|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đêm yên tĩnh, chỉ có chiếc giường dường như bỗng rộng ra nhiều.
Sáng hôm sau, hai người thức dậy như thường lệ, ăn sáng qua loa rồi đi làm.
Hôm trước, Nhiễm Nhiễm để xe ở công ty nên đành bắt xe tới công ty. Dù cô đi làm hơi muộn nhưng cũng chẳng có ai đến chấm công. Chỉ có đồng nghiệp thấy sắc mặt cô không ổn thì hỏi vài câu quan tâm. Nhiễm Nhiễm mỉm cười, cảm ơn ý tốt của đồng nghiệp rồi lặng lẽ ngồi nghiên cứu báo cáo thị trường của Hồng Viễn gần đây. Đến mười hai giờ trưa, cô mới đứng lên cùng đồng nghiệp tới nhà ăn của công ty ăn cơm. Ai ngờ lại gặp Trần Lạc ở cửa.
Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ. Vì tham gia buổi liên hoan thường niên của tổng bộ nên Trần Lạc mới từ công ty chi nhánh đến đây. Về lý mà nói, hôm qua anh ta phải đi rồi. Hai người chạm mặt, cô không tiện vờ như không thấy nên chỉ chào hỏi qua loa.
Trần Lạc gọi cô lại, khẽ hỏi:
- Sao vậy? Sao sắc mặt khó coi như vậy?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười hỏi:
- Sao còn chưa đi? Tôi còn tưởng anh đi rồi chứ.
- Có chút việc nên nán lại. – Trần Lạc trả lời, không chịu để cô đánh lạc hướng câu chuyện như vậy, lại tiếp tục hỏi: – Xảy ra chuyện gì thế?
- Không có gì. Chỉ là hai ngày qua không được nghỉ ngơi đầy đủ thôi. – Nhiễm Nhiễm nói xong thì chỉ tay về phía đồng nghiệp, vừa bước vào, cười nói: – Tôi vào trước đây, đồng nghiệp đang đợi tôi.
Trần Lạc nhìn cô hồi lâu rồi mới gật đầu nói:
- Ừ, em đi trước đi.
Nhiễm Nhiễm chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ tiện miệng nói câu “Tạm biệt” rồi xoay người bước vào nhà ăn. Không ngờ vừa hết giờ làm thì lại nhận được tin nhắn của Trần Lạc. Nội dung rất ngắn gọn, chỉ vẻn vẹn mấy chữ. Anh ta nói: “Ra đi. Tôi đang đợi em ở bên ngoài”.
Con người Trần Lạc ấy mà, nếu anh ta đã có ý tìm bạn thì bạn đừng hòng chạy mất. Nhiễm Nhiễm đọc tin nhắn đó, chần chừ giây lát rồi ra ngoài tìm đến chỗ để xe của Trần Lạc. Cô bước đến gõ vào cửa xe, hỏi:
- Có rảnh không? Cùng đi ăn nhé.
Trần Lạc nhìn cô, giọng trầm xuống:
- Lên xe đi.
Cô lắc đầu:
- Buổi sáng tôi không tiện bắt xe nên không thể để xe lại công ty. Anh chọn địa điểm đi, tôi sẽ tự lái xe đến.
Trần Lạc kiên định nói:
- Lên xe.
Nhiễm Nhiễm không nói lại được anh ta, đành vòng qua bước lên xe, không kìm được châm chọc:
- Mới lên sếp được mấy hôm mà khẩu khí ghê gớm nhỉ?
Trần Lạc không thèm để ý đến lời châm chọc của cô, hỏi:
- Muốn ăn gì?
- Tùy. – Cô đáp.
Xe vừa chuyển bánh, di động của cô bỗng đổ chuông. Cô liếc nhìn màn hình, từ tốn nghe điện thoại:
- A lô! Minh Trạch, có chuyện gì vậy? – Giọng nói dịu dàng khiến Trần Lạc không kìm được liếc mắt nhìn, nghe cô tiếp tục nói: – Hôm nay không được rồi, hôm khác cùng đi nhé. Công ty có việc phải tăng ca. Đồng nghiệp đã gọi đồ ăn rồi. Vâng. Anh không cần phải lo cho em.
- Em nói dối. – Thấy cô tắt điện thoại, Trần Lạc chẳng hề khách sáo nói.
Nhiễm Nhiễm tiện tay nhét di động vào túi xách:
- Ừm! Không sai. Là nói dối. Lạ lắm à? Chẳng phải đàn ông các anh vẫn thường xuyên nói dối sao?
Trần Lạc không thích giọng điệu này của cô, anh ta hơi nhíu mày, nói:
- Cũng có khi bận tiếp khách. Bất đắc dĩ thôi.
- Phải. Các anh nói dối vì bận tiếp khách, còn tôi nói dối để ứng phó. Cũng chẳng khác biệt là mấy, đều là bất đắc dĩ. – Cô mỉm cười, chuyển chủ đề: – Phải rồi. Anh định đưa tôi đi đâu ăn đây?
Trần Lạc đưa cô đến một nhà ăn có khung cảnh yên tĩnh ở ngoại ô, mặt tiền rất bình thường nhưng khi bước vào mới thấy không gian bên trong hệt như cảnh bồng lai. Đó là một khoảng sân rộng, dùng những tấm mecal mỹ thuật ghép lại với nhau để làm trần, sau đó lại dùng những loài cây như mây và dây leo để ngăn cách các khoảng của sân để tạo thành những gian phòng độc lập. Đến cả bàn ghế cũng được làm bằng mây. Vừa bước vào, có cảm giác như lập tức bị hơi thở thiên nhiên bủa vây.
Có lẽ không đông khách, hoặc là phòng cách âm khá tốt nên bên trong quán không hề có âm thanh hỗn tạp. Thi thoảng có tiếng người nói nhưng thanh âm rất nhỏ.
Nhiễm Nhiễm ngồi xuống, nhìn xung quanh, không kìm được khen ngợi:
- Anh rất biết chọn chỗ đấy.
Trần Lạc khoát tay ra hiệu cho nhân viên
phục vụ rời đi, rồi tự mình rót cho Nhiễm Nhiễm một cốc nước lọc, hỏi cô:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao sắc mặt lại kém như thế. Trong buổi liên hoan thường niên, em vẫn bình thường. Có chuyện với Thiệu Minh Trạch phải không?
Nhiễm Nhiễm im lặng, chỉ cầm cốc nước lên nhấp một ngụm.
Trần Lạc cũng không vội, ngồi đó im lặng đợi câu trả lời của cô.
Nhiễm Nhiễm đành mỉm cười, hỏi anh ta:
- Anh bắt buộc phải biết à? Nếu tôi không nói thì sao?
- Vậy anh sẽ đi hỏi Thiệu Minh Trạch. – Trần Lạc nhẹ nhàng trả lời.
Nhiễm Nhiễm im lặng hồi lâu, ngẩng đầu lên nhìn anh ta rồi nói:
- Tô Mạch là bạn gái cũ của Thiệu Minh Trạch.
Trần Lạc tỏ vẻ bất ngờ.
Nhiễm Nhiễm nhướng mày hỏi:
- Sao hả? Anh không biết ư? Chẳng phải anh là sư huynh của Tô Mạch sao?
- Hồi đó, anh chỉ giúp giáo viên hướng dẫn họ làm đề cương luận văn. Trước đấy thì bọn anh không quen nhau. – Trần Lạc hơi nhíu mày, nhìn cô bằng vẻ mặt không vui, trầm tư rất lâu mới hỏi: – Em biết từ khi nào?
Nhiễm Nhiễm không kìm nổi cười tự giễu:
- Tối qua mới biết. Tối hôm kia, tôi vẫn còn kéo tay Thiệu Minh Trạch tự hào giới thiệu với Tô Mạch, đây là chồng chưa cưới của tôi. Kết quả, ngày hôm sau có người nói cho tôi biết, Tô Mạch mới là người con gái Thiệu Minh Trạch yêu sâu sắc. Có buồn cười không chứ? Tôi đoán Lâm Hướng An cũng biết chuyện này từ lâu. Trong bốn người thì tôi chẳng khác gì một con ngốc. Không biết những kẻ khác đã cười tôi như thế nào!
- Nhiễm Nhiễm… – Trần Lạc ngắt lời cô nhưng cô chẳng thèm để ý đến anh ta, một mực nói: – Điều quan trọng là, trước mặt tôi, Thiệu Minh Trạch luôn ra vẻ như một người hướng dẫn tôi cách đối nhân xử thế, nói những lời chí lý. Thế mà tôi lại ngốc nghếch cảm kích anh ta, nghĩ anh ta chín chắn, khoan dung độ lượng. Mãi sau tôi mới biết, không phải anh ta tốt, mà là tôi quá ngốc.
- Nhiễm Nhiễm! – Trần Lạc cao giọng, ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ hỏi: – Em đã yêu Thiệu Minh Trạch rồi sao?
- Yêu anh ta ư? – Sau phút sửng sốt, Nhiễm Nhiễm bỗng bật cười, tiếng cười có phần mỉa mai, nhạo báng: – Không. Tôi không yêu anh ta. Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm. Anh biết không, tối hôm kia, chúng tôi còn ân ái. Tối qua, tôi tận mắt trông thấy anh ta đi cùng Tô Mạch. Trước đó, không biết anh ta đã đi bao nhiêu lần. Thế nên, tôi không yêu anh ta. Tôi chỉ cảm thấy… ghê tởm, cũng hận, hận họ coi tôi là con ngốc… – Giọng cô càng lúc càng thấp, nỗi căm hận lộ rõ ràng trong lời nói.
Trần Lạc nhìn xuống, lặng lẽ nghe, lát sau mới ngẩng lên nhìn cô, hỏi:
- Em muốn chia tay với anh ta không?
Nhiễm Nhiễm cúi đầu:
- Không, bây giờ chưa thể chia tay được. Chia tay thế này thì lợi cho họ quá!
Cô không phải Hạ Nhiễm Nhiễm của năm năm trước, không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm mà Lâm Hướng An có thể vì một cuộc điện thoại mà vứt bỏ cô để vượt đại dương, cũng không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm bị tổn thương chỉ biết giày vò bản thân nữa.
Họ đã lừa dối cô như vậy, dựa vào cái gì mà muốn cô độ lượng chứ?
Cô muốn trả thù. Cô muốn trả thù sự phản bội và lừa dối của anh.
Nếu không phải có ý nghĩ này trong đầu thì tối qua, cô thà ngủ trên phố chứ quyết không quay về đối diện với Thiệu Minh Trạch, càng không thể tiếp tục ngủ chung giường với anh. Có trời mới biết, khi đó cô muốn cho anh mấy cái bạt tai đến nhường nào.
Như thể nhìn thấu tâm tư cô, Trần Lạc khẽ thở dài, nói:
- Nhiễm Nhiễm, trả thù không thể làm em vui vẻ đâu. Nó chỉ khiến lý trí của em hao mòn, khiến em càng đau khổ hơn mà thôi. Dù em có yêu Thiệu Minh Trạch hay không, anh ta đều không đáng để em làm như vậy.
- Nói như thể anh hiểu lắm vậy. – Nhiễm Nhiễm mỉa mai.
Trần Lạc bị cô nói thế thì hơi sững người, anh ta lại lặng lẽ nhìn xuống, che đi vẻ phức tạp trong ánh mắt.
Nhiễm Nhiễm không hề chú ý đến sự thay đổi của Trần Lạc, chỉ cười lạnh lùng, cầm đũa căm hận chọc đồ ăn trên đĩa, tiếp tục nói:
- Đừng nói những đạo lý này với tôi. Bây giờ tôi quá nhạy cảm trước những lời lẽ như thế. Nghe đến nó là tôi nghĩ đến Thiệu Minh Trạch, ghê tởm không nuốt nổi đâu.
Trần Lạc nở nụ cười khổ sở:
- Được rồi. Anh không nói nữa.
Ăn cơm xong, Trần Lạc đưa Nhiễm Nhiễm về. Khi chia tay dưới lầu, anh ta bỗng hỏi:
- Em từng nghĩ đến chuyện rời khỏi Tây Bình một thời gian chưa?
Nhiễm Nhiễm không hiểu ý của anh ta, kiên định lắc đầu:
- Cho dù muốn đi thì cũng không phải là bây giờ.
Về đến nhà, vẫn chưa thấy Thiệu Minh Trạch đâu. Hơn chín giờ tối, anh gọi điện nói có chút chuyện phải về nhà họ Thiệu, tối không về nhà.
Chuyện này trước đây không phải là chưa từng xảy ra, nhưng Nhiễm Nhiễm đều không để tâm. Còn hôm nay, Thiệu Minh Trạch vừa nói như vậy, trong đầu cô liền hiện lên ý nghĩ, anh đang nói dối. Anh muốn ở cùng Tô Mạch nên mới nói dối như vậy để lừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




