|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Bách Á Mạt đang ngây ngốc đứng im một chỗ. Anh thật không muốn thừa nhận mình có cùng huyết thống với cô “Bách Á Mạt, còn không mau dẫn đường”
Cuối cùng Bách Á Mạt cũng hoàn hồn, cô thật không tin được trên đời có người có thể chịu được lời nói độc mồm của Bách Nghiêu Nhất, còn làm bộ như tai điếc đúng là khâm phục.
Trong lòng cô thầm thở dài tán thưởng sau đó nhanh chóng dẫn hai người đến nhà hàng.
“Đồ hải sản ở đây được chứ?” Bách Nghiêu Nhất đi đằng sau hỏi.
“Cũng đươc! Rất tươi” Bách Á Mạt đáp sau đó lại cảm thấy không đúng “Không phải cậu rất ghét ăn hải sản sao?”
Bởi vì lười. Bách Nghiêu Nhất cảm thấy ăn hải sản mà cứ phải bóc vỏ thật phiền toái cho nên không có hứng thú. Bách Nghiêu Nhất không hé răng chỉ cúi đầu nhìn Jill đang đi bên cạnh nghe thấy hải sản mắt lam lập tức sáng lên.
Dây dưa lâu như vậy cô đa phần đều ăn cơm ở nhà anh. Cô không kén chọn gì nhưng lại đặc biệt thích ăn cá. Cá ở nhà anh đều chui hết vào bụng cô.
Ngồi vào bàn ăn, Bách Nghiêu Nhất gọi hẳn một bàn toàn là hải sản còn bản thân lại chọn bít tết.
Bây giờ Bách Á Mạt mới hiểu tại sao em trai mình tuy không ăn hải sản nhưng lại nhất định vào đây ăn. Thì ra là vì cô gái kia. Từ khi nào cậu ta biết quan tâm đến người khác như vậy.
Bách Á Mạt vừa kinh ngạc vừa tò mò nghiêm túc đánh giá Jill “Em gái!Em tên gì?”
Jill cầm cốc nước tò mò nhìn ngó xung quanh, nghe thấy Bách Á Mạt hỏi chuyện liền nhìn cô cười ngọt ngào ”Jill”
Bách Á Mạt yên lặng.Đôi mắt này trong suốt như thủy tinh không có một tia tạp chất, không hề giả tạo, ngay cả nụ cười cũng ngọt ngào tự nhiên làm cho Bách Á Mạt rất có cảm tình.
“Jill, tên thật đáng yêu, rất hợp với em”
Biết Bách Á Mạt đang khen mình, Jill cười híp mắt, cúi đầu uống cốc nước trong tay. Mới uống được một ngụm cô liền phun đầy bàn,mặt nhăn nhó.
“A Nhất! nước này có vị rất lạ”
Bách Nghiêu Nhất trực tiếp cầm cốc nước lên nếm thử, là vị chanh thôi mà, anh quát “Ngu ngốc, nước chanh cũng không biết”
Jill cố gắng nuốt xuống. Chán ghét buông cốc, cô thật ghê sợ vị trong miệng.
Bách Á Mạt nhìn bộ dạng đáng thương của Jill lườm em trai một cái đang định hỏi Jill có muốn một li nước trái cây không thì Bách Nghiêu Nhất vẫy tay gọi phục vụ. “Cho tôi một ly nước lọc”
“Vâng tiên sinh” Nhân viên phục vụ lễ phép khom người, lát sau đã mang đến một li nước lọc “Tiên sinh! Nước lọc của anh đây”.
Bách Nghiêu Nhất nhận lấy cốc nước đưa đến trước mặt Jill.
Jill cẩn thận nhìn cốc nước sau đó ngẩng đầu nhìn Bách Nghiêu Nhất thấy anh nhướn mày.Jill miễn cưỡng cầm lấy thè lưỡi liếm thấy nước không có vị mới yên tâm uống.
“Cám ơn anh A Nhất” Jill cười thỏa mãn.
Bách Nghiêu Nhất hừ nhẹ đưa tay nghịch tóc đuôi ngựa của cô lần này cô không có cắn anh chỉ cau mũi uống nước.
Bách Á Mạt nhìn một màn trước mặt đầy hứng thú.Cô thấy em trai mình tuy rằng lời nói khó nghe nhưng hành động thì ngược lại,thực ra cậu ta rất chiều Jill.
Đồ ăn được đưa tới, Jill lúng túng cầm dao nĩa nhưng dù có cố gắng thế nào thì miếng cá cắt ra cũng không hoàn chỉnh. Nhăn mặt, Jill khó khăn đưa từng miếng cá bị cắt tan nát lên miệng. Một chút cũng không có cảm giác làm cô tức giận tay dùng thêm sức, dao nĩa phát ra âm thanh chói tai thu hút sự chú ý của không ít người, thậm chí có người còn cười trộm.
Bách Nghiêu Nhất nhàn nhạt liếc người vừa cười, trong lòng khó chịu cười lạnh thầm nghĩ “Quỷ nhỏ nhà anh không biết dùng dao nĩa thì có gì buồn cười chứ?”
Người bị Bách Nghiêu Nhất nhìn chằm chằm nhanh chóng lảng đi chỗ khác.
Bách Nghiêu Nhất hừ nhẹ một tiếng quay sang nhìn Jill.
“Đồ ngốc, ngay cả việc này cũng không biết” Thực sự là ngốc không chịu được. Anh trực tiếp dùng dao nĩa của mình cắt cá trên đĩa của Jill.
Jill cầm dĩa ngoan ngoãn ăn mặc anh trách mắng. Nhìn thịt cá của mình rồi nhìn thịt bò trên đĩa của anh…trông cũng có vẻ ngon. Bách Nghiêu Nhất phát hiện ánh mắt của cô “Ngoan ngoãn ăn cá của cô đi.”
Jill há miệng cắn một khúc cá to. Vị cá thật tươi mới. Ánh mắt cô tràn ngặp thỏa mãn chỉ là ăn được mấy miếng lại đánh mắt sang thịt bò trên đĩa của anh.
“A Nhất…” đang định mở miệng trao đổi dùng một khúc cá đổi lấy một miếng thịt bò thì đột nhiên bị một miếng thịt chặn lời.
“Ăn đi, đừng có để nước bọt văng tung tóe ở đây” Bách Nghiêu Nhất lạnh lùng trừng cô.
Jill ngậm miệng lại cố gắng ăn hết miếng thịt bò…Thật khó ăn.Cô thà ăn cá của mình còn hơn.
Bách Nghiêu Nhất chuyên tâm cắt thịt bò không thèm để ý đến ánh mắt vụng trộm của Bách Á Mạt. Cô căn bản không hiểu được quỷ nhỏ này tham ăn thế nào. Nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn cho bằng được. Không cho cô ăn cô sẽ nhắc đi nhắc lại ầm ỹ muốn chết.
“A Nhất à! Đúng là hiếm có nha” Bách Á Mạt tranh thủ châm biếm anh nhưng cô vừa định mở miệng thì…
“Ai thế này? Bách Nghiêu Nhất, không ngờ có thể gặp được anh ở đây”
Trên người toàn đồ hiệu của Chanel, tay cầm túi xách loại mới nhất, mái tóc xoăn dài, mùi nước hoa bay đến thu hút sự chú ý của hầu hết đàn ông trong quán. Anna tháo kính râm kinh ngạc nhìn Bách Nghiêu Nhất.
Bách Nghiêu Nhất từ tốn lấy khăn ăn lau miệng, miễn cưỡng nhìn về phía Anna đang định mở miệng.
“Ắt xì!” người nào đó thật không lịch sự, bao nhiêu thịt cá trong miệng văng hết ra ngoài.
Nhìn khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, cả người trên dưới đều là đồ hiệu. Jill nhăn nhó lùi ra phía sau chán ghét lên tiếng “Mùi gì kinh vây?”
Trí nhớ của Jill rất tốt, người nào đối xử tốt với cô cô đều nhớ rất rõ, không tốt với cô cô càng nhớ rõ hơn, còn một khi cô đã ghét thì một đời không quên. Tuy rằng bị văng bẩn lên người nhưng Anna vẫn giữ phong độ không so đo, cô ta tươi cười ngồi xuống bên cạnh Bách Nghiêu Nhất vừa khéo đối diện với Jill. Jill trầm mặt mất hứng nhìn Anna, trong mắt tràn ngập địch ý, vẻ chán ghét hiện rõ trên khuôn mặt. Cô không chỉ ghét Anna mà còn ghét cả mùi hương trên người cô ta. Thật lâu trước đây từng có thời gian trên người Bách Nghiêu Nhất luôn nhiễm mùi này. Hơn nữa anh còn bỏ rơi đưa cô đến nơi nuôi thú cưng đến tận tối mới đem cô về. Bên cạnh lúc nào cũng có mặt Anna. Theo lời Đại Hắc nói (Đại Hắc là vật nuôi của ông chủ cửa tiệm thú cưng) mùi hương ở trên người Anna có thể làm khơi gợi ham muốn của đàn ông. Bởi vì Đại Hắc nhìn thấy Anna cũng chảy nước miếng. Thời kì Bách Nghiêu Nhất động dục kéo dài khoảng nửa năm, trong nửa năm đó cô hoàn toàn bị bỏ rơi, thường hay chạy đến bên cạnh Bách Nghiêu Nhất làm nũng nhưng đều bị Bách Nghiêu Nhất đá vào mông. Thâm thù đại hận với Anna bắt đầu từ đó.
Không khí trầm mặc có chút ngượng ngùng. Jill cũng không phải cố ý. Cô đang định giơ tay lấy cốc nước thì Bách Nghiêu Nhất đã trực tiếp đưa đến. Jill một tay cầm cốc nước vẫn địch ý nhìn Anna. Bách Á Mạt thấy vậy lên tiếng hòa giải. Anna là bạn gái cũ của Bách Nghiêu Nhất, quen nhau không bao lâu. Bách Á Mạt cũng có gặp qua vài lần, không thân lắm chỉ xã giao vài câu.
“Không sao! Quần áo cũng không bẩn bao nhiêu”Anna mỉm cười nhìn Bách Nghiêu Nhất “Thật không ngờ tới đây lại có thể gặp mọi người. Bách, anh đến Paris chơi sao?”
“Không” Bách Nghiêu Nhất lạnh lùng trả lời “Tôi chuyển đến đây sống”
Anna kinh ngac. Đã từng có quan hệ với Bách Nghiêu Nhất nên Anna cũng khá hiểu tính anh. Anh chính là người lười biếng cho dù có chuyển nhà cũng sẽ không chuyển từ New York đến Paris xa xôi. Năm đó bọn họ yêu nhau không bao lâu cô bị chuyển
công tác đến London. Cô yêu cầu Bách Nghiêu Nhất cùng chuyển đi, vì đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt cô muốn được ở cùng nhau nhưng Bách Nghiêu Nhất lại cự tuyệt, nguyên nhân chỉ là Bách Nghiêu Nhất rất yêu chiều con mèo của mình, anh không bao giờ qua đêm bên ngoài, mỗi ngày nhất định về nhà, cũng không cho cô đến nhà anh vì con mèo sợ người lạ. Anna nghe anh kể cũng biết đó không phải giống mèo quý gì, chỉ đơn thuần là con mèo màu xám bình thường, không biết Bách Nghiêu Nhất thích nó ở điểm nào?
Cô cũng từng vì chuyện này mà gây gổ với anh. Gia thế của cô tốt, ngoại hình xinh đẹp, rất nhiều đàn ông tán tỉnh lâu ngày tạo thành tính tình kiêu ngạo. Bách Nghiêu Nhất lại chưa từng lấy lòng cô, cho dù cô có ầm ỹ giận dỗi anh cũng không để ý tới, cuối cùng cô bắt buộc anh phải chuyển đến Paris nếu không thì chia tay nhưng anh vẫn lựa chọn con mèo ác độc kia. Bách Nghiêu Nhất là người đàn ông duy nhất không nghe lời cô cho nên cô không quên được anh, không liên quan đến tình yêu chỉ là lòng tự trọng bị tổn thương.
Anna dời ánh mắt nhìn về phía Jill, kỳ thật cô đã sớm nhìn thấy bọn họ, cũng thấy Bách Nghiêu Nhất săn sóc cho Jill. Cô biết Bách Nghiêu Nhất không phải là người dịu dàng với phụ nữ, lúc hai người yêu nhau cuồng nhiệt nhất anh ta cũng không có săn sóc cô như vậy.
“Chị nhìn gì vây?” Jill chán ghét nhìn ánh mắt đánh giá của Anna, lọai ánh mắt coi thường người khác này khiến cô cảm thấy bị xúc phạm. Lưng thẳng tắp, mắt lam nheo lại tư thế chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Anna cười khẽ “Tôi không cố ý, chỉ tò mò tại sao bên cạnh Bách Nghiêu Nhất lại xuất hiện một cô gái nhỏ tuổi như vậy? Anh ấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




