|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
hiểu tính cách của lão gia và phu nhân, nếu biết người trong lòng của tiểu thư không xứng với gia tộc Anderson họ nhất định sẽ ngăn cản, tuyệt đối không cho phép hai người tiếp tục quan hệ. Ít nhất bây giờ cứ để tiểu thư muốn làm gì thì làm.
Bách Nghiêu Nhất tài nghệ bình thường,tính tình thì lười biếng.Anh không kén ăn, chỉ cần ăn no bụng là được rồi. Bình thường luôn ăn đồ ăn sẵn, nếu không sẽ gọi người mang tới tận cửa.Thời gian ăn cơm cũng không theo quy luật hệt như thời gian nghĩ ngơi vậy, đều tùy hứng. Cuộc sống của anh chỉ đi vào nề nếp ở ba năm trước đây khi nuôi mèo cưng. Bởi vì anh có thể đói nhưng Miu Miu thì không thể. Nhưng mà kể từ khi Miu Miu không còn nữa, anh lại khôi phục cuộc sống không điều độ trước đây, cho đến khi gặp phải sự quấy rối của con nhóc, cuộc sống của anh lại bắt đầu giống như người bình thường. Ngủ sớm dậy sớm khiến anh có rất nhiều thời gian dư dả. Con nhóc tuy mặt dày nhưng không phải người ồn ào. Bình thường nếu anh đang có việc cô sẽ yên lặng ngồi một bên. Bởi vì anh thích yên tĩnh cho nên cô không xem tivi, chỉ ôm gối ôm nằm dài trên ghế sofa phơi nắng hoặc lấy bút sáp vẽ loạn lên giấy. Bách Nghiêu Nhất có lúc cũng quan sát cô. Để một thiếu nữ trẻ măng như vậy ở trong phòng còn muốn cô yên lặng không tranh cãi mà cô cũng chịu được sao? Nhưng con nhóc này lại chưa từng oán trách suốt ngày nằm trên ghế hưởng thụ ánh nắng mặt trời. Bách Nghiêu Nhất đi đến bên cạnh nhẹ nhàng chạm tay lên mặt cô. Da của cô giống như da em bé vừa mềm mại vừa giống bánh chưng vừa giống bánh bao. Bị quấy rầy giấc ngủ, mắt lam hơi mở thấy anh lại nhắm vào tóm lấy tay anh cọ cọ vào lòng bàn tay thật giống như con mèo nhỏ. Không biết chừng nếu anh cãi cằm cô cũng sẽ nghe thấy tiếng kêu thỏa mãn giống loài mèo.
“Nhóc con” Anh bóp hai cánh mũi của cô không cho cô thở “ Đã ngủ cả buổi sáng rồi vẫn còn muốn ngủ tiếp hả?”
Cô đến nhà anh là để ngủ sao?
“Uhm..” Jill giãy dụa gạt tay anh ra, cánh mũi bị anh bóp chặt mà ửng đỏ mất hứng há miệng cắn anh. Bách Nghiêu Nhất nhanh chóng rụt tay lại tránh được cô cắn. Con nhóc này rất thích cắn người. Có lần anh kéo bím tóc của cô, cô không nói không rằng quay đầu trực tiếp cắn vào mu bàn tay của anh. Bách Nghiêu Nhất kêu lên một tiếng vội vàng rụt tay về. Trên bàn tay để lại dấu răng rất rõ cùng với nước bọt của cô mà cô thì hừ lạnh “Ai bảo anh kéo? Mái tóc này em làm mãi mới được đấy”
Sau đó chỉ cần anh làm cô đau một chút cô liền không do dự vồ đến cắn anh, tuy không thấy máu nhưng để lại dấu răng loang lổ.
“Cô thật giống mèo, đều thích cắn người” Bách Nghiêu Nhất nói thầm, mèo cưng hồi trước cũng vậy, chọc nó tức lên nó cũng sẽ giương nanh múa vuốt, tuy không làm anh bị thương nhưng vẫn có chút đau. Jill ôm gối nghe thấy anh nói mắt lam hơi lóe sáng oán trách “Ai bảo anh làm em đau”
Tuy rằng mất hứng nhưng cô vẫn đi qua nằm sấp bên cạnh anh hai chân đung đưa nhìn chăm chú vào màn hình laptop “Vẫn chưa viết xong?”
“Đúng vậy” Bách Nghiêu Nhất xem xét lại một chút,bản thảo so với tốc độ dự đoán của anh nhanh hơn một chút. Bởi vì dậy sớm nên không có việc gì làm đành ngồi viết bản thảo. Bách Nghiêu Nhất nhìn người hại anh phải dậy sớm. Nếu Bách Á Mạt biết công lao to lớn của con nhóc này nhất đinh sẽ ôm chầm lấy cô, có khi còn thấp hương lễ bái cảm tạ đại ơn đại đức của cô nữa. Nói đến Bách Á Mạt, rốt cuộc Bách Nghiêu Nhất cũng mở điện thoại tắt máy đã lâu.Vừa khởi động điện thoại liền đổ chuông, Bách Nghiêu Nhất miễn cưỡng nghe điện.
“Bách Nghiêu Nhất, bản thảo của tôi đâu? Cậu cho là cậu tắt máy thì tôi không tìm được cậu? Cậu nghĩ tôi không biết nhà cậu chắc? Cậu đừng quên nhà cũng là do tôi tìm cho cậu đó. Bách Nghiêu Nhất cậu đừng có đấu với tôi. Bản thảo…”
“Ở trong máy tính” dừng lại một chút bổ sung thêm một câu “Muốn sao”?
“Bách Nghiêu Nhất!” Bách Á Mạt thật muốn một đao chém chết cậu ta.
“Tôi biết tên của tôi nghe rất êm tai, chị không cần thiết phải luôn miệng nhắc lại” Nhìn sang con nhóc bên cạnh, cô chăm chú nhìn anh không ồn ào ầm ỹ. Bách Nghiêu Nhất không nhịn được giơ tay vuốt ve đầu cô. Cô híp mắt hưởng thụ, hơi dịch người càng sát vào người anh, mái tóc mềm mại lướt qua ngón tay cũng tựa như lướt qua trái tim anh, tê tê dại dại cảm giác rất xa lạ.
“Buổi trưa cùng nhau ăn cơm” Bách Á Mạt không nghĩ anh sẽ nói ra câu này.
“Cái gì?” Bách Á Mạt ngây cả người, kinh ngạc nhìn chăm chú điện thoại hoài nghi đây không phải em trai mình.
Tên quỷ lười biếng này muốn ra khỏi cửa sao?
“Ăn ở đâu tùy chị, nhắn tin địa chỉ cho tôi. À quên, bữa cơm này chị mời” nói xong không đợi Bách Á Mạt trả lời nhanh chóng cúp điện thoại.
“Nhóc con đói chưa”? Bách Nghiêu Nhất vỗ nhẹ mặt cô.
Jill ra sức gật đầu, vừa rồi cô cũng nghe được chút ít “Anh muốn đưa em ra ngoài ăn cơm?” Mắt lam tỏa sáng tràn đầy chờ đợi.
Bách Nghiêu Nhất nhún vai vờ như không để ý, nhưng khóe môi bất giác cong lên “Dù sao cũng có người mời cơm, không ăn thì phí” không quên kèm theo một câu cường điệu. Anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận anh vì con nhóc này suốt ngày ở trong nhà thật không phù hợp với cá tính kiên cường bất khuất của cô nên mới muốn mang cô ra ngoài.
Chương 5
EDIT: Aries92
BETA: Đầm♥Cơ
images
Không phải giận dỗi mà chỉ mong anh dỗ giành!
Bách Á Mạt rất dễ nhận ra Bách Nghiêu Nhất, với chiểu cao một mét tám tám, cho dù anh là người Phương Đông nhưng cũng không khác đàn ông phương Tây là mấy, thậm chí có phần nổi bật hơn.
Tóc đen hơi xoăn, áo sơ mi trắng cởi ba khuy đầu để lộ cơ ngực săn chắc gợi cảm, quần bò bao lấy đôi chân dài rắn chắc, cả người toát lên vẻ phong lưu gợi tình khiến cho phụ nữ đi qua ai cũng phải ngoái nhìn. Ngay cả Bách Á Mạt cũng phải thừa nhận rằng em trai khó tính khó nết nhà mình có thừa tiêu chuẩn đi làm trai bao, nếu cậu ta làm việc tại một tụ điểm ăn chơi nào đó chắc chắn sẽ thuộc hàng top. Nhưng cô đang tò mò cái người bên cạnh cậu ta là ai vậy? Nếu cô không nhìn lầm thì đó là một cô gái tóc vàng, trang phục toàn màu hồng nhạt, lưng đeo balo có hình mèo Katy mặc quần đùi để lộ ra đôi chân dài thon thả trông khá xinh đẹp, chỉ có điều đây chắc chắn không phải khẩu vị của Bách Nghiêu Nhất. Cậu ta thích phụ nữ trưởng thành gợi cảm còn cô gái kia chắc chắn còn chưa phát triển hoàn toàn, cùng lắm chỉ giống em gái nhà bên, chắc chắn không phải đồ ăn của cậu ta. Nhưng cô lại nhìn thấy cô gái nhỏ ấy đang đi sát bên cạnh Bách Nghiêu Nhất, còn ôm lấy cánh tay của cậu ta, hai người vừa đi vừa nói chuyện.
