watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:00 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4145 Lượt

là!

Nhưng mà chỉ cần nhìn thấy anh, tinh thần của cô liền trở nên phấn chấn, nếu anh để ý đến cô thì càng tốt hơn. Jill không biết đi học là gì nên ngoan ngoãn lắc đầu! Bách Nghiêu Nhất bất giác nhíu mày, từng này tuổi rồi mà không phải lên lớp? Hơn nữa nhìn hoàn cảnh của cô, đầu óc tuy có chút vấn đề nhưng không phải không thể đi học.

”Không phải mỗi ngày cô đều trốn học đấy chứ?”

Trốn học, cái này thì cô biết, chỉ có những học sinh hư mới trốn học, cô không phải học sinh hư. Jill ra sức lắc đầu nghiêm túc nói “Không đâu! Emma không nói em phải đi học”

“Emma?” rốt cuộc cũng nghe thấy tên một người từ miệng cô “Emma là ai?”.

“Emma là vú em của em.Bà rất khó tính, luôn không cho em ra ngoài, lúc nào cũng bắt em ở trong nhà nhưng như vậy sao gặp được anh chứ? Vì thế em mới không nghe lời lẻn ra ngoài. Emma vì thế mà rất tức giận, mỗi lần về nhà lại lải nhải sau lưng” Jill chu miệng mất hứng oán giận.

Vú em? Không phải là người giúp việc trong nhà sao?

Bách Nghiêu Nhất tiếp tục hỏi “Nhà cô chỉ có Emma thôi sao?”

“Còn có Suzanne và Paul nữa. Suzanne nấu ăn rất ngon còn Paul thì chăm sóc vườn hoa. Bọn họ đều rất nghe lời Emma cho nên quản em cũng rất chặt.Đúng là siêu chán ghét” Jill nhăn mặt nhưng lại bổ sung thêm một câu “Nhưng bọn họ đều là người tốt”

Chỉ là không nên ngăn cản cô ra khỏi nhà mà thôi!

Nghe qua cũng biết ba người này đều là người giúp việc “Thế cha mẹ cô đâu?Không ở cùng nhau sao?”

Jill lắc đầu “Emma nói bọn họ bận rất nhiều việc”

Bận? Bách Nghiêu Nhất châm biếm nhếch môi, theo như anh thấy con nhóc này chính là bị vứt cho người hầu chăm sóc? Bình thường kẻ có tiền không dễ dàng chấp nhận đầu óc con mình có vấn đề, con nhóc chắc là bị quăng ra khỏi nhà, lấy danh nghĩa là tĩnh dưỡng nhưng thực chất chính là bị vứt bỏ. Nhìn con nhóc hồn nhiên như vậy, Bách Nghiêu Nhất hơi thương xót “Cô không nhớ cha mẹ hả?”

“Không đâu!”Jill lắc đầu thản nhiên nói “Vì sao phải nhớ bọn họ?”

So với họ cô nhớ anh hơn nha!

Được rồi anh quên mất đầu óc con nhóc này không bình thường, nhanh chóng thu hồi lòng thương cảm vừa nãy. Đang định mở miệng hỏi han thêm ít chuyện, ít nhất cũng phải làm rõ nguồn gốc của cô.

“Em có anh rồi!”

Bách Nghiêu Nhất hơi sửng sốt ngẩng đầu nhìn cô hỏi lại “Gì cơ?”

Jill ôm gối mềm, khuôn mặt nhỏ nhắn như vùi vào trong gối nhìn vào đôi mắt đen kiên định mà tín nhiệm, khóe miệng hơi cong lên “Em có anh là tốt rồi”

Anh chính là thế giới duy nhất của cô!

Bách Nghiêu Nhất hơi ngẩn người giật mình chăm chú nhìn vào cặp mắt màu lam kia. Nhìn vào ánh mắt cô anh biết cô không hề nói dối.Cô thực sự nghĩ như vậy, trong mắt cô chỉ có anh.Ngực đột nhiên như có vật gì đập mạnh tựa như rơi vào đầm nước mờ sương tạo nên một vòng xoáy nhỏ sau đó từ từ khuếch tán. Ánh mặt trời vẫn trầm tĩnh như mọi ngày nhưng tâm của anh đột nhiên không yên tĩnh.

Trời còn chưa sáng Jill đeo balo màu hồng nhạt nhẹ nhàng mở cửa phòng nhón chân bước xuống cầu thang, nhìn thấy cửa ra vào ngay trước mắt khóe miệng cong lên chuẩn bị lao ra khỏi cửa

“Tiểu thư muốn đi đâu?”

Đáng tiếc một bóng người đã chắn trước mặt cô

Jill bất đắc dĩ xoay người “Hi! Emma” chỉ thấy Emma mặc đồ ngủ đang đứng ở cửa, cô nhìn về phía sofa, trên đó có trải một tấm thảm đoán ra tối qua nhất định Emma ngủ ở phòng khác để bắt gọn cô.Cô không ghét Emma nhưng thực rất phiền đối với sự quản lý của bà.Nhìn gương mặt tiểu thư không che dấu sự không vui bà bất giác thở dài. Bà biết hành vi của mình làm tiểu thư mất hứng,bản thân bà cũng không muốn như vậy nhưng dạo gần đây tiểu thư rất kỳ lạ. Cô đi đâu cũng không nói, chỉ cần bà lơ là một chút là không thấy tiểu thư đâu. Cô lại đi thẳng đến tận tối mới về. Bà cũng thử bảo Paul theo dõi cô nhưng dường như cô phát hiện được, lần nào Paul cũng để mất dấu. Tiểu thư đã thay đổi, Emma không phải không phát hiện ra.Sau tai nạn đó tính tình của cô hoàn toàn khác trước kia.Nhưng đây cũng là chuyện tốt, ít nhất tiểu thư có thể nói, có thể cười, có thể tức giận, tốt hơn sự trầm mặc trước đây rất nhiều, mặc dù vậy bà vẫn không yên tâm chút nào.

“Tiểu thư! trời còn chưa sáng đâu” bà nhìn đồng hồ báo thức mới bốn giờ sáng “Sớm như vậy con muốn đi đâu?”

Jill không trả lời cũng không nhìn Emma, chỉ hơi cắn môi. Emma biết cô đang tức giận nếu là trước kia chắc bà phải mừng như điên nhưng bây giờ chỉ thấy bất đắc dĩ.

“Tiểu thư! ta chỉ lo lắng sợ con gặp nguy hiểm”

“Nguy hiểm cái gì chứ?” Cuối cùng Jill cũng ngẩng đầu nhìn bà chán nản nói “Không phải mỗi ngày con đều trở về an toàn sao?”

“Ta sợ con bị người ta lừa…”

“Sẽ không!” Jill nhíu mày không thích có người nói xấu Bách Nghiêu Nhất.Tuy biết Emma không cố ý nhưng giọng nói của cô cũng vẫn mang theo chút tức giận “Anh ấy sẽ không gạt con, anh ấy là người tốt, tuy rằng tính khí không tốt lắm những vĩnh viễn sẽ không lừa gạt người khác, lại càng không gạt con.”

“Cậu ta là ai?” Emma hỏi. Thấy tiểu thư không hé răng liền nhẹ giọng quan tâm “Tiểu thư không thể nói cho Emma biết sao?”

Thấy Emma nhẹ nhàng hỏi han làm cho tâm trạng không vui của Jill vơi đi ít nhiều. Cô biết Emma thực lòng quan tâm cô, nhưng cô không có cách nào giải thích hết cho Emma biết được, bởi vậy cô chỉ có thể lắc đầu. Biết tiểu thư cố chấp Emma cũng không ép chỉ hỏi “Tiểu thư rất thích cậu ta?”Nhìn tiểu thư bênh vực cậu ta không muốn người khác nói xấu cậu. Bà chưa từng thấy tiểu thư bảo vệ ai đó như thế bao giờ.

“Đúng” Jill gật đầu khẽ cười “Rất thích.”

Emma yên lặng nhìn đứa nhỏ mình chăm sóc từ bé đến lớn đang tươi cười sáng lạn như vậy, chỉ cần nhắc đến người kia ánh mắt liền lóe sáng.

“Tiểu thư có người trong lòng, Emma cũng cảm thấy rất vui. Tiểu thư có thể mời cậu ta đến nhà chơi” Emma cố ý dỗ cô “Ta tin rằng lão gia và phu nhân rất có hứng thú với người trong lòng của tiểu thư.”

Bà nghĩ nhắc đến cha mẹ mình thì tiểu thư sẽ mềm lòng. Ai dè Jill lại lắc đầu “Không cần! Anh ấy là của con, không cần người khác cảm thấy hứng thú”

Emma hết sức kinh ngạc lập tức nói “Tiểu thư! lão gia và phu nhân sao lại là người khác được?Hơn nữa con lâu như vậy không gặp bọn họ con không nhớ họ sao?”

“Vì sao phải nhớ?” Jill phản bác lại.

Emma sửng sốt, thấy tiểu thư rất bình thản bà không nhịn được nhíu mày “Tiểu thư! lão gia và phu nhân bọn họ cũng rất muốn…”

“Tai sao con chưa từng thấy bọn họ xuất hiện?”

“Chuyện này…”

Jill ngẩng đầu, đối diện Emma đang không thốt nên lời nở nụ cười đôi mắt trong suốt như ngọc lưu ly không có tạp chất sạch sẽ như vậy làm cho người ta hoảng hốt tựa như bất kỳ lời nói dối nào cũng không qua khỏi mắt cô.

“Emma” Jill bước lên trước nắm lấy tay bà. Cô biết bà đối với cô rất tốt, không chỉ có bà, Suzanne và Paul cũng vậy, bọn họ đối với cô là thật lòng.

“Người không quan tâm đến con, con cũng không quan tâm đến bọn họ” Cô nhẹ nhàng nói, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng “Vú lúc nào cũng nhắc đến lão gia phu nhân nhưng con chưa từng nhìn thấy bọn họ. Nằm viện không có mặt, xuất viện cũng không thấy đâu.”

Cô biết nếu thực sự quan tâm đến một người sẽ không coi người đó như không tồn tại.

“Tiểu thư đó là bởi vì họ bận…”

“Emma” Không muốn Emma lại tìm lý do biện hộ cho họ. Đối với Jill mà nói, cha mẹ không nằm trong phạm vi quan tâm của cô. Cô thực sự không trách họ nhưng cũng không động lòng cho nên cô trực tiếp chặn lời Emma, giọng điệu nhàn nhạt không mang theo một tia cảm tình.

“Nếu thực lòng quan tâm thì chuyện gì cũng không là lý do, bởi vì không có tâm nên mới viện hết lý do này đến lý do khác” Mà cô cũng không muốn tìm hiểu sâu xa về việc cha mẹ vì sao chưa từng xuất hiện.Trên đời này cô chỉ quan tâm đến một người mà thôi….. đối với Emma, Suzanne cùng Paul cũng coi như có chút để ý cho nên cô mới bình thản chịu sự quản lý thái quá của Emma dù có phiền phức nhưng cũng chưa từng cáu giận với bà. Bởi vì bọn họ đối với cô rất tốt cho nên cô cũng nhường nhịn một chút. Emma kinh ngạc không ngờ tiểu thư sẽ nói như vậy. Giờ phút này bà biết tiểu thư không còn là đứa trẻ, cô đã lớn, hơn nữa cũng biết nhận thức được sự việc.

“Con biết vú lo lắng cho con, vú yên tâm, con sẽ không sao đâu” Jill suy nghĩ một chút rồi nhận lời “Thôi được con cam đoan mỗi ngày đúng năm giờ sẽ trở về nhà được không?”

Emma nhíu mày nhìn vào ánh mắt cố chấp của tiểu thư, bà biết không thể ngăn cản được đành thở dài thỏa hiệp “Tiểu thư của ta con đã thuyết thục được ta rồi”

Jill cười vui vẻ hôn chụt lên má Emma nhìn bà vẫy tay “Con ra ngoài đây” sau đó xoay người vội vã lao ra khỏi nhà.

Nhìn tiểu thư rời đi, Emma vẫn đứng bất động tại chỗ như suy nghĩ điều gì, sau đó bà quyết định nhấc điện thoại gọi cho phu nhân.Tiểu thư đã không còn là đứa trẻ năm tuổi, bây giờ so với ai cũng đều giống người nhà Anderson. Bà nghĩ lão gia và phu nhân nhất định sẽ vui mừng. Về phần chàng trai kia, Emma nghĩ sẽ không để tiểu thư qua lại với cậu ta nhưng ít nhất bây giờ cứ để tiểu thư vui vẻ một thời gian. Vẫn quyết định nên giấu chuyện này. Bà rất

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT