watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9977 Lượt

chuyện này, chỉ nghĩ rằng cứ tuần tự theo từng bước mà làm là được.

Nhưng làm thì làm, ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Khoản tín dụng chỗ Giám đốc Lý không được chấp nhận. Chuyện này nằm ngoài dự liệu của ông. Ông và Giám đốc Lý có thể coi là chỗ thân tình. Trước đây, với khoản tiền tín dụng thế này chỉ cần nói chuyện vài câu là ổn, không ngờ người này lại trở mặt như vậy.

Ông Hạ Hồng Viễn cũng có phần thiếu kiên nhẫn, ông tìm đến chỗ Giám đốc Lý mấy lần. Có một lần ông căng thẳng quá. Giám đốc Lý đành nói:

- Anh Hạ, chúng ta là bạn bè bao năm nay. Tôi cũng rất tin tưởng anh. Không phải tôi không muốn cho anh vay nhưng cấp trên không chịu phê duyệt khoản tiền này. Tôi cũng là bất đắc dĩ thôi.

Ông Hạ Hồng Viễn nghe mà vô cùng ngạc nhiên. Nhiễm Nhiễm đã nhắc nhở ông chuyện này, xem ra thật sự đang có người giở trò, cố ý gây khó dễ cho ông. Ông quay về gọi Nhiễm Nhiễm tới văn phòng, nói lại với cô chuyện này. Nhiễm Nhiễm trầm ngâm giây lát rồi hỏi:

- Bố, rốt cuộc là ai muốn gây khó dễ cho Hồng Viễn vậy?

Số người mà trước đây ông Hạ Hồng Viễn đắc tội nhiều vô số, cũng chẳng thể tìm ra một người có khả năng và thủ đoạn làm việc này. Ông không thể không nghi ngờ Thiệu Vân Bình, bác cả của Thiệu Minh Trạch đã ngấm ngầm ra tay. Ngẫm nghĩ một lát, ông nói:

- Con về bàn với Minh Trạch bảo cậu ấy nghĩ cách nhắc chuyện này với ông nội xem thái độ của ông ấy thế nào. Hai nhà Thiệu – Hạ sắp kết thông gia, nhà chúng ta gặp rắc rối thì nhà họ cũng chẳng có lợi lộc gì.

Nhiễm Nhiễm gật đầu. Hai người đang nói chuyện thì thư ký thông báo có hai viên cảnh sát muốn tìm ông Hạ Hồng Viễn. Ông Hạ Hồng Viễn nhíu mày, mặt có vẻ lo lắng nhưng vẫn mời hai viên cảnh sát vào, sau đó sai thư ký đi in tài liệu, bảo Nhiễm Nhiễm đi pha trà.

Không biết tại sao, Nhiễm Nhiễm bỗng nghĩ đến chuyện mà bà Bành Tinh đã làm, trong lòng không khỏi lo lắng. Khi cô bê khay trà vào thì quả nhiên nghe một trong hai viên cảnh sát nói về vụ án lái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy đó.

- Người đi đường nói xe gây tai nạn là chiếc BMW màu bạc. Theo chúng tôi được biết thì vợ ông có lái một chiếc xe như vậy. Sau khi tai nạn xảy ra, có người đã bán đoạn băng đó với giá cao. Không biết Tổng giám đốc Hạ có biết chuyện này không?

Sắc mặt ông Hạ Hồng Viễn vô cùng kinh hãi:

- Các anh nghi ngờ Bành Tinh đâm xe vào Tiểu Miêu sao? Không thể nào!

Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn ông Hạ Hồng Viễn với ánh mắt sắc bén, không khỏi cảm phục tài diễn xuất của ông. Rõ ràng ông biết người là do bà Bành Tinh đâm, thế mà lúc này có thể làm ra bộ mặt kinh ngạc đến thất sắc như vậy. Nhiễm Nhiễm không dám ở lại lâu, đặt những cốc trà xuống rồi đi ra ngoài. Khi vừa quay người ra đến cửa, cô nghe viên cảnh sát kia lại hỏi ông Hạ Hồng Viễn.

- Tổng giám đốc Hạ, xin hỏi trong khoảng thời gian từ tám đến chín giờ tối ngày Hai mươi ba tháng Hai, ông ở đâu?

Ngày Hai mươi ba tháng Hai? Nhiễm Nhiễm bỗng rùng mình, chẳng phải là tối hôm đó Thiệu Minh Trạch kéo cô đến công viên Đại học A sao? Cô mở điện thoại ra xem những bức ảnh chụp tối hôm đó để xem lại ngày chụp. Thời gian họ đến Đại học A khoảng tám rưỡi, hai người ở trong xe nói chuyện vài câu, sau đó cô ra ngoài một vòng. Tính như vậy, khi cô gặp bà Bành Tinh thì chưa chắc đến chín giờ.

Địa điểm tai nạn là con phố nhỏ nơi người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn sống, ở phía đông bắc thành phố Tây Bình, còn Đại học A lại ở phía tây. Lẽ nào bà Bành Tinh đâm người xong lại lái xe chạy qua nửa thành phố để đến gặp người tình sao? Tâm lý của bà ấy tốt đến vậy ư?

Khi trở về nhà, Nhiễm Nhiễm vẫn nghĩ về chuyện này, cô không kìm được hỏi Thiệu Minh Trạch:

- Anh nói xem liệu có ai giết người xong mà vẫn còn tâm trạng đi nói chuyện yêu đương không?

Thiệu Minh Trạch hỏi cô:

- Sao đột nhiên em lại hỏi chuyện kỳ quái như vậy?

Nhiễm Nhiễm mỉm cười nói:

- Em xem tivi thấy thế. Nói rằng một kẻ giết người, sau đó lập tức lái xe chạy đến một nơi khác lén lút hẹn hò với người tình.

Thiệu Minh Trạch khẽ chau mày:

- Vậy thì người đó quá biến thái rồi.

Nhiễm Nhiễm không hỏi tiếp vấn đề này nữa. Cô nói với Thiệu Minh Trạch về chuyện khoản tín dụng của Hồng Viễn. Thiệu Minh Trạch trầm tư giây lát rồi đáp:

- Được rồi. Mai anh sẽ đến gặp ông nội. Nhưng anh cảm thấy dù là bác Thiệu Vân Bình làm chuyện này thì ông ấy cũng chẳng để lại dấu vết gì đâu. Chuyện tín dụng không thể kéo dài, nếu không được thì thử liên hệ với mấy ngân hàng nữa xem sao.

- Em đã chạy đến các ngân hàng khác rồi – Nhiễm Nhiễm ngả người trên ghế sofa than thở: – Cả ngày lo mấy chuyện này mệt quá đi mất! Ngoài chuyện tiền nong còn phải phòng người này phòng người kia. Phiền chết đi được.

Thiệu Minh Trạch không nhịn được phì cười, đặt tờ báo trên tay xuống, đưa tay vuốt tóc cô, mỉm cười nói:

- Vậy thì thôi việc đi. Chúng ta kết hôn, anh sẽ nuôi em.

Nhiễm Nhiễm nghe vậy nghiêng đầu nhìn anh một lát rồi gật đầu:

- Được thôi.

Nhiễm Nhiễm nói rồi ôm laptop, xem váy cưới của mấy tiệm. Thiệu Minh Trạch cũng lại xem. Anh không ưng mấy mẫu váy cưới cô chọn, cuối cùng nói:

- Đừng xem ở đây nữa. Hôm khác anh đưa em đi xem. Tốt nhất là đặt nhà thiết kế, thiết kế riêng một chiếc theo dáng người em.

Nhiễm Nhiễm vẫn ôm laptop, quay đầu lại hỏi anh:

- Anh đã nghĩ ra mình sẽ đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu chưa?

Thiệu Minh Trạch hỏi cô:

- Sao? Em muốn đến nơi nào?

Mặt Nhiễm Nhiễm lộ vẻ phấn chấn, cô chạy ra giá sách lấy một cuốn album nhỏ, mở ra rồi chỉ cho Thiệu Minh Trạch xem:

- Chúng ta đi Quảng Tây nhé. Tìm một thôn có sơn thủy hữu tình rồi nghỉ ngơi ở đấy.

Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ. Anh cúi xuống xem mấy bức ảnh đó, đều là ảnh chụp phong cảnh, kỹ thuật chụp không khá lắm nhưng phong cảnh thật sự rất đẹp. Anh bất giác động lòng, lấy ảnh ra khỏi cuốn album ngắm kỹ rồi hỏi cô:

- Em tự chụp à?

Nhiễm Nhiễm lắc đầu:

- Không, trước đây có một người bạn gửi cho em, nói đó là quê hương của mình. Khi đó, em rất muốn đến nhưng tiếc là không có cơ hội. Sau này những khi tâm trạng sa sút, em đều muốn một mình đến đó, dựng ngôi nhà bên hồ rồi trồng rau nuôi gà để sống qua ngày.

Thiệu Minh Trạch nghe mà phì cười. Anh vô tình nhìn thấy dòng chữ viết thời gian sau bức ảnh, nét bút khá rắn rỏi, anh bất giác nhướng mày:

- Nét chữ của bạn nam à?

- Nghe nói thế, nhưng em cũng không chắc lắm. – Nhiễm Nhiễm nhăn mũi, cũng nhìn nét chữ đó rồi cười nói: – Vì hồi ấy em dùng giới tính giả nên không biết người ta có thế không?

Đó là người bạn cô quen từ thời trung học. Cô đăng tin tìm bạn trên Tạp chí Thiếu niên, dùng tên “Hạ Nhiễm” và ghi rõ giới tính là nam. Khi ấy cô và bạn học đánh cược xem liệu có bạn nam nào gửi thư đến cho cô không. Kết quả là, thật sự có nam sinh đại học tên là Vu Văn Kỳ gửi thư đến cho cô.

Khi hai người viết thư qua lại, Vu Văn Kỳ đang ở Đại học B. Nhiễm Nhiễm còn định lén đến trường xem anh ta thế nào nhưng chưa thực hiện được việc đó thì cô đã quen Lâm Hướng An. Sau đó, cô chẳng có hứng thú gì với các nam sinh khác. Sau đó nữa, hai người cũng dần dần cắt đứt liên lạc.

Nhiễm Nhiễm bỗng xốn xang trong lòng, nghĩ không biết làm thế nào để tìm được người bạn ấy.

Vì chuyện này, cô đã từng đến Đại học B một chuyến, tìm tới văn phòng của ngành Kiến trúc nhờ họ tìm giúp người có tên là Vu Văn Kỳ. Thầy cô nghe Nhiễm Nhiễm nói tìm người bạn mất liên lạc trước đây thì nhiệt tình giúp đỡ và thật sự đã tìm được một nam sinh bình thường, tướng mạo không có gì nổi bật. Nhiễm Nhiễm còn chưa biết nên làm gì, thầy giáo đó đã có chút thất vọng, nói:

- Sau khi tốt nghiệp, học sinh này đã ra nước ngoài, không để lại điện thoại liên lạc.

Nhiễm Nhiễm gật đầu, lại hỏi:

- Liệu có thể tìm cách liên lạc với anh ấy không ạ?

Thầy giáo đó không ngờ Nhiễm Nhiễm xem ảnh xong mà vẫn cố chấp như vậy, lòng nhiệt tình lại dâng cao. Thầy thầm nghĩ rồi nói:

- Tôi có thể giúp em tra tư liệu lớp cậu ấy xem có thể liên lạc với bạn học của cậu ấy không. Chưa biết chừng họ lại liên lạc được với cậu ấy.

Thầy giáo đó tìm hồ sơ lớp Vu Văn Kỳ, một bức ảnh tốt nghiệp rơi ra. Nhiễm Nhiễm tiện tay nhặt lên xem thì sững người. Cô quay đầu lại hỏi thầy giáo đang đứng bên:

- Thầy có thể giúp tra xem lớp học có ai tên là Trần Lạc không?

Thầy giáo gật đầu, tra danh sách lớp rồi mỉm cười nói:

- Đúng là có người này. Sao vậy? Em quen cậu ta à?

Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi của thầy giáo thế nào? Đầu óc cô bỗng rối bời, dường như rất nhiều chuyện nghĩ không thông trước đây bỗng lóe lên manh mối, nối kết với nhau một cách hỗn độn. Khi cô thật sự bình tĩnh lại thì những manh mối ấy lại biến mất.

Cô rời khỏi trường, vừa ra cổng, cô gọi điện cho Trần Lạc, hỏi anh ta:

- Trong những bạn học đại học của anh, có người nào tên là Vu Văn Kỳ không?

Đầu bên kia im lặng rất lâu, khi cô định bỏ cuộc thì giọng nói bình tĩnh của Trần Lạc vang lên:

- Có. Em quen cậu ta à?

- Vâng. – Nhiễm Nhiễm ngần ngừ giây lát rồi lại hỏi: – Anh có biết cách

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT