watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9975 Lượt

cho thật xinh đẹp. Để mai bố bảo người ta làm thẻ cho con. Rảnh rỗi thì cứ tới đây mua sắm nhé.

Cô không nói gì, chỉ cúi đầu sắp xếp lại túi đồ trên tay cho đến khi đôi nam nữ đó đi xa thì mới ngẩng đầu lên.

Ông Hạ Hồng Viễn thấy sắc mặt của cô thì không khỏi kinh ngạc, hỏi:

- Chuyện gì thế? Sao sắc mặt của con lại tệ như vậy?

Cô liền toét miệng trả lời ông Hạ Hồng Viễn:

- Con lạnh ạ! Chẳng phải thời tiết trở lạnh sao. Bây giờ vừa sang tháng ba, gió lạnh vẫn hiu hiu thổi, mặc hở chân hở vai thế này, dù khoác áo khoác vẫn thấy lạnh. Nghĩ như vậy, cô gật đầu đánh rụp như đang thuyết phục chính mình, rồi lại dùng giọng điệu khẳng định, lặp lại lần nữa: – Lạnh lắm ạ. 

Ông Hạ Hồng Viễn vội gọi bác tài lái xe tới rồi bảo bật điều hòa ấm lên. Được một lúc thì mặt cô mới dần hồi phục sắc hồng nhưng người vẫn như kẻ mất hồn. Ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy thì dứt khoát không đi dự buổi tiệc tối nay nữa mà vội vã đưa cô đến bệnh viện khám.

Nhiễm Nhiễm đành giải thích là vì ban ngày làm việc mệt quá, vừa rồi lại bị trúng gió nên hơi chóng mặt, thực sự là không sao, không cần đến bệnh viện. Có điều, cô không muốn đến dự buổi tiệc gì đó mà chỉ muốn về nhà nghỉ sớm thôi.

Ông Hạ Hồng Viễn muốn thể hiện sự quan tâm của mình đến con gái nên chẳng phản đối nửa lời mà đích thân đưa Nhiễm Nhiễm về.

Mục Thanh vẫn chưa về, căn phòng tối om, lạnh lẽo. Nhiễm Nhiễm bật hết mấy đèn ở các phòng lên, đến cả tivi trong phòng khách cũng bật lên rồi mới một mình ngồi xuống ghế sofa. Trên tivi đang phát chương trình giải trí gì đó, rất ồn ào. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình mà chẳng nghe nổi tiếng nào.

Nhiễm Nhiễm không ngờ hôm nay lại tình cờ gặp Lâm Hướng An, càng không ngờ mình và Lâm Hướng An lại đến mức mặt đối mặt mà như không quen biết. Rốt cuộc, điều này là đáng buồn hay đáng cười đây? 

Hơn mười giờ tối, Mục Thanh về. Cô ấy lấy một chiếc thẻ ngân hàng từ trong ví ra nhét vào tay Nhiễm Nhiễm.

- Tớ định kiếm đủ rồi mới đưa cậu… Trong này có hai trăm năm mươi nghìn tệ. Cậu trả cho bà Hàn trước đi. Số còn lại tớ sẽ nghĩ cách. Chắc sang năm là có thể trả hết.

Nhiễm Nhiễm cúi đầu nhìn tấm thẻ bằng nhựa mỏng manh đó, đầu ngón tay khẽ vân vê trên dãy số. Một lát sau, cô mới ngẩng lên mỉm cười với Mục Thanh:

- Được rồi. Vừa hay tớ cũng đang có ít tiền. Chúng mình cứ trả tiền cho mẹ tớ trước, sau này nói chuyện với bà cũng không bị yếu thế.

Nói xong, cô đứng dậy về phòng mình lấy cuốn sổ lương ra, nhẩm con số trên sổ, rồi cười hì hì nói:

- Hì! Còn kha khá đấy. Hai đứa góp vào cũng hòm hòm rồi.

- Nhiễm Nhiễm! – Mục Thanh bỗng ngẩng lên nhìn cô, nghiêm nghị nói: – Tớ rất cảm ơn cậu. Tớ luôn biết ơn cậu. Năm đó, tớ đã nghĩ đến cả chuyện bán thân. Dù là bán thân hay bán tất cả mọi thứ có trên người, chỉ cần có tiền thì tớ đều chấp nhận.

- Đủ rồi – Nhiễm Nhiễm ngắt lời Mục Thanh. Cô gắng gượng đến giờ là giới hạn rồi. Thực sự, cô không thể gắng gượng được nữa. Cô dựa vào khung cửa, nhìn thẳng vào Mục Thanh mà nói: – Cậu đừng nói nữa. Hôm nay tớ rất mệt. Có chuyện gì để mai rồi nói.

- Không. Cậu để tớ nói hết đi. – Mục Thanh khăng khăng nói, ánh mắt ngang bướng: – Nhiễm Nhiễm, tớ rất biết ơn cậu, cậu có biết không? Tớ sẽ không bao giờ quên được ân tình của cậu. Vì ba trăm nghìn tệ này, cậu đã phải thỏa hiệp với bà Hàn. Cậu phải hạ thấp lòng tự trọng, cam tâm tình nguyện làm một con rối cho người ta giật dây.

Nhiễm Nhiễm không kìm nổi tức giận, cô quát lên:

- Đủ rồi, Mục Thanh, cậu biết sự việc căn bản không như cậu nghĩ mà.

- Vậy cậu bảo tớ phải nghĩ thế nào? – Mục Thanh cực kỳ bình tĩnh, hỏi lại.

Nhiễm Nhiễm cúi gằm xuống, bặm môi, mãi mới từ từ buông lỏng bờ môi, khẽ nói:

- Khi đó, tớ chỉ là không muốn sống nữa, tiện thể trả cậu một món nợ ân tình. Giống như người trước khi nhảy xuống biển tự sát, nhìn thấy bên cạnh có người ăn mày run rẩy vì đói rét thì liền cởi chiếc áo khoác đưa cho người ăn mày đó thôi. Dù sao muốn nhảy xuống biển, mặc áo khoác cũng chẳng ích gì.

Nhiễm Nhiễm không nói bừa. Đây chính là cách nghĩ thực sự của cô lúc đó.

Chương 2

Anh ấy từng là Lâm Hướng An của riêng cô

Cô lập tức trở thành nữ nhân vật chính đầy ý chí và nghị lực trong vở kịch ngôn tình phiên bản hiện thực với tấm lòng kiên trì không ngại mỏi mệt. Khi có người nhút nhát trước tình yêu, mọi người xung quanh đều sẽ lấy Nhiễm Nhiễm ra làm tấm gương của ý chí và nghị lực, nói rằng Hạ Nhiễm Nhiễm có thể theo đuổi được Lâm Hướng An thì bạn còn sợ gì chứ?

Nhiễm Nhiễm và Mục Thanh thật sự trở thành bạn bè khi năm thứ ba đại học sắp kết thúc. Hồi đó, cô vừa bị Lâm Hướng An bỏ, sống không bằng chết. Mẹ Mục Thanh bỗng nhiên lâm bệnh nặng, khó mà qua khỏi, cô ấy cũng bị rơi vào cảnh chật vật nhất trong cuộc đời.

Nhiễm Nhiễm học người ta bỏ tiền ra mua rượu giải sầu. Có một tối về trường, khi đang say xỉn băng qua đường, cô đã suýt bị ô tô tông trúng. Tiếng xe phanh kít chói tai. Chiếc xe đó đã dừng, cách cô chưa đến mười centimet và đã chạm vào quần áo cô. Người đàn ông từ trên xe bước xuống, mặt mày tái mét, quát:

- Cô muốn chết à? Cô không có mắt sao?

Nhiễm Nhiễm uống khá nhiều, trước mắt đã sớm là một khối lờ mờ nên nhìn người đó cũng không rõ nữa. Cô vốn định xin lỗi, nhưng nghe câu nói ấy, cô liền chỉ vào mũi anh ta mà mắng:

- Mẹ kiếp! Anh lái xe đâm người mà còn nói lý sao? Anh có mắt không thế?

Thấy cô ngang ngạnh như vậy, đối phương liền im lặng. Đứng đó một lát, anh ta chỉ lạnh lùng nói:

- Tôi không nói chuyện với con sâu rượu. Nếu không có va chạm thì cô tránh ra. Đừng đứng đây mà gây chuyện nữa.

Đầu óc cô đã sớm bị men rượu kích thích khiến cho chẳng sợ sống chết gì nữa. Nghe anh ta nói mình gây chuyện thì càng tức giận hơn, liền chặn trước xe của anh ta mà không chịu tránh ra, hai tay vỗ ầm ầm vào xe, miệng gào lớn:

- Chẳng phải chỉ là chiếc xe nát sao? Có tiền thì ghê gớm lắm à? Mẹ kiếp! Có giỏi thì anh đâm chết tôi đi. Đâm chết tôi đi.

Người đó đứng yên, cắn răng không nói lời nào rồi ngồi vào trong xe.

Cô thản nhiên tìm đến cái chết như liệt sĩ, đứng lảo đảo trước xe của anh ta rồi thản nhiên dang tay ra, nhắm mắt lại, há hốc miệng. Lúc này, một người lao đến, ôm lấy cô, kéo cô sang lề đường, quát lớn:

- Hạ Nhiễm Nhiễm, cậu điên rồi sao? Cậu điên rồi sao?

Cô vừa bị kéo ra khỏi đó, chiếc xe liền rồ ga phóng vút đi như mũi tên bắn. Mục Thanh đứng ôm cô từ phía sau mà sợ phát khiếp, cả hai cùng ngã xuống. Lúc đó, cô mới cảm thấy hơi sợ một chút. Mọi ấm ức lập tức ùa về. Cô ngồi trên mặt đất, quay người ôm Mục Thanh mà khóc:

- Lâm Hướng An không cần tớ nữa. Anh ấy không cần tớ nữa rồi.

Đúng vậy. Lâm Hướng An không cần cô nữa. Lâm Hướng An, người mà cô đã theo đuổi vào tận Đại học A, kiên trì theo đuổi suốt hai năm sáu tháng ba mươi ngày mới thành công, giờ đã không cần cô nữa.

Cô đã thầm yêu Lâm Hướng An từ hồi học cấp ba. Vào đại học, cô mới bắt đầu theo đuổi anh. Chuyện này cả trường đều biết. Khi chuyện này sắp sửa trở thành trò cười ở Đại học Sư phạm Hoa Trung thì Lâm Hướng An đã quay lại đón nhận tình cảm của cô. Cô lập tức trở thành nữ nhân vật chính đầy ý chí và nghị lực trong vở kịch ngôn tình phiên bản hiện thực với tấm lòng kiên trì không ngại mỏi mệt. Khi có người nhút nhát trước tình yêu, mọi người xung quanh đều sẽ lấy Nhiễm Nhiễm ra làm tấm gương của ý chí và nghị lực, nói rằng Hạ Nhiễm Nhiễm có thể theo đuổi được Lâm Hướng An thì bạn còn sợ gì chứ?

Tiếc rằng cô làm nữ nhân vật chính chưa được một học kỳ thì đã phải trở lại nguyên hình. Chuyện là cô cùng các bạn trong lớp đi du lịch vài ngày, khi trở về thì Lâm Hướng An đã ở “bên kia đại dương”. Trong điện thoại, anh vẫn nói bằng giọng trầm khàn lay động lòng người đó.

- Nhiễm Nhiễm, chúng ta chia tay đi. Anh không quên nổi Tô Mạch. Anh vẫn còn yêu cô ấy. Anh không thể kìm nén được tình yêu của mình dành cho cô ấy.

Cô chưa từng gặp Tô Mạch, chỉ biết là cô ấy học ở Đại học B, là nữ thần trong lòng Lâm Hướng An, là nhân vật nữ chính thật sự trong vở kịch ngôn tình. Cô ấy và một công tử nhà giàu yêu hận lằng nhằng nên đã ôm vết thương lòng bỏ đến nơi đất khách quê người, thế là kỵ sĩ Lâm Hướng An quyết định bất chấp tất cả để theo cô ấy.

Chuyến bay chở Tô Mạch và Lâm Hướng An rời đi, đã nhân tiện cuốn theo tình yêu mà Nhiễm Nhiễm phải vất vả khổ sở theo đuổi suốt hai năm rưỡi.

Cô ngồi trên nền đất, mượn rượu ôm lấy eo Mục Thanh mà khóc đến mức tối tăm trời đất. Trước đây, cô và Mục Thanh không quen thân lắm. Họ học cùng khoa nhưng khác lớp, phòng ở ký túc cũng cách nhau một đoạn nên nếu có gặp nhau thì cũng chỉ gật đầu chào.

Sau chuyện này, họ gặp nhau cũng vẫn gật đầu chào, tuyệt đối không nhắc gì đến chuyện xảy ra tối hôm ấy. Sau đó không lâu, nửa đêm cô đi vệ sinh thì nhìn thấy Mục Thanh ngồi một mình ở hành lang, tay bịt miệng khóc nức nở.

Nhiễm Nhiễm nhớ lại chuyện Mục Thanh đã làm tối hôm đó, ngần ngừ một lát, cô

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT