watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:00 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4137 Lượt

suy nghĩ, nhìn đồng hồ báo thức vừa vặn mười hai giờ “Em đói bụng.”

Liên quan gì đến tôi!

“Đói bụng thì về tìm mẹ cô” nói với anh cũng vô dụng.

Jill không nói nữa, ôm gối trong lòng, đôi mắt màu lam chăm chú quan sát Bách Nghiêu Nhất. Bách Nghiêu Nhất cũng lười chọc ngoáy cô, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, anh nằm trên sofa tiếp tục đọc truyện tranh.

Rộp Rộp

Bên cạnh truyền đến tiếng đồ ăn vặt. Loại âm thanh này không tính là gì nhưng nó cứ lặp đi lặp lại bên tai sẽ khiến người ta cảm thấy bực bội. Cơn tức lại có dịp bùng phát.

“Ầm ỹ quá đi! Cô không thể yên lặng một chút sao?”Bách Nghiêu Nhất đứng bật dậy ném quyển truyện tranh sang một bên.

Jill cắn khoai tây, mắt lam mở to vô tội “Ai bảo anh không cho em ăn cơm” còn không thèm để ý đến cô. Bản thân cô cũng cảm thấy rất nhàm chán.

“Jill Anderson, sự nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn đó” Anh không phải sợ sự uy hiếp của cô, cũng không muốn làm sáng tỏ chỉ vì anh lười, không thích phiền phức cho nên mới để mặc cô quấy rầy, nhưng điều đó không có nghĩa là chuyện gì cô làm anh cũng dễ dàng cho qua. Một khi sự nhẫn nại của anh đã hết, đừng có nghĩ đến làm phiền anh, dù sao anh cũng chỉ là một nhà văn không phải ngôi sao thần tượng gì hết.

“Nói thật! Cô cho rằng tôi thực sự tin cô là độc giả trung thành của tôi hay sao?”. Anh nhếch môi lộ ra nụ cười châm chọc.

Độc giả cùng lắm cũng chỉ xin chữ ký, nếu không thì chụp ảnh chung, hỏi chương mới bao giờ có… chắc chắn sẽ không đến chắn gác ngoài cửa, mỗi ngày đều đến tận nhà làm phiền. Không muốn vạch trần lời nói dối của cô là vì anh lười,hơn nữa cũng muốn biết ý đồ của cô ta. Dù sao những người biết anh là “Nhất” không nhiều lắm. Bách Á Mạt dù có giận anh đến chết nhưng dù sao cũng là chị ruột, cô cũng hết mực bảo vệ em trai mặc cho tính cách của cậu làm cô chỉ muốn một đao chém chết, nhưng cũng không muốn cậu gặp phiền toái gì. Cho nên ngoại trừ nhà xuất bản, cũng chỉ có Bách Á Mạt biết diện mạo và số điện thoại của anh. Bởi vậy, đối với chuyện Jill biết thân phận của anh, Bách Nghiêu Nhất thừa nhận anh rất tò mò, cũng chính vì lòng hiếu kỳ này mà anh dễ dàng bỏ qua sự quấy rầy của cô.

Có thể nói sinh hoạt hằng ngày của anh quá mức nhàm chán,hơn nữa viết tiểu thuyết trinh thám khiến trí tưởng tượng của anh càng bay xa. Đoán Jill Anderson nhất định có mục đích gì đó, muốn trục lợi gì từ người anh. Nhưng trên người tiểu thuyết gia thì có thể có gì chứ? Cho nên nhất định là cô ăn no rửng mỡ không có việc gì làm.

Mà bây giờ anh cảm thấy bản thân tự mua phiền toái vào người, cho nên anh chán, anh ghét, anh không muốn chơi cùng tiểu quỷ này nữa.

“Cô có thể đi được rồi, tôi không muốn chơi đùa với cô nữa”

Thấy Jill vẫn đứng im, anh nhướn mày “ Đừng bắt tôi phải tự tay đuổi người” Anh sẽ không vì cô là con gái mà khách khí.

Jill biết anh nghiêm túc, nói được là làm được liền thức thời đứng dậy tay vẫn lưu luyến gối ôm.

“Gối ôm cô có thể mang đi” Bị cô sờ qua anh cũng chẳng muốn dùng nữa. Ngày mai phải gọi công ty vệ sinh đến tổng vệ sinh toàn bộ căn phòng mới được.Jill cúi đầu yên lặng đi ra cửa, tay mở cửa không quên quay đầu nhìn Bách Nghiêu Nhất. Bách Nghiêu Nhất không thèm chú ý đến cô, tiếp tục đọc truyện…Nhưng mà hình như bụng hơi đói thì phải…thôi tí ăn mì cũng được.

“Tại sao X luôn cố ý để lại chứng cứ cho cảnh sát? Bởi vì bọn họ có mối quan hệ mật thiết với nhau. So với tất cả mọi người trên thế giới này thì bọn họ có quan hệ chặt chẽ nhất, bởi vì từ khi còn chưa ra đời họ đã như vậy rồi.”

Bách Nghiêu Nhất đánh rơi quyển truyện xuống sofa!

Anh ngạc nhiên quay đầu không dám tin nhìn cô.

“Làm sao cô biết?” Anh không có nói cho bất kỳ ai, cũng không có thói quen ghi chép lại ý tưởng, tất cả tình tiết của câu truyện anh đều giữ ở trong đầu.

Jill mỉm cười “Em đã nói! Em là độc giả trung thành của anh mà”.

Chó má!

Bách Nghiêu Nhất hừ lạnh “Cô cho rằng loại chuyện hoang đường này tôi sẽ tin sao?”

“Tại sao không?” Jill nghiêng đầu không hiểu.

“Bởi vì cô không thực sự quan tâm” Bảy ngày qua không phải anh không quan sát cô “Cho tới bây giờ cô chưa từng tò mò tôi viết những gì trong máy tính”

Miệng luôn nói mình là độc giả trung thành nhưng nhìn thấy máy tính đặt trước mặt lại chẳng mảy may để ý, mặc dù anh đã cố tình tránh mặt để máy tính ở lại nhưng cô vẫn vậy, chỉ tập trung xem tivi, một chút cũng không đả động gì đến laptop.

Jill chính trực nói “Đấy là bởi vì em có phép tắc,không nên rình coi đồ vật của người khác khi họ không có ở đấy”

“Có phép tắc mà mỗi ngày đều đến quấy rầy một người đàn ông độc thân, lại còn chụp ảnh uy hiếp?” Bách Nghiêu Nhất châm chọc.

“Nếu không làm vậy thì sao tiếp cận anh được chứ?” Jill làm nũng.

Tốt! Trọng điểm đây rồi.

“Cô tiếp cận tôi làm gì?” Ánh mắt Bách Nghiêu Nhất tràn ngập đùa cợt “Đừng nói vì cô là độc giả nữa nhé”

“Vâng …” Jill gật đầu sau đó nhíu mày cố gắng suy nghĩ

“Thế nào! Một người có phép tắc như cô mà cũng phải suy nghĩ xem nên nói dối ra sao à? À…đúng rồi” Bách Nghiêu Nhất giả vờ như bừng tỉnh “Tôi suýt quên mất từ đầu đến giờ cô đã bao giờ nói thật đâu…những lời nói của cô có chỗ nào đáng tin chứ?”

Jill nhíu mày nhìn anh, mà Bách Nghiêu Nhất cũng chợt nhíu mày chờ xem cô còn gì để nói.

“Anh nói gì em không hiểu?” Quanh co một lúc cô vẫn không hiểu, có điều cô biết với tính cách của anh chẳng nói được lời nào tốt đẹp, nhưng cô cũng không so đo tính toán. Anh nói rất đúng, cô quả thật nói dối anh. Cô chưa bao giờ là độc giả của anh.

“Tiểu thư Anderson! Bây giờ làm bộ không còn kịp nữa đâu”.Anh đi thẳng vào vấn đề “Nói! Cô tiếp cận tôi có mục đích gì?”

Lừa tiền! Trên người toàn hàng hiệu thế kia nhìn qua cũng biết gia cảnh giàu có.

Cô không có mục đích gì chỉ muốn được ở bên cạnh anh nhưng chắc chắn anh không tin, con người đa nghi này lúc nào cũng cho rằng người khác có tâm địa xấu xa.

Jill cắn môi nhíu mày, mắt lam tội nghiệp nhìn Bách Nghiêu Nhất “Em chỉ muốn anh thích em” giống như trước kia vậy.

Mặt anh vẫn không đổi, trực tiếp quẳng một câu “Cô nghĩ cũng đừng nghĩ” anh không có hứng thú với nữ sinh.

“Không phải người yêu thì có thể giống như em gái, như bạn bè…”

“Không có khả năng đó” Bách Nghiêu Nhất không lưu tình từ chối “Tôi không thích nhận người không có cùng huyết thống làm em gái, cũng không kết bạn với phụ nữ”.

“Vì sao?”

“Bởi vì tôi không thích gần gũi với ai, nói gì mà quan hệ nam nữ trong sáng.Thật nực cười! Tôi chỉ có hứng thú lên giường với phụ nữ mà thôi” Jill đang định mở miệng, Bách Nghiêu Nhất lại trực tiếp chặn lời “Cho nên tiểu thư Anderson, cô hãy dập tắt mộng tưởng thiếu nữ đó đi, muốn quan hệ trong sáng thì tìm người khác, tôi đây không có hứng thú. Còn nếu cô muốn làm bạn giường của tôi, tôi cho cô biết, tôi không có hứng thú bởi vì tôi chắc chắn không xuất hiện thú tính với tiểu quỷ như cô.”

Dứt lời anh đẩy cô ra khỏi nhà, đóng cửa lại.

Trước khi đóng cửa để lại một câu “Tin tôi đi, nếu cô còn tiếp tục quấy rầy tôi sẽ gọi cảnh sát xử lý” Sự nhẫn nại của anh đã cạn kiệt rồi.

Cuộc sống an tĩnh của Bách Nghiêu Nhất cuối cùng cũng trở lại.

Tuy rằng đồng hồ sinh học khiến anh cứ đúng sáu giờ là rời giường, nhưng ít nhất cái người phiền phức kia không có xuất hiện.

Bách Nghiêu Nhất rất vừa lòng. Đã ba ngày không thấy cô ta, anh nghĩ chắc chắn cô ta bị những lời nói của anh dọa sợ rồi, nếu tiếp tục dây dưa anh sẽ không vì cô ta còn nhỏ tuổi mà khách khí.

Về phần làm sao cô ta biết kết cục của truyện, anh rất tò mò nhưng cũng không quá chú ý. Dù sao anh cũng chưa viết đến đó, lúc nào cũng có thể chỉnh sửa.Tiểu quỷ chắc chỉ trùng hợp nói đúng ý tưởng của anh mà thôi.

Bách Nghiêu Nhất không để loại chuyện nhỏ này làm phiền não, hơn nữa căn phòng đã yên tĩnh trở lại làm tinh thần anh rất tốt, ánh mặt trời xuyên qua ô cửa sổ chiếu xuống sàn gỗ… Trong phòng chỉ còn lại tiếng bước chân của anh. Khóe miệng gợn lên, vui vẻ huýt sáo đi vào phòng bếp.

Mở tủ lạnh nhìn một chút, bánh mì không còn, bơ cũng không còn, thực phẩm đông lạnh cũng không còn. Trời ơi!…mỳ cũng chỉ còn hai gói, tất cả đồ ăn vặt đều bị tiểu quỷ kia ăn sạch.

Bách Nghiêu Nhất thầm rủa trong lòng nhưng không sao, dù sao cũng không có việc gì làm, đi mua một chút đồ ăn cũng tốt.

Lấy chìa khóa, anh vớ cái áo sơ mi trắng cùng quần bò vắt trên ghế sofa mặc vào, chân đi dép ra khỏi nhà.

Mấy hàng xóm ở bên đều vô tình quan sát Bách Nghiêu Nhất. Rõ ràng ăn mặc rất đơn giản, dáng người cao ngất, mái tóc đen, ngũ quan tuấn mỹ, nắng chiếu chói mắt làm cho Bách Nghiêu Nhất miễn cưỡng phải đeo kính râm. Cùng một cách ăn mặc như vậy, nếu là người khác thì chẳng khác gì lưu manh, nhưng ở trên người anh thì lại gợi cảm chết người. Phụ nữ không nhịn được nuốt nước bọt, nếu các cô trẻ lại chục tuổi có thể cùng anh ta tình một đêm chắc tuyệt lắm đây.

Bách Nghiêu Nhất đã sớm quen với việc không để ý đến ánh mắt người khác, chân dài chậm chậm đi đến siêu thị phía trước.

Không

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT