watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9971 Lượt

định vị theo dõi trên người cô không? Sao bà có thể căn thời gian chuẩn xác đến như vậy chứ?

Bà Hàn hỏi tình hình buổi xem mặt thế nào. Nhiễm Nhiễm thành thật nói rõ suy nghĩ của mình về Thiệu Minh Trạch: Có tướng mạo, có học thức, có gia thế, có thành tựu. Nhưng khả năng thanh niên “bốn có” này có thể bị trúng tiếng sét ái tình với cô thực sự là quá thấp.

Bà Hàn không hài lòng về những lời đánh giá coi nhẹ bản thân của cô như vậy nên chẳng nể nang gì mà giáo huấn:

- Làm người thì phải tự tin, không được coi thường bản thân. Dù là gia thế hay dòng dõi thì con cũng chẳng kém gì cậu ta đâu.

Cô hiểu gia thế và dòng dõi mà bà Hàn nói là gì. Gia thế của cô chính là gia thế của ông Hạ Hồng Viễn bây giờ. Dòng dõi của cô chính là dòng dõi nhà họ Hàn trước đây. Gia thế của ông Hạ Hồng Viễn cũng có thể coi là có tiếng ở Tây Bình. Còn dòng dõi nhà họ Hàn, tuy bây giờ không đáng kể, nhưng trước đây mấy đời đều là danh gia vọng tộc. Nếu không phải do bất ngờ gặp họa trong cuộc vận động toàn quốc lần đó thì bà Hàn đời nào chịu lấy một tiểu thương mới phất lên như ông Hạ Hồng Viễn.

Bất luận là làm vợ hay làm mẹ, bà Hàn vẫn luôn ở phía áp đảo. Nhiễm Nhiễm hiểu rõ tính cách này của bà Hàn nên đã sớm rèn được thói quen là không tranh luận, chỉ im lặng lắng nghe, xong rồi mới nói:

- Dù thế nào, con cũng không thể tỏ thái độ quá nhiệt tình vồ vập anh ta được. Còn phải xem thái độ của đối phương thế nào rồi mới nói chứ.

Câu nói này rất hợp tình hợp lý nên bà Hàn cũng chẳng thể phản đối được gì, đành phải đáp “ừ” một tiếng.

Nhưng Nhiễm Nhiễm không ngờ Thiệu Minh Trạch lại nhanh chóng bày tỏ thái độ của mình đến như vậy. Anh cũng chẳng làm gì ghê gớm mà chỉ bảo người ta mang tặng Nhiễm Nhiễm một bó hoa. Chính là hoa hồng đỏ diễm lệ và đam mê. Một bó hoa rất lớn, nếu ôm trước ngực thì có thể che kín cả mặt người ôm. Anh nhờ quầy lễ tân của công ty chuyển lên phòng làm việc của Nhiễm Nhiễm một cách hết sức ngạo nghễ.

Nhìn bó hoa hồng nằm trên mặt bàn gần nửa tiếng, Nhiễm Nhiễm không hề thấy chút nào gọi là ngại ngùng, đắc ý hay vui mừng. Trái lại, cô chỉ cảm thấy bực mình vì bị ngươi ta lôi ra làm trò đùa, hận là không thể một tay ném thẳng bó hoa này xuống nền nhà, sau đó giẫm chân lên mà giày xéo.

Nhưng những người ở trong phòng làm việc đa phần là rãnh rỗi, suốt ngày bàn tán chuyện trên trời dưới đất. Kể cả khi không có chuyện gì, họ cũng phải lôi bằng được đề tài ra mà nói. Bởi vậy, nếu cô nổi giận đùng đùng với bó hoa như thế, e là chỉ lại tăng thêm đề tài cho họ tiếp tục “buôn dưa”. Cô cố kiềm chế cục tức trong

lòng, sầm mặt ngồi một lúc rồi cầm lấy di động đi ra ngoài.

Cô nghĩ hoa đã đến, chắc điện thoại cũng sắp tới. Qủa nhiên, cô vừa bước đến thang máy thì nhận được điện thoại của Thiệu Minh Trạch.

- Nhận được hoa chưa? Có thích không? – Anh hỏi một cách vô cùng tự nhiên như thể cô và anh đã quen biết lâu lắm rồi, như thể đã quen với việc mỗi tuần gửi tặng hoa mấy lần vậy.

Lời nói và cử chỉ của người này đều vô cùng nhã nhặn, lịch sự, nhưng thực ra trong lòng lại chẳng hề tôn trọng người khác. Nhiễm Nhiễm nghĩ mà càng thấy không vui, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc, trong giọng nói bỗng mang theo vài phần ngạc nhiên và ái ngại:

- Cảm ơn anh đã tặng hoa! Thực sự là quá lãng phí rồi.

- Chỉ cần cô thích là được. – Thiệu Minh Trạch điềm đạm nói, rồi lại hỏi: – Tối nay cô có rảnh không? Chúng ta cùng đi ăn cơm nhé.

Cô đã có chuẩn bị từ trước nên nghe anh hỏi như vậy thì đáp với vẻ

vẻ tiếc nuối:

- Thật ngại quá! Ở đây tôi vẫn chưa xong việc, tối nay còn phải tăng ca.

- Vậy ngày mai?

Cô chẳng thèm nghĩ ngợi, đáp luôn:

- Ngày mai cũng không được.

Thiệu Minh Trạch im lặng giây lát rồi lại hỏi:

- Vậy khi nào cô Hạ có thời gian?

Cô bụng thì cười thầm nhưng miệng lại tỏ ra vừa vô tội vừa ngán ngẩm:

- Cơ quan chuẩn bị có đợt kiểm tra của cấp trên, thời gian gần đây mọi người đều rất bận, e là…

- Tôi hiểu rồi. – Thiệu Minh Trạch ngắt lời cô, vui vẻ nói: – Nếu đã như vậy thì tôi không làm phiền cô Hạ nữa. Sau này có thời gian, sẽ liên lạc lại.

Cô vừa gật đầu đáp vâng thì Thiệu Minh Trạch đã tắt máy. Từ đó về sau, quả nhiên chuyện này không tái diễn nữa.

Nhưng cứ vài ba hôm ông Hạ Hồng Viễn lại đưa cô đi dự tiệc. Một là, ông muốn gắn kết tình cảm cha con; hai là, ông cũng muốn cô nhanh chóng bước vào xã hội thượng lưu của thành phố Tây Bình. Nhiễm Nhiễm nghĩ, mình đã làm bà Hàn không vui vì chuyện của Thiệu Minh Trạch, nên chỉ còn cách lấy lòng ông Hạ Hồng Viễn để khi quay đầu mới có thể lấy công chuộc tội với bà Hàn. Thế là lần nào cô cùng tích cực đi dự tiệc cùng bố mình.

Hôm nay, còn đang trong giờ làm việc, ông Hạ Hồng Viễn lại gọi điện muốn đưa cô đi ăn cơm. Cô đang bận việc nên chẳng nói năng gì nhiều, chỉ “vâng” một tiếng cho xong. Kết quả là vừa hết giờ, ông Hạ Hồng Viễn lái chiếc xe trị giá vài triệu tệ đến trước cơ quan cô.

Trong phòng làm việc còn mấy đồng nghiệp vẫn chưa về, ai cũng thò đầu ra cửa sổ chỉ chỉ trỏ trỏ, đoán xem chiếc xe đó đến đón ai. Nhiễm Nhiễm nghe mà chột dạ, đành lén lút gọi điện cho ông Hạ Hồng Viễn bảo ông lái xe ra góc phố. Sau đó cô mới vội vội vàng vàng rời khỏi cơ quan, lên chiếc xe sang trọng của ông Hạ Hồng Viễn, bộ dạng hệt như kẻ trộm vậy.

Ông Hạ Hồng Viên nhìn bộ đồ cô đang mặc, nói:

- Nhiễm Nhiễm, con mặc thế này không ổn đâu.

Cô đang mặc quần bò, áo sơ mi trẻ trung, năng động, đang bước trên con đường thanh xuân phơi phới, không ngờ lại bị ông Hạ Hồng Viễn ra một đòn phủ định. Thế là cô nhìn ông Hạ Hồng Viễn áo quần bảnh bao, hỏi:

- Bố, đi ăn cơm biến thành đi dự tiệc rồi sao?

Ông Hạ Hồng Viễn “ừ” một tiếng rồi quay đầu bảo tài xế lái xe đến phố mua sắm.

Mấy cửa hàng xa xỉ của thành phố Tây Bình đều ở đó, họ đang hướng về nơi đốt tiền. Ông Hạ Hồng Viễn phải mất một lúc khuyên bảo thì Nhiễm Nhiễm mới đồng ý thay đổi toàn bộ đồ trên người. Tuy khả năng chọn phụ nữ của ông chẳng ra sao, nhưng khả năng lựa đồ cho phụ nữ thì không tồi. Thay bộ đồ mới vào, Nhiễm Nhiễm từ một cô gái bình thường lập tức nhảy vèo một bước thành tiểu thư đài các.

Ông Hạ Hồng Viễn nhìn con gái với ánh mắt hài lòng và kiêu hãnh, vô cùng vui vẻ quẹt thẻ thanh toán.

Nhiễm Nhiễm thử hết bộ này đến bộ khác cũng cảm thấy rất vui. Mấy năm trước, cô phải sống những ngày cực khổ. Cô hiểu rất sâu sắc ý nghĩa câu “Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì càng chẳng làm được gì”. Đây đúng là một chân lý.

Thế nên, cô cố gắng dè sẻn tiền nong đến mức gần như keo kiệt. Nhưng cô gái trẻ nào chẳng thích làm đẹp. Hôm nay lại có người chi tiền cho thì đừng có giữ cái nguyên tắc “cái gì không quá cần thiết thì không nên mua” đó. Cô cũng muốn sắm cho mình thêm vài bộ đồ nữa.

Gần đây, ông Hạ Hồng Viễn luôn muốn nhanh chóng khôi phục tình cảm cha con nên rất vui vẻ chi tiền để con gái được vui. Ông còn nhiệt tình đứng bên cho ý kiến. Thấy cô lại chọn một chiếc váy dài bước ra thì ông lắc đầu nói:

- Chiếc váy này dài quá, con thay bộ ngắn kia kìa.

Nhiễm Nhiễm chỉ cao vừa tròn mét sáu, thực sự là không hợp với kiểu váy dài. Nhưng chiếc váy ấy kiểu cách rất đẹp, cô rất thích. Cô có chút không cam lòng, bĩu môi, cuối cùng thì đặt chiếc váy ấy xuống, tiếp tục đi xem.

Đi đi dừng dừng được nửa vòng, tình cờ quay người, cô nhìn thấy một cô gái trẻ dáng người cao ráo đứng ở phòng thử đồ đối diện. Cô ấy đang mặc bộ váy dài mà cô vừa nhắm trúng. Cô nhìn mà sáng cả mắt lên, ánh mắt không tài nào rời khỏi cô gái đó.

Cô gái đó đứng trước gương, quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, mỉm cười hỏi:

- Thế nào?

Người đàn ông ngẩng đầu lên khỏi tờ tạp chí, nhìn cô gái từ trên xuống dưới một lượt rồi gật đầu khen ngợi:

- Rất đẹp! Rất hợp với em!

Từ chỗ đứng của Nhiễm Nhiễm chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng phẳng rộng của người đàn ông đó, nhưng giọng nói của anh thì cực kỳ rõ và có vẻ quen quen. Có điều, những đôi trai tài gái sắc trên tivi quá nhiều nên cô cũng không chú ý lắm. Cô thu lại ánh nhìn bịn rịn dành cho cô gái đó rồi tiếp tục chọn đồ.

Cuối cùng, cô đã chọn được bốn, năm bộ đồ cùng với giày và túi xách. Đống đồ của cô sắp thành một ngọn núi nhỏ rồi. Nhân viên bán hàng nở nụ cười, xách đồ tiễn hai bố con họ ra cửa. Nhiễm Nhiễm quay lại nhận túi đồ trên tay cô bán hàng. Đúng lúc đôi nam nữ kia cũng đi ra, cô vừa ngẩng lên thì vô tình nhìn thẳng mặt người đàn ông đó.

Đầu óc Nhiễm Nhiễm như bị tiếng sét xẹt qua, trong giây lát, phản ứng của cơ thể cô chậm hơn nửa nhịp so với ý thức. Cô cúi đầu và tiếp tục nhận túi đồ. Có lẽ túi đồ hơi nhiều, khi cô nhận có chút vất vả, đôi tay như mới được lắp vào cơ thể, chúng cứ cứng đờ ra, không chịu nghe theo mệnh lệnh của bộ não, ngón tay thì run run mà cô không thể kiềm chế được.

Ông Hạ Hồng Viễn chỉ nghĩ là túi đồ quá nhiều nên con gái không cầm nổi. Ông cười khà khà, đỡ lấy hai túi và nói:

- Con gái nên ăn mặc

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT