|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
kìm được bật cười. Thiệu Minh Trạch ngồi bên ghế lái lấy làm lạ liếc nhìn cô, hỏi:
- Có chuyện gì mà em vui thế?
Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ: Lén lút làm chuyện khiến người ta ghét bỏ thì quyết không thể lôi ra kể cho anh nghe được. Nếu không, Thiệu Minh Trạch lại nghĩ rằng cô biến thái. Có điều, hành động của cô lúc này thật sự sắp biến thái rồi. Cô chuyển đề tài hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Sao anh về sớm thế?
Chiều Chủ nhật nào Thiệu Minh Trạch cũng cùng mấy người bạn đi chơi bóng, thường là ăn cơm tối xong anh mới về, nhưng hôm nay lại về sớm hơn một chút. Thiệu Minh Trạch nghe cô hỏi chuyện này, mặt lộ rõ vẻ bực tức, nói:
- Anh Hoàng đòi đi ăn đồ Ấn Độ. Anh ghét mấy thứ đó nên không đi.
Nhiễm Nhiễm “ồ” một tiếng, cười mắng anh lập dị, bỗng cô nổi hứng, nói:
- Chúng ta đi siêu thị mua thức ăn, em nấu cơm cho anh ăn nhé.
Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ, không kìm nổi quay lại nhìn cô, hỏi:
- Hôm nay thật sự em không gặp chuyện gì vui chứ?
Nhiễm Nhiễm cười hì hì lắc đầu:
- Chẳng phải là muốn lấy lòng anh sao? Đừng nói nhiều nữa, anh có đi không?
- Đi, tất nhiên là đi. – Thiệu Minh Trạch đáp, nét mặt vui hẳn lên. Anh mỉm cười nói:
- Anh thấy hay là chúng ta không cần đi siêu thị đâu. Anh đưa em đến khu chợ phía đông. Nghe nói đồ ăn ở đó rất phong phú. Thứ gì cũng có.
Hai người bàn xem mua gì rồi lái xe đến khu chợ lớn nhất thành phố Tây Bình, xách túi lớn túi nhỏ về nhà. Tài nghệ nấu ăn của Nhiễm Nhiễm không tồi. Không ngờ cũng có lúc cô được trổ tài bếp núc với Thiệu Minh Trạch. Hai người bận rộn trong bếp hai tiếng đồng hồ để làm ra cả một bàn đầy thức ăn.
Nhiễm Nhiễm lấy chai rượu vang ra, Thiệu Minh Trạch sợ cô đau dạ dày nên ngăn cô đừng uống nhiều, nhưng cô chẳng quan tâm mà uống hơi nhiều một chút. Cô mượn rượu ôm Thiệu Minh Trạch lắc lư, miệng nói chẳng rõ lời:
- Minh Trạch, chúng ta kết hôn đi. Em muốn sinh con. Người ta nói độ tuổi tốt nhất để phụ nữ sinh con là hai mươi tám. Năm nay, em hai mươi bảy rồi, nếu không kết hôn e là sẽ không kịp mất.
Thiệu Minh Trạch nghe vậy dở khóc dở cười, ấp úng trong miệng, nói:
- Ừ. Chúng ta kết hôn.
Anh bế cô vào phòng tắm, cô lại đẩy anh xuống bồn. Hơi nước bốc lên bỗng trở nên lấp lánh đầy màu sắc dưới con mắt của người đã ngấm men rượu như cô, đẹp đẽ đến mức có thể tràn lan như nước. Bờ môi mịn màng của cô hôn một đường uyển chuyển vào giữa cơ thể anh. Ban đầu, anh còn khẽ phản kháng, nhưng sau đó thì hoàn toàn mất lý trí để mặc mình chìm đắm dưới đôi môi cô, cam tâm tình nguyện để mình đắm chìm trong sự dịu dàng của cô.
Cô ngẩng lên nhìn anh, cười hi hi hỏi:
- Minh Trạch, anh có yêu em không?
Anh không trả lời, kéo Nhiễm Nhiễm xuống thấp, dùng môi bịt chặt miệng cô, dùng cơ thể để trả lời câu hỏi của cô. Phòng tắm trở nên lộn xộn, mọi thứ đều rơi xuống nền. Cô bị anh làm cho kiệt sức, thở hổn hển cầu xin:
- Minh Trạch, em sai rồi. Anh tha cho em đi, em sai rồi.
Nhưng giọng dịu dàng nũng nịu của cô càng khiến anh thêm hưng phấn, không chịu ngừng nghỉ. Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới biết hối hận thật sự không nên mượn rượu trêu chọc anh trong nhà tắm. Cô thầm chửi rủa người viết sách là kẻ lừa gạt, phòng tắm mới là nơi không tốt đẹp gì.
Cuối cùng, cơ thể cô mềm nhũn, được Thiệu Minh Trạch bế ra.
Chương 15
Yêu em, nằm ngoài dự liệu của anh
Ngay cả bản thân anh cũng không biết rốt cuộc là từ khi nào anh lại có cảm giác lo được lo mất khi đối diện với tình cảm này, sợ cô không đủ yêu anh, thậm chí là không hề yêu anh.
*
Ngủ một giấc trên giường, sáng hôm sau thức dậy, eo đau, chân mỏi. Có thể là sẽ không thử địa điểm mới gì gì đó nữa, ngoan ngoãn ở nơi truyền thống vẫn là tốt nhất.
Từ sau khi được ông Hạ Hồng Viễn đề bạt lại, cô không còn cái may mắn là ngủ lười nữa. Cơ thể cho dù mỏi nhừ đau nhức thì cũng phải cắn răng bò dậy. Thiệu Minh Trạch thấy Nhiễm Nhiễm như vậy thì nhếch khóe môi, bảo cô nên chịu khó tập thể dục, rèn luyện sức khỏe.
Nhiễm Nhiễm lườm anh một cái, đứng dậy đi vào nhà tắm. Chưa được bao lâu thì cô đã thất thanh gọi tên anh. Thiệu Minh Trạch buông tờ báo xuống và đi đến, thấy cô vừa cởi váy ngủ vừa nghiêng người soi gương nhìn sau lưng mình, giọng đầy bực tức:
- Thiệu Minh Trạch, anh xem việc tốt anh làm này! Lưng em bị tím cả mảng lớn rồi.
Thiệu Minh Trạch nhìn qua, đúng là lưng cô bị tím cả mảng
lớn, da cô lại trắng ngần nên vết tím càng rõ. Anh không khỏi có chút hối hận trong lòng, đưa tay khẽ xoa, nói với giọng áy náy:
- Hay là hôm nay em đừng đi làm nữa. Để anh ra ngoài mua thuốc về bôi cho em.
Nhiễm Nhiễm hậm hực gạt tay anh ra, mặc đồ vào rồi bực tức nói:
- Hôm nay, công ty có cuộc họp buổi sáng. Sao em có thể nghỉ được chứ? Thôi đi, để tối về rồi nói.
Thiệu Minh Trạch càng cảm thấy áy náy, cố sức dỗ dành Nhiễm Nhiễm ăn sáng, sau đó lái xe đưa cô đi làm. Tình cờ anh gặp ông Hạ Hồng Viễn ngay bên ngoài tòa nhà của tập đoàn.
Không biết ông Hạ Hồng Viễn đã dùng thủ đoạn gì với bà Bành Tinh mà có thể nhanh chóng làm xong thủ tục ly hôn. Sắc mặt ông khá hơn trước rất nhiều. Thấy Thiệu Minh Trạch lái xe đưa Nhiễm Nhiễm đi làm, ông cố ý sầm mặt xuống, trách mắng con gái:
- Con còn bắt Minh Trạch đưa đi làm à? Con biết là đoạn đường này hay tắc mà. Cậu ấy còn phải về công ty nữa chứ. Cũng may mà Minh Trạch dễ tính nên mới chiều được mấy thói xấu này của con.
Nhiễm Nhiễm không ngờ vừa đến nơi đã bị ông giáo huấn, lại còn giáo huấn ngay trước mặt mọi người nữa. Cô nhất thời không vui, đang định cãi trả vài câu thì Thiệu Minh Trạch đã vội bước lên ngăn lại:
- Chú Hạ, là cháu có việc đi qua đây, tiện thể đưa Nhiễm Nhiễm đi thôi.
- Ồ! Ra là thế. – Ông Hạ Hồng Viễn lại nghiêm mặt nhìn Nhiễm Nhiễm, nói với Thiệu Minh Trạch: – Nhiễm Nhiễm còn trẻ con lắm. Cháu đừng chiều chuộng nó quá!
Thiệu Minh Trạch mỉm cười nói:
- Nhiễm Nhiễm rất tốt!
Ông Hạ Hồng Viễn hài lòng gật đầu, cười nói:
- Cháu làm dự án Thịnh Cảnh rất tốt. Dạo này chú nghe không ít người khen ngợi đâu. Đúng là tuổi trẻ đầu óc nhanh nhạy.
Thiệu Minh Trạch nghe chỉ mỉm cười đúng mực.
Thịnh Cảnh là dự án đầu tiên Thiệu Minh Trạch làm sau khi tiếp quản mảng bất động sản của Thiệu Thị. Mảnh đất đó ở vùng hơi hẻo lánh, cách thành phố khá xa, cũng chẳng gần khu ngập nước ngoại ô phía nam, kẹp giữa trung tâm thành phố và công viên ngập nước. Ưu thế duy nhất của nó là gần đó có con sông lớn, nhưng cũng cách bờ sông tới vài cây số.
Vì những lý do trên, rất nhiều người không thích mảnh đất đó. Nào ngờ Thiệu Minh Trạch đã có hướng làm khác, anh đã đầu tư không ít công sức và tiền bạc để sửa sang lại môi trường nơi đây, chẳng những đào một con kênh vòng quanh Thịnh Cảnh, mà ở ngay bên trong Thịnh Cảnh cũng được đầu tư quy hoạch thành mấy đường sông uốn lượn.
Người có tiền rất cầu kỳ chuyện phong thủy tài vận, mà đối với chuyện phong thủy thì điều đầu tiên không thể thiếu là “thủy”. Sau khi được Thiệu Minh Trạch quy hoạch lại, khu đất đó không chỉ có phong cảnh đẹp mà cả phong thủy cũng rất hài hòa. Thế là mảnh đất mà ban đầu chẳng ai thèm ngó ngàng đến bỗng trở thành khu đất giá cao thu hút khách thập phương.
Vùng đất hẻo lánh ư? Không sao, chỉ cần giao thông thuận tiện là được. Những người mua nhà, ai mà chẳng có vài chiếc ô tô chứ. Giá cao ư? Lại chẳng phải vấn đề gì to tát. Cứ như vậy, khu đất Thịnh Cảnh vẫn chưa rao bán nhưng người muốn mua đã ùn ùn kéo đến.
Ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy vừa tức vừa phục. Hồng Viễn cũng có mấy tòa nhà rao bán, tuy tình hình cũng khả quan nhưng còn xa mới có được cái cảnh “chưa rao bán mà đã sốt sình sịch” như khu đất Thịnh Cảnh của Thiệu Minh Trạch.
Buổi sáng có cuộc họp trực tuyến của tập đoàn, kéo dài đến tận trưa mới kết thúc. Sau đó, ông Hạ Hồng Viễn lại giữ mấy người của bộ phận Tài vụ lại họp tiếp.
Trước mắt, vì dự án ngoại ô phía nam chưa được phê duyệt nên khoản tiền vốn của ngân hàng gặp rắc rối, hơn nữa mấy tòa vẫn chưa bán được, việc quay vòng tiền vốn bị ảnh hường, thế nên tiền vốn của tổng công ty hiện nay có phần eo hẹp. Phó tổng giám đốc bộ phận Tài vụ nhìn ông Hạ Hồng Viễn định nói gì đó nhưng lại thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn nói:
- Có chuyện gì thì cứ nói.
Vị phó tổng giám đốc đó ngần ngừ giây lát rồi nói:
- Tổng giám đốc Hạ, công ty có hai khoản tín dụng sắp đến hạn. Nếu khoản tín dụng bên giám đốc ngân hàng Lý không suôn sẻ thì e là tiền vốn của công ty…
Ông ta còn chưa hết câu, ông Hạ Hồng Viễn đã gật đầu nói:
- Việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam đã có tiến triển, đang làm thủ tục. Tôi sẽ đích thân đến gặp giám đốc ngân hàng Lý, vấn đề tín dụng không phải là chuyện gì lớn lắm. Chí ít, tình hình tiêu thụ mấy tòa cao ốc bây giờ cũng khá, việc quay vòng tiền vốn sẽ không thành vấn đề.
Ông Hạ Hồng Viễn nhìn vấn đề luôn khá tích cực, việc khó nhất là phê duyệt dự án đã có tiến triển, việc tiêu thụ mấy tòa cao ốc khác cũng không tồi, thế nên chuyện eo hẹp tiền vốn trước mắt không phải là không thể giải quyết. Vì vậy, ông cũng không quá lo lắng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




