra lựa chọn giữa tiền đồ và cô.

Cô bỗng bật cười, cố sức đẩy Trần Lạc rồi xoay người bước ra ngoài.

- Đừng yêu Thiệu Minh Trạch. – Trần Lạc bỗng cất tiếng từ phía sau.

Bóng lưng sững lại, cô không quay đầu, nói:

- Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng đây là chuyện riêng của tôi.

***

Ra khỏi tòa nhà, sắc trời đã lờ mờ sáng.

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT