watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10031 Lượt

quên lôi cái ô dù Hạ Hồng Viễn ra dùng.

Sắp hết giờ làm việc, Thiệu Minh Trạch gọi điện đến nói rằng tối nay anh có việc về muộn, bảo cô ăn cơm trước, không cần đợi anh. Nhiễm Nhiễm đã quen với việc Thiệu Minh Trạch làm thêm, nên cũng chẳng hề để ý, theo thói quen, cô chỉ dặn dò anh vài câu và bảo anh đừng quên ăn tối.

Bên cạnh đã có đồng nghiệp thu dọn đồ chuẩn bị về. Thấy cô cúp điện thoại, liền thò đầu sang nhiệt tình hỏi:

- Mọi người tính lát nữa đi dạo phố, cậu có đi cùng không?

Nhiễm Nhiễm muốn tạo quan hệ tốt với đồng nghiệp nên nghĩ ngợi giây lát, đang định nhận lời thì di động lại đổ chuông. Cô đành mỉm cười lắc đầu với đồng nghiệp rồi nghe điện thoại.

Điện thoại vọng đến giọng xa lạ của một người đàn ông:

- A lô! Cô Hạ phải không? Tôi là Thiệu Minh Nguyên.

Nhiễm Nhiễm sững người một lúc mới nhận ra đây là anh họ của Thiệu Minh Trạch. Tuy cô và Thiệu Minh Trạch đã đính hôn nhưng cũng không qua lại nhiều với người của Thiệu gia, đặc biệt là người anh họ bị Thiệu Minh Trạch thế chỗ này, nên gần như chẳng có gì để nói chuyện. Hôm nay, anh ta bỗng gọi điện đến khiến cô vô cùng bất ngờ, thậm chí là nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ nói:

- Ồ! Chào anh!

Thiệu Minh Nguyên cũng không bận tâm về thái độ của Nhiễm Nhiễm. Anh ta khẽ cười, hỏi:

- Bây giờ cô Hạ có thời gian không? Tôi đang ở dưới lầu công ty cô. Cô có thể xuống đây một chút được không? Tôi có chuyện muốn nói với cô Hạ.

Nhiễm Nhiễm do dự giây lát, cảm thấy theo phép lịch sự mình nên xuống một chuyến, vậy là cô nhận lời rồi đứng lên, đi xuống lầu.

Chương 11

Bị tổn thương

Yêu là yêu, hận là hận, muốn ở bên nhau phải quang minh chính đại, muốn chia tay cũng phải dứt khoát thẳng thắn. Cô khinh bỉ sự dây dưa lằng nhằng. Cô không muốn vấn vương tơ lòng với bạn trai cũ. Cô căm ghét những đôi nam nữ đã chia tay rồi mà còn dùng tình cảm để chơi trò ám muội.

*

Nhiễm Nhiễm vừa bước ra khỏi tòa nhà thì nghe thấy chiếc xe bên đường bấm còi inh ỏi. Cô ngờ ngợ bước đến, Thiệu Minh Nguyên đã xuống xe, vòng qua mở cửa xe cho cô:

- Lên xe nói chuyện nhé.

Nhiễm Nhiễm biết mối quan hệ giữa Thiệu Minh Trạch và người anh họ này rất tệ nên cũng không muốn lên xe của anh ta. Cô mỉm cười chỉ vào quán cafe nhỏ cách đấy không xa đề nghị:

- Hay là chúng ta qua đó ngồi. Tôi mời.

Thiệu Minh Nguyên vịn tay vào cửa xe, nói với vẻ ngả ngớn:

- Ồ! Nhiễm Nhiễm, cô không cần đề phòng tôi như vậy. Lần trước, tôi đã nói rồi. Mẫu người như cô không phù hợp với khẩu vị của tôi.

Nhiễm Nhiễm tối sầm mặt hỏi:

- Anh tìm tôi có việc gì?

Thiệu Minh Nguyên nghiêng đầu về phía ô tô nói:

- Lên xe đi. Tôi thật sự có chuyện muốn nói với cô. Chỗ này không tiện lắm.

Nhiễm Nhiễm vẫn không chịu nhúc nhích, Thiệu Minh Nguyên có phần mất kiên nhẫn, khẽ cười khẩy một tiếng rồi nói:

- Cô Hạ, cô không cần như vậy. Nếu cô thực sự không yên tâm về tôi thì có thể gọi điện báo cho bạn cô biết hành tung của mình. Ngộ nhỡ tôi có ý gì xấu thì cô có thể bảo bạn trực tiếp gọi điện báo cảnh sát.

Anh ta đã nói đến nước này, Nhiễm Nhiễm đành phải lên xe của anh ta:

- Có chuyện gì? Anh nói đi.

Thiệu Minh Nguyên lái xe đi, lắc đầu cười nói:

- Không. Chúng ta vẫn chưa đến nơi nói chuyện.

Hành động và lời nói của anh ta lập dị như vậy khiến Nhiễm Nhiễm càng lúc càng đề cao cảnh giác. Cô làm ra vẻ cực kỳ bình tĩnh, lấy di động trong túi xách ra, cười nói:

- Vậy tôi gọi điện cho Minh Trạch, tiện thể bảo anh ấy lát nữa qua đón tôi.

Thiệu Minh Nguyên giật lấy di động của cô, chẳng nói nửa lời tắt máy luôn, rồi cười mà như không, nói:

- Đừng. Đừng làm phiền Minh Trạch vội. Tôi đưa cô đi xem vở kịch hay. Cậu ta là nam diễn viên chính mà. Cô gọi điện thế này thì khó mà xem được kịch hay mất.

Nhiễm Nhiễm hơi ngạc nhiên, mặt lạnh tanh nói:

- Nếu đã là kịch thì ắt là giả rồi. Xem hay không

không cũng chẳng để làm gì. Anh dừng xe lại. Tôi muốn xuống.

Thiệu Minh Nguyên liếc mắt khiêu khích cô:

- Sao vậy? Cô sợ à?

Nhiễm Nhiễm bặm môi không lên tiếng.

Thiệu Minh Nguyên lái xe tới một quán trà. Đến lúc này, Nhiễm Nhiễm mới bình tĩnh lại, lạnh lùng hỏi:

- Anh muốn cho tôi xem gì?

Mặt Thiệu Minh Nguyên nở nụ cười vừa thần bí vừa đắc ý, giơ ngón trỏ lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng:

- Đừng lên tiếng. Cứ im lặng đợi xem kịch đi.

Nhiễm Nhiễm lòng rối bời nhưng mặt vẫn cố nở nụ cười:

- Có thể là kịch gì hay chứ? Cùng lắm là Minh Trạch có người đàn bà khác ở bên ngoài thôi. Đàn ông ai mà chẳng có lúc chơi bời trăng gió chứ. Anh làm chuyện này còn ít hay sao mà hôm nay lại có hứng đi vạch mặt người khác vậy?

Câu nói của Nhiễm Nhiễm khiến Thiệu Minh Nguyên kinh ngạc, bất giác quay lại nhìn cô, sau đó nở nụ cười giễu cợt:

- Đúng đấy. Cô hiểu rõ lắm! Không sai. Đàn ông mà. Có ai không chơi bời trăng gió đâu, có điều… – Anh ta cố ý dừng lại, nghiêng người sát về phía Nhiễm Nhiễm, thái độ cực kỳ thân mật, nói: – Lần này, cậu em họ của tôi không chơi bời trăng gió, mà chỉ có thể coi là đóng kịch, sợ rằng nó đang đóng kịch với chính cô đấy.

Hơi thở của anh ta phả vào mặt Nhiễm Nhiễm, cô khinh bỉ lùi lại phía sau, không thèm nói gì.

- Hạ Nhiễm Nhiễm, cô đừng coi ý tốt của tôi là lòng lang dạ thú. Hôm nay, tôi đưa cô đến đây là để cô nhìn cho rõ, rốt cuộc Thiệu Minh Trạch là người thế nào. Đám người suốt ngày ra vẻ như một chính nhân quân tử, như một liệt nữ trinh tiết, thực ra đều là phường đạo tặc đĩ điếm cả thôi. – Anh ta đang nói bỗng bật cười hể hả, chỉ ra ngoài xe cho Nhiễm Nhiễm xem rồi hào hứng nói: – Nhìn đi. Ra rồi đấy.

Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng chỉ của anh ta thì thấy một đôi nam nữ từ trong quán trà bước ra. Người con trai đi trước đàng hoàng, nghiêm túc, người con gái đi sau xinh đẹp, dịu dàng. Đó chính là Thiệu Minh Trạch và Tô Mạch.

Thiệu Minh Nguyên ở bên cạnh giải thích:

- Cô cũng quen cô gái đó hả? Tô Mạch, giám định viên của công ty Dịch Mỹ. Gần đây, chẳng phải cô ấy đã hợp tác với Hồng Viễn sao? Tôi nói cho cô biết, Hạ Nhiễm Nhiễm, cô biết cô ấy là ai không? Cô ấy là bạn gái cũ của Thiệu Minh Trạch. Thiệu Minh Trạch rất yêu cô ấy. Năm năm trước, Tô Mạch bỗng nhiên biến mất, Thiệu Minh Trạch đã đi khắp nơi tìm và suýt nữa phát điên. Sao nào? Bây giờ, cô có nghĩ là cậu ta đang chơi bời trăng gió không? Cậu ta có đóng kịch với cô không?

Đầu óc Nhiễm Nhiễm ong ong, từng câu nói của Thiệu Minh Nguyên như mũi dùi dùi thẳng vào tai cô, như cây kim đâm vào lòng cô. Cô ngồi ngây ra đó nhìn về đằng xa qua cửa kính xe màu sẫm.

Bên đường đỗ khá nhiều xe nên diện tích lòng đường còn lại rất hẹp. Thiệu Minh Trạch từ tốn đi phía trước, Tô Mạch cũng thong thả bước theo sau. Khi đi qua vũng nước, cô ấy ngần ngừ dừng bước. Thiệu Minh Trạch đi phía trước quay người lại, đắn đo một chút rồi đưa tay cho Tô Mạch.

Cảnh tượng này khiến Nhiễm Nhiễm tức nổ đom đóm mắt. Cô không muốn xem tiếp, thụt đầu lại nhướng mày nhìn Thiệu Minh Trạch, cười khẩy hỏi:

- Anh muốn tôi đến xem cảnh này sao?

Tình cảm dần được nén lại, lý trí dần trỗi dậy. Cô nhếch môi cười tỏ vẻ coi thường:

- Anh Thiệu, chúng ta đều là người lớn cả rồi. Về chuyện tình cảm thì ai chẳng có quá khứ chứ? Hồi đại học, tôi cũng từng sống chết yêu một người con trai và sau này có quên được đâu. Minh Trạch sắp ba mươi tuổi rồi, đàn ông ngần ấy tuổi mà vẫn chưa từng có mảnh tình nào vắt vai thì tôi không dám lấy đâu. Có bạn gái cũ thì sao chứ? Chẳng phải chỉ là ra ngoài uống trà thôi sao? Thế này có gì ghê gớm? Có đáng để anh mất công đến đón tôi tới để tận mắt chứng kiến không? Nếu gặp mặt bình thường thế này đã coi là đóng kịch thì có lẽ vợ anh đã sống trong nhà hát kịch lâu rồi?

Thiệu Minh Nguyên bị những lời thẳng thắn đanh thép của cô khiến cho bàng hoàng, mãi sau mới định thần lại, châm chọc:

- Cô Hạ thật là người khoan dung độ lượng.

Nhiễm Nhiễm nhướng mày khiêu khích:

- Quá khen! Anh Thiệu cũng phải chín chắn một chút đi. Muốn bắt gian dâm thì đây cũng không phải là cách đâu. Dù anh chưa từng bắt gặp người khác thì cũng bị vợ bắt gặp không ít lần, sao anh chẳng có chút kinh nghiệm gì thế? Bắt gian dâm ấy à? Phải bắt gặp trên giường mới tính. Ra ngoài uống trà mà anh cũng có hứng thú bắt sao?

Cô nói xong cũng chẳng thèm nhìn Thiệu Minh Nguyên, quay người định xuống xe.

Thiệu Minh Nguyên bỗng khóa cửa xe, cười lạnh lùng, nói:

- Đừng đi vội. Kịch hay vừa mới bắt đầu thôi. Nếu cô đi thì sẽ không xem được phần sau vở kịch đâu.

Nhiễm Nhiễm không mở được cửa, tức giận nói:

- Anh còn muốn để tôi xem gì nữa?

- Họ đi chung xe đấy. Cô không bám theo thì sao biết liệu có bắt được họ trên giường không?

Thiệu Minh Nguyên lái xe bám theo xe Thiệu Minh Trạch ở khoảng cách vừa phải tới một khu nhà. Vừa vào cổng khu nhà, nhân viên bảo vệ đã chặn xe Thiệu Minh Nguyên lại. Thiệu Minh Nguyên nhún vai với Nhiễm Nhiễm, mặt tỏ vẻ tiếc nuối, nói:

- Hết cách rồi. Xem ra hôm nay, chúng ta không vào phòng bắt gian dâm được, mà chỉ có thể đợi ở bên ngoài thôi.

Nhiễm Nhiễm chẳng để lộ chút

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT