|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Nghiêu Nhất thấy anh đi đến sofa nằm xuống cũng không quấy rầy anh thêm. Jill đặt túi giấy lên bàn. Từ trong túi lấy ra một hộp sữa. Sữa đã lạnh, cô tự nhiên đi vào bếp tùy tiện lấy một ly thủy tinh đổ sữa vào sau đó cho vào lò vi sóng hâm nóng. Nửa phút sau, cô cầm cốc sữa nóng uống một ngụm, để lại trên môi một vòng trắng xóa, vừa uống sữa vừa đánh giá ngôi nhà.
Ngôi nhà với hai màu đen trắng làm chủ đạo, đàn dương cầm màu đen đặt cạnh quầy bar ngăn cách giữa phòng khách với phòng bếp. Phòng khách đặt một bộ sofa màu kem, đối diện là màn hình LCD cỡ siêu đại, bên dưới là kệ tủ màu đen bày đủ loại DVD. Ở một góc phòng khách là máy chạy bộ cùng một vài dụng cụ tập thể hình khác. Tiếp đó là hai phòng ngủ liền kề. Một phòng là phòng ngủ còn lại chắc là phòng sách?
Jill đi đến bên cạnh tivi, phía trên có đặt một khung ảnh. Trong khung ảnh là hình một con mèo xám vằn đang nằm trên sofa chăm chú nhìn về phía trước hay nói cách khác chăm chú nhìn người chụp ảnh.
“Này!” Người trên sofa đột ngột lên tiếng, bỏ khủy tay trên mắt xuống, không vui nhìn cô “Bỏ khung ảnh xuống!”
Jill đặt khung ảnh trở lại chỗ cũ, quay người nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên”Anh không ngủ sao?”
Bách Nghiêu Nhất trầm mặt không đáp.Thần kinh của anh rất nhạy cảm, nếu bị đánh thức sẽ rất khó đi vào giấc ngủ, mặc dù anh thực con mẹ nó cố gắng!
Bách Nghiêu Nhất từ từ ngồi dậy, vì không thường xuyên phơi nắng nên da anh rất trắng. Thân hình cân đối, bộ ngực rắn chắc theo từng động tác của anh mà căng ra phập phồng. Cơ bắp hoàn mĩ, đường cong khêu gợi hết sức mê người. Quần lót bao quanh vật to lớn cực dụ tình.
Bình thường phụ nữ nhìn thấy đều phải nuốt nước bọt, nữ sinh thì mặt đỏ tim đập mà Jill thì…một chút phản ứng cũng không có. Người đàn ông này không mặc quần lót cô cũng đã nhìn thấy, hơn nữa còn nhìn thấy rất nhiều lần đã thành quen rồi cho nên Bách Nghiêu Nhất có trần trụi thì mặt cô vẫn không đổi sắc, một chút thẹn thùng cũng không có.
Cô gái quá bình thản làm cho Bách Nghiêu Nhất gãi gãi cằm. Anh rất rõ mị lực của bản thân, gặp phải cô gái ngay cả đỏ mặt cũng không có, hơn nữa còn nhìn chằm chằm anh, không xấu hổ, không trốn tránh, chỉ đơn giản là nhìn anh chăm chú giống như đôi mắt màu nho trong trí nhớ. Tựa như ngày hôm qua cũng vì ánh mắt này anh mới cho cô ta vào nhà, cũng bởi vì ánh mắt này gợi anh nhớ đến con mèo cưng trước đây, làm cho tâm tình anh thực xấu.
Mà bây giờ ánh mắt như vậy lại làm cho lòng anh bất giác xúc động, sắc mặt cũng hòa hoãn hơn nhưng một chút tươi cười cũng không có. Dù sao bị đánh thức làm anh rất khó chịu.
“Đầu tiên là theo dõi, sau đó mới sáng sớm đã đến quấy rầy, cô gái nhỏ!Dũng khí của cô ở đâu mà có vậy? Hả?”
“Jill Anderson” Jill mỉm cười “Tên của em”.
Có điều cô vẫn thích tên cũ hơn. Ánh mắt xanh lam khẩn thiết nhìn người đàn ông trước mặt,c ô thiếu chút không nhịn được nỗi xúc động trong lòng nhưng vẫn kiềm chế nhẫn nại bởi vì cô biết nếu nói ra miệng, người trước mặt chắc chắn sẽ đá cô bay ra khỏi cửa, chắc chắn sẽ xem cô như không tồn tại.
Cô biết anh, biết sự cố chấp của anh, cũng biết mọi chuyện anh đều để trong lòng. Ví như khung ảnh con mèo màu xám. Cho nên cô cố gắng nuốt vào nỗi xúc động, nhanh chóng chuyển sắc mặt, mắt mèo láu cá nói ”Em là độc giả trung thành của anh.”
Những lời này rốt cuộc cũng làm cho Bách Nghiêu Nhất chau mày “Cô nói cái gì”
“Nhất” cô phun ra bút danh của anh sau đó nhắc lại “Em là độc giả của anh”
Bách Nghiêu Nhất đen mặt “Sao cô biết được?Ai nói cho cô?”.
Jill rũ mắt,bộ dạng hồn nhiên vô tội nói “Đương nhiên em có nguồn dẫn”
Bách Nghiêu Nhất nhẹ nhàng rủa một câu nhanh chóng cầm điện thoại trên bàn khởi động rồi gọi một cuộc. Máy vừa thông anh đã rít gào.
“Bách Á Mạt!” Chị làm tôi tức chết.Sao chị lại tiết lộ địa chỉ nhà tôi? Cả ảnh chụp nữa? Không đúng! Bách Á Mạt không phải loại người này “Bên cạnh chị không có gián điệp đấy chứ?”
“Chuyện gì vậy?” sáng sớm còn chưa tỉnh ngủ, Bách Á Mạt đã phải chịu đạn pháo của em trai. Cậu ta tưởng cô nhàn dỗi lắm chắc? “Cậu không có việc gì làm thì giao bản thảo cho tôi còn hơn ngồi đó mà tưởng tượng.Tôi nói cho cậu biết…Cậu con mẹ nó sáng sớm phát điên cái gì?…Cậu có biết hôm qua tôi…”
Rụp!!!Bách Nghiêu Nhất dứt khoát tắt máy. Xem ra không phải Bách Á Mạt. Vậy thì là ai?
Bách Nghiêu Nhất không ngừng suy xét những người có khả năng phản bội anh. Anh quen biết không nhiều lắm, mà biết anh viết tiểu thuyết cũng chỉ có người nhà họ Bách, mà họ cũng không nhàm chán đi tự khoe. Bởi vì Bách Nghiêu Nhất rất độc mồm độc miệng, có thù tất báo. Ăn no rửng mỡ mới có thể đi chọc anh. Trong đầu suy nghĩ một lượt, không có ai khả nghi, vậy cái cô Jill Anderson này làm sao biết được?
Bách Nghiêu Nhất cẩn thận đưa mắt đánh giá cô.
Mà Jill Anderson cười đến ngọt ngào, mắt xanh hồn nhiên vô tội thế nhưng ẩn ẩn một tia gian xảo.
Haha! Những việc em biết không chỉ có vậy đâu.Chủ nhân!.
Chương 3
EDIT: Aries92
BETA: Đầm♥Cơ
images
Nói dối! Chỉ vì muốn có được sự chú ý của anh. Đừng ghét em được không!
Liên tục trong bảy ngày, Jill thuận lợi ra vào nhà Bách đại tác giả trong khi sắc mặt Bách Nghiêu
Nhất ngày càng kém đi.
Không phải anh chưa từng rút chuông cửa nhưng không hiểu sao cô ta lại có được số điện thoại của anh. Bị thiếu ngủ khiến tâm trạng anh rất bực bội, lại còn bị tiểu quỷ kia phá bĩnh, anh càng tức điên hơn, bừng bừng lửa giận ấn nút nghe điện thoại. Còn chưa kịp rít gào, đầu dây bên kia đã bình thản phun ra một câu.
“Em nghĩ truyền thông và độc giả rất hứng thú với tác giả “Nhất” thần bí, không biết địa chỉ nơi ở của “Nhất” có thể bán được bao nhiêu tiền nhỉ?”
Đối với loại uy hiếp trẻ con này, Bách Nghiêu Nhất chỉ cười nhạt, anh cũng không thể không chuyển nhà.
“Ah!… Đúng rồi” đối phương dường như nhớ ra cái gì, lại bồi thêm một câu “ Ảnh “Nhất” chỉ mặc quần lót gợi cảm chắc chắn sẽ làm độc giả nữ điên cuồng, anh nói có phải không?”
Cái gì?
Bách Nghiêu Nhất nhanh chóng vứt điện thoại, chạy vội về phía cửa dùng sức mở, tức giận đến mức quên mất bản thân trên dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần lót.
Jill nhìn chăm chú vào chiếc quần lót đang bao bọc lấy vật to lớn kia, trong lòng thầm nghĩ – Haizzz!Lần này không phải màu đen mà là màu đỏ.
Jill vẫn duy trì nụ cười trên mặt,tay cầm chiếc điện thoại màu hồng, nhìn người đàn ông chào hỏi “ Hi! Chào buổi sáng”
“Sao cô lại có ảnh của tôi?” Bách Nghiêu Nhất cắn răng, không muốn cơn tức giận làm mờ lí trí, bắt buộc bản thân phải thật bình tĩnh.
Click!
Cô gái trả lời rất đơn giản, trực tiếp giơ di động trên tay chụp một tấm, sau đó mỉm cười vô tội “ Không phải bây giờ có rồi sao?”
Bách Nghiêu Nhất cảm thấy mình thật ngu ngốc, hằm hằm nhìn di động trên tay cô gái, nhanh chóng vươn tay cướp lấy, mà cô gái lại rất ngoan ngoãn phối hợp đưa ra không phản kháng.
“Hứ! ảnh cho anh xóa.”
Bách Nghiêu Nhất lập tức dừng động tác, đầu óc tiểu thuyết gia bắt đầu không ngừng phân tích, nếu tội phạm nhanh chóng phục tùng như vậy chắc chắn còn có âm mưu nào đó, liếc mắt nhìn di động, con ngươi màu đen loé lên tia cảnh giác.
Jill nhún vai bình thản “Dù sao ảnh cũng đã gửi đến hòm thư của em rồi”
Bách Nghiêu Nhất chưa bao giờ cảm thấy hận sự phát triển của khoa học kỹ thuật đến vậy.
Jill lắc lắc túi giấy trong tay tươi cười ngọt ngào, làm cho người nào đó hận đến nỗi chỉ muốn xóa sạch nụ cười trên gương mặt cô.
“Đã muốn ăn sáng chưa?” Jill cười gian.
Bách Nghiêu Nhất không nói, chỉ nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó hơi nghiêng người. Jill ung dung bước vào, mặt tràn đầy vẻ đắc ý.
Sau đó cuộc sống an tĩnh của Bách Nghiêu Nhất không còn nữa. Liên tục bảy ngày, đúng sáu giờ sáng, tiểu thư Anderson sẽ đến gõ cửa. Lúc đầu Bách Nghiêu Nhất cảm thấy rất thiếu ngủ, nhưng dần dần về sau giấc ngủ cũng trở nên bình thường. Đến ngày thứ năm đồng hồ sinh học của anh bắt đầu theo lịch mà hoạt động, cứ đến sáu giờ là tự nhiên tỉnh dậy, sau đó vừa khéo nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Nói thật anh chưa bao giờ chán ghét bản thân như lúc này.
Bách Nghiêu Nhất mặt lạnh tanh nằm trên sofa, cởi trần trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, tay cầm truyện tranh không tỏ thái độ gì với sự xâm nhập của người nào đó.
Nhưng mà đối phương cũng tự tìm niềm vui, cô ngồi trên sàn nhà, ôm gối ôm,tay toàn đồ ăn vặt, vui vẻ xem tivi, đôi khi còn bật cười ra tiếng. Bách Nghiêu Nhất ép bản thân dồn sự chú ý vào quyển truyện trên tay nhưng tiếng ồn ào của tivi làm anh phân tâm, hơn nữa lại rất ầm ỹ.
Trên tivi không ngừng phát ra tiếng cười lặp đi lặp lại, sức nhẫn nại của anh theo đó cũng dần cạn kiệt, mà cái người ngồi xem tivi kia còn cười haha….điều này đối với Bách Nghiêu Nhất mà nói chính là tạp âm.
Jill đang xem chương trình yêu thích, màn hình đột nhiên đen ngóm, cô trừng mắt, quay đầu vừa vặn nhìn thấy Bách Nghiêu Nhất lạnh lùng quẳng điều khiển lên ghế sofa.
“Muốn xem tivi thì về nhà mà xem, ở đây không phải nhà trẻ”
Jill nghiêng đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