So với tinh thần vui vẻ của cô gái Bách Nghiêu Nhất vẫn lãnh đạm như mọi khi, tỏ vẻ không để ý nhưng lại nghịch tóc đuôi ngựa của cô.
Hai người đi trên đường cãi nhau loạn lên!
Trời ơi! Người ngoài hành tinh xâm nhập sao?! Người này không phải Bách Nghiêu Nhất!
Khi chỉ còn cách hai người ba bước chân, Bách Á Mạt khiếp sợ dừng lại. Bách Nghiêu Nhất bây giờ mới nhìn thấy cô, cũng dừng động tác. Jill ở đằng sau đánh lên lưng anh, đang đi tự nhiên dừng lại làm gì để cô bị đụng đau điếng.
“Bách Á Mạt, chị đến muộn năm phút” Anh ghét nhất phải đợi chờ.
“Tắc đường” Bách Á Mạt từ nãy đến giờ vẫn quan sát Jill, nhưng ngoài miệng vẫn nói “Bản thảo đâu?”
“Năm ngày sau đưa cho chị” đến chậm một phút tính một ngày.
Bách Á Mạt trừng lớn mắt. Cái tính khó chịu này của Bách Nghiêu Nhất thật khiến người ta chán ghét. Bách Nghiêu Nhất bị trừng chẳng những không sợ mà còn bổ sung thêm một câu “Ít nhất không phải năm tháng sau” Cô còn không biết cảm ơn.
Chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi cơn giận của cô đã bốc lên tận trời.Em trai cô quả là có năng khiếu chọc giận người khác.
“Chào chị” một cái đầu ló ra đằng sau lưng Bách Nghiêu Nhất thăm dò, mắt lam tươi cười nhìn Bách Á Mạt chào hỏi.
Bách Á Mạt nhìn cô gái rồi lại nhìn em trai hỏi “Cậu đổi khẩu vị rồi hả?”
Bách Nghiêu Nhất không để ý đến câu hỏi ngu ngốc của Bách Á Mạt cúi đầu kéo mở tay Jill nhìn chiếc mũi sưng đỏ của cô, nhướn mày nói “Đồ ngốc” không một chút đau lòng.
Jill mất hứng lườm anh “Còn không phải tại anh sao? Đồ trứng thối” Cô nói thầm, khuôn mặt nhỏ nhắn tủi thân tức giận hất tay anh ra.
“Ai biết cô không những chẳng thông minh mà não cũng không phát triển như vậy chứ” Bách Nghiêu Nhất hừ một tiếng làm ra vẻ người xấu.Bách Á Mạt một bên đồng tình với cô gái chỉ sợ cô bị lời nói Bách Nghiêu Nhất làm cho phát khóc.
Jill nhíu mày nhìn Bách Nghiêu Nhất mà Bách Nghiêu Nhất cũng nhướn mày nhìn cô chờ cô phản ứng.
Jill suy nghĩ một chút rốt cuộc mở miệng “Em đói bụng”
Bách Nghiêu Nhất đã thành thói quen với phản ứng của cô. Ngày đầu anh còn ngạc nhiên đến bây giờ thì không còn cảm giác nữa. Đối với những lời nói ác ý của anh, người bình thường phải phản ứng giống như Bách Á Mạt bị anh chọc cho phát điên lên không nhịn được gây gổ với anh, nhưng Jil thì khác, cô hoàn toàn không có bất cứ thái độ gì.
Thật ra Jill không phải không biết phản ứng mà chỉ đơn giản một khi cô đói bụng thì trong đầu chỉ toàn là món ăn yêu thích “Em muốn ăn cá” Cô tha thiết nhìn Bách Nghiêu Nhất.
Bách Nghiêu Nhất vừa quay đầu lại bắt gặp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




