|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
sao?
Nhiễm Nhiễm cúi đầu không nói, cũng không biết mình có thể nói gì.
Ông Hạ Hồng Viễn quát xong, ngừng lại thở, rồi tiếp tục chửi mắng Thiệu Minh Trạch:
- Tên khốn Thiệu Minh Trạch ấy, thường ngày trông có vẻ ôn tồn, sao lại gây ra chuyện tày trời vậy chứ? Thế này thì thể diện của hai nhà biết để vào đâu? Đây rõ ràng là vả vào mặt nhà họ Hạ chúng ta mà. Đi, tìm Thiệu Minh Trạch đến đây cho bố. Bố chưa xong chuyện với cậu ta đâu. Bố chưa xong chuyện với Thiệu gia đâu. Đường đường là con gái bố mà lại dễ dàng bị ức hiếp thế sao?
Nhiễm Nhiễm đau lòng, nước mắt chực rơi. Ông Hạ Hồng Viễn tức giận như vậy khiến cô cảm nhận được sự ân cần mà từ trước tới nay chưa từng nhận được. Cô ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn ông Hạ Hồng Viễn, giọng nghẹn ngào mà kiên định:
- Bố, con muốn chia tay anh ấy.
Ông Hạ Hồng Viễn sững người, lập tức lại nổi giận:
- Hồ đồ! Con coi chuyện đính hôn là trò trẻ con ư? Nói lấy là lấy, nói bỏ là bỏ hay sao?
Phản ứng của ông Hạ Hồng Viễn như vậy khiến Nhiễm Nhiễm cũng bất ngờ. Cô nghĩ bố đứng về phía mình:
- Anh ấy và Tô Mạch có quan hệ như vậy, con không thể nào tiếp tục với anh ấy được nữa. – Nhiễm Nhiễm thử giải thích, thuyết phục bố ủng hộ quyết định của mình: – Minh Trạch không yêu con. Anh ấy luôn lừa dối con. Cho dù Minh Trạch và con có kết hôn thì anh ấy cũng sẽ không cắt đứt quan hệ với Tô Mạch đâu. Bố, con muốn chia tay Minh Trạch.
- Không được! Ông Hạ Hồng Viễn tức giận quát lên: – Hai đứa không thể chia tay. Hai đứa chia tay, chuyện hợp tác giữa hai nhà Thiệu – Hạ sẽ thế nào? Quẳng đi dự án mấy tỷ tệ sao?
Nhiễm Nhiễm sững người nhìn bố mình với ánh mắt không thể tin nổi.
Dường như ông Hạ Hồng Viễn cũng ý thức được rằng lời nói của mình quá thẳng thắn nên có ý né tránh ánh mắt của con gái. Ông tỏ vẻ ôn hòa, thay đổi thái độ, hết lòng khuyên bảo:
- Nhiễm Nhiễm, Thiệu Minh Trạch gây ra chuyện như vậy, bố biết con rất đau lòng, cũng vô cùng tức giận, nhưng con tuyệt đối không được làm chuyện gì ngốc nghếch. Minh Trạch còn trẻ, khó tránh khỏi những lúc nông nổi. Hơn nữa, đàn ông mà, không thể thiếu những “cuộc vui” bên ngoài. Con cũng đừng quá so đo với nó. Chuyện này, bố sẽ ra mặt để đòi lại công bằng cho con. Bố ra mặt rồi nhưng con cũng phải biết độ lượng, lấy nhu chế cương con ạ.
Nhiễm Nhiễm sững sờ nhìn ông Hạ Hồng Viễn rất lâu, ánh mắt đã dần dịu lại.
Ông Hạ Hồng Viễn lại bảo đảm với cô:
- Nhiễm Nhiễm ngoan, bố biết con phải chịu ấm ức. Con yên tâm, bố nhất định không để con phải chịu ấm ức đâu. Bố sẽ tới Thiệu gia, đòi lại công bằng cho con.
Nhiễm Nhiễm chậm rãi lắc đầu:
- Không cần. Tổng giám đốc Hạ, ông không thể đòi công bằng cho tôi được đâu. Từ trước đến giờ, trong lòng ông đều không có công bằng, chỉ có lợi ích mà thôi. Ông chỉ biết đem tôi đổi lấy lợi ích mà thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn bị con gái nói như vậy thì sượng mặt, lập tức nổi giận, nói như thể hổn hển:
- Nhiễm Nhiễm, con nói gì thế? Có thể ăn nói như vậy với bố sao?
- Ô! Hóa ra, ông còn là bố tôi sao? Ông xem, tôi quên mất rồi. – Nhiễm Nhiễm cười mỉa mai. Mặc ông Hạ Hồng Viễn đang nổi giận lôi đình, cô quay người đẩy cửa đi ra khỏi văn phòng của ông.
Nhiễm Nhiễm trở về phòng của mình, chiếc di động để quên trên bàn của cô có vô số cuộc gọi nhỡ, có cuộc gọi của Thiệu Minh Trạch, bà Hàn, còn của cả Trần Lạc, và đều không chỉ là một lần. Cô chẳng thèm để ý, thu dọn đồ rời khỏi công ty.
Đi được nửa đường, di động lại đổ chuông. Cô liếc mắt nhìn, thấy tên người gọi tới là Thiệu Minh Trạch, bèn nghe máy.
- Nhiễm Nhiễm, em đang ở đâu? – Thiệu Minh Trạch hỏi, giọng căng thẳng và gấp gáp mà trước nay cô chưa từng thấy.
Nhiễm Nhiễm đáp:
- Tôi đang trên đường đi tìm Tô Mạch. Nếu anh rảnh thì cũng có thể đến xem cho vui.
Thiệu Minh Trạch vội nói:
- Nhiễm Nhiễm, em đừng kích động…
Nhiễm Nhiễm không đợi anh nói xong liền cúp máy.
Chương 12
Một sự hiểu lầm
Bọn anh đã rất bình tĩnh nói chuyện với nhau. Quá khứ cho dù là yêu hay là hận thì cũng mặc, quá khứ đã là quá khứ, chẳng ai có thể quay lại quá khứ được, thà rằng buông xuôi cho xong.
*
Công ty Dịch Mỹ ở phía bắc thành phố Tây Bình, cách tòa nhà Hồng Viễn không xa lắm. Nhiễm Nhiễm lái xe chưa đầy nửa tiếng đã tới nơi. Vì dự án ngoại ô phía nam, cô đã đến đây vài lần nên có thể dễ dàng tìm tới nơi làm việc của Tô Mạch.
Tô Mạch đang họp. Trong phòng họp có rất nhiều người. Cô ta đang đứng trước máy chiếu giải thích với mọi người về thứ gì đó.
Nhiễm Nhiễm xông thẳng vào, trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, cô bước đến trước Tô Mạch, chẳng nói lời nào giơ tay tát thẳng vào mặt cô ấy. Sau đó, cô ném mấy tấm ảnh vào mặt Tô Mạch, lạnh lùng nói:
- Cô Tô, xin cô hãy biết giữ gìn bản thân. Đừng đi dụ dỗ chồng chưa cưới của tôi.
Mọi người trong phòng họp đều kinh ngạc đến ngây người nhìn Nhiễm Nhiễm và Tô Mạch ở trên bục.
Tô Mạch bị Nhiễm Nhiễm tát nghiêng mặt sang một bên, mãi sau mới từ từ quay đầu lại. Cô ấy ngẩng lên nhìn Nhiễm Nhiễm, môi hằn vết răng, nét mặt lạnh lùng, nói:
- Cô Hạ, tôi nghĩ là cô đã hiểu lầm rồi. Bây giờ tôi với anh Thiệu chỉ có quan hệ hợp tác công việc mà thôi.
- Vậy sao? – Nhiễm Nhiễm cười lạnh hỏi: – Vậy càng tốt. Vậy nhờ cô giải thích rõ ràng với bạn trai cô, đồng thời quản anh ta cho tốt. Đừng để anh ta đến quấy nhiễu cuộc sống của chồng tôi.
Câu nói còn chưa dứt, cửa phòng họp đột ngột bị đẩy ra. Thiệu Minh Trạch từ ngoài sải bước vào, trước tiên anh nhìn Tô Mạch đang cắn răng không nói, ánh mắt anh dừng lại ở vết hằn trên mặt Tô Mạch, sau đó anh khẽ cúi đầu, nói:
- Xin lỗi, Tô Mạch.
Nhiễm Nhiễm cười lạnh một tiếng, đang định mở miệng nói thì bị Thiệu Minh Trạch kéo tay giữ lại.
- Về với anh! – Thiệu Minh Trạch lạnh lùng nói, bất chấp tất cả kéo cô ra khỏi phòng họp.
Sức anh rất khỏe nên cô không vùng ra nổi, chỉ có thể lê bước theo sau. Đến khi anh đẩy cô vào xe, nét mặt bình tĩnh của cô tới lúc này mới tan biến, tim cô đập rất nhanh, bàn tay vừa tát Tô Mạch đang run run. Nhưng… rất thoải mái! Thật sự rất thoải mái!
Cô nhìn bàn tay vừa tát người của mình, nhìn kỹ những đầu ngón tay còn tê tê, cuối cùng không kìm được phá lên cười.
Thiệu Minh Trạch vòng qua đầu xe rồi ngồi vào, lạnh lùng nhìn cô.
Nhiễm Nhiễm cười chán rồi thì ngừng lại nhìn anh, liếc nhìn bên mép thâm tím của anh vì bị Lâm Hướng An đánh, rồi lại không nhịn được cười, hỏi khiêu khích:
- Sao nào? Không phải anh cũng muốn cho tôi một cái bạt tai đấy chứ? Anh cần trút giận cho Tô Mạch mà!
Thiệu Minh Trạch tối sầm mặt, nhiệt độ nơi đáy mắt vô cùng thấp, tưởng chừng như biển băng Bắc cực, u ám sâu thẳm, khiến người ta không thể nào nhìn thấu được. Anh lạnh lùng hỏi:
- Tại sao lại đánh Tô Mạch? Cho dù anh và cô ấy có tư tình, cũng là do anh ngoại tình, người có lỗi là anh, người em cần đánh chẳng phải là anh sao?
- Anh tưởng tôi không muốn đánh sao? – Nhiễm Nhiễm nói, giơ tay lên vung về phía mặt Thiệu Minh Trạch. Nhưng tay cô còn chưa chạm vào mặt anh thì cổ tay đã bị anh giữ lại.
Thiệu Minh Trạch cười lạnh lùng hỏi:
- Tại sao em lại hận Tô Mạch như vậy? Là vì anh, hay vì Lâm Hướng An?
Nhiễm Nhiễm trừng mắt nhìn anh, cố không để nước mắt trào ra, thốt lên từng từ:
- Thiệu Minh Trạch, anh là đồ khốn nạn!
Thiệu Minh Trạch cũng nhìn cô, lớp băng giá trong mắt như dần tan biến, thay vào đó là sự thất vọng và buồn phiền đến cùng cực. Anh chậm rãi buông cổ tay cô ra, nói:
- Không sai. Anh là đồ khốn nạn, nhưng em thì sao? Hả? Hạ Nhiễm Nhiễm, em là một kẻ ngốc, một kẻ ngốc vô phương cứu chữa!
Nhiễm Nhiễm không chịu lên tiếng, chỉ bướng bỉnh nhìn anh.
Anh quay người, đặt hai tay lên vô lăng, hướng ánh nhìn ra ngoài xe:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, em thật sự không nhận ra có người đứng sau sắp đặt chuyện này sao?
Đầu tiên là Thiệu Thị bỗng nhiên đổi công ty tư vấn đã hợp tác lâu năm sang hợp tác với Dịch Mỹ khiến anh gặp lại Tô Mạch. Sau đó, có người theo dõi anh, chụp ảnh anh đánh nhau với Lâm Hướng An, rồi lại đẩy những bức ảnh này lên mạng làm trò cười cho thiên hạ… hết lần này đến lần khác. Rõ ràng là có người mưu mô sắp đặt từ trước, dẫn dụ anh từng bước rơi vào bẫy.
Nhiễm Nhiễm nghe xong, khóe môi lộ ra nụ cười mỉa mai:
- Không sai. Là Thiệu Minh Nguyên. Nhưng Thiệu Minh Trạch, anh còn mặt mũi đẩy trách nhiệm lên anh họ của mình sao? Là anh ta cầm dao ép anh nối lại tình xưa với Tô Mạch sao? Hay là anh đánh nhau với Lâm Hướng An không phải vì Tô Mạch, mà vì Thiệu Minh Nguyên?
- Anh và Tô Mạch không hề nối lại tình xưa. Thiệu Minh Trạch không kìm được lên tiếng.
- Ồ? – Nhiễm Nhiễm nhướng mày, sau đó lại gật đầu nặng nề: – Ồ, phải. Hai người chỉ tiếp xúc về công việc. Quan hệ giữa hai người là quan hệ nam nữ trong sáng. Anh và Tô Mạch, Tô Mạch và Lâm Hướng An, các người đều là bạn tốt, đều là quan hệ nam nữ trong sáng tới mức không gì có thể trong sáng hơn. Nhưng sao anh và Lâm Hướng An lại đánh nhau?
- Nhiễm Nhiễm! – Thiệu Minh Trạch bỗng ngắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




