|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cho ngươi biết một sự kiện, sau đó ngươi nhất định sẽ cảm kích đệ đệ ta đây đã vì ca ca ngươi mà suy nghĩ bao nhiêu chuyện.”
“Chuyện gì?” Hoa Thiếu Khanh lười biếng nhướng mày. Nghe Dận Lệ nói những lời ghê tởm như vậy, hắn liền biết chuyện kia khẳng định không phải vì hắn mà thực tâm suy nghĩ.
“Ngươi có biết cô nương vừa mới tới kia là ai không?” Dận Lệ mỉm cười hỏi .
“Lộ Nhân Giáp.” Hoa Thiếu Khanh nói ra lời nói tự giới thiệu của Hoa Nhan Hi .
“Với ta mà nói, nàng không phải là Lộ Nhân Giáp. Ta nhớ rõ không sai là….nữ nhân kia không lâu nữa sẽ phải trở thành người nào đó trong hậu cung ba ngàn mĩ nữ của ta.” Dận Lệ cười nhạt.
“À…?” trong nháy mắt, Hoa Thiếu Khanh có chút biến hóa, nhưng cũng là chớp lóe lướt qua.” Ngươi nói cho ta biết chuyện này, có ý gì?”.”Đương nhiên là có ý.” Dận Lệ nói thập phần thật sự.” Vốn ta nghĩ là, nếu ngươi thích cô nương kia, ta sẽ đem nàng tặng cho ngươi, thành toàn cho ngươi. Nhưng là chính ngươi nói nàng không có ý nghĩa, ta đây chỉ là phóng tâm mà nói sự thật là nàng sắp trở thành nữ nhân của ta rồi. . . . . . Ngươi xem, ta không phải là đang vì ngươi suy nghĩ hay sao?”
Hoa Thiếu Khanh lạnh nhạt hừ một tiếng, không đáng trả lời.
“Ngươi huynh trưởng này, sao lại vô tình như thế?”Dận Lệ đáng thương tội nghiệp dừng bên cạnh Hoa Thiếu Khanh nói.” Ta thật sự rất để ý đến ngươi nha.”
“Cám ơn.” Hoa Thiếu Khanh vẫn phản ứng lạnh nhạt như cũ.
“Đừng khách khí.” Dận Lệ vui rạo rực tiếp thu.” Ta hỏi lại một lần nữa — ngươi thật sự không thích cô nương kia sao? Thật sự không thích, ta liền đem nàng mang đi nha.”
“Muốn làm gì thì làm đi, đừng động vào ta.” Hoa Thiếu Khanh lạnh lùng quăng môi, giữa trán lộ ra sự hờn dỗi mà ngay chính hắn cũng không hiểu . . . . . .
Chương 3
Làm sao bây giờ? Ở bên ngoài lúc ẩn lúc hiện, cũng không biết nên đi đâu . . . . . . Mục đích của nàng rõ ràng là Cửu Hoa cung.
Vậy. . . . . . Lại đi Cửu Hoa cung đi? Nàng đã quanh quẩn ở nơi này một hai canh giờ, vẫn ở trên núi này.
Vấn đề là, muốn dùng lý do gì để trở về?
Hoa nhan Hi buồn rầu nhớ lại, mãi cho đến khi đụng vào một bức tường thịt ấm áp.” A? Làm sao có thể là ngươi?”
“Ta mới nên hỏi tại sao là ngươi?” Hoa Thiếu Khanh tà tà nhướng mày.” Chính mình cắm đầu chạy đến đại sảnh Cửu Hoa cung rồi mới đụng vào ta, không biết cô nương muốn làm gì?”
Mới vừa nghe Dận Lệ nói, hắn không biết vì sao lại phiền lòng, bất tri bất giác liền đi đến đại sảnh, lại bất tri bất giác bị nữ nhân bất tri bất giác này đi đến đại sảnh đụng vào nhau.
“Ta chạy đến đại sảnh Cửu Hoa cung rồi ta với ngươi chạm vào nhau?” Hoa Nhan Hi kinh ngạc nhướn cao đôi mi thanh tú, ngắm nhìn bốn phía, lúc này mới phát hiện chính mình thật sự trong lúc bất tri bất giác đã trở về đại sảnh của Cửu Hoa cung? A, thực xin lỗi. Cái kia. . . . . . Cái kia. . . . . .”
Xong đời, nàng rốt cuộc muốn nói gì bây giờ?
“A, ta biết rõ!” Trong đầu chớp lóe một ý, Hoa Nhan Hi vội vàng hướng Hoa Thiếu Khanh khom người chào.” Ta muốn nói tiếng cám ơn ngươi. Ta lúc nãy vội chạy đi nên quên chưa kịp nói.”
“Cám ơn ta? Ngươi có cái gì để cảm tạ ta?” Hoa Thiếu Khanh môi chứa nụ cười lạnh.
“Là chuyện vừa rồi ngươi cứu nữ nhân kia thôi. . . . . . Đúng rồi, ta còn muốn nói một tiếng xin lỗi với ngươi. Ta đã hiểu lầm ngươi rồi.” Hoa Nhan Hi lần thứ hai hướng hắn thâm sâu khom người cúi chào.” Ta thật sự có nghĩ đến nếu ngươi không muốn cứu nàng ấy thì ngươi là một người máu lạnh.”
“Ngươi không cần xin lỗi, ta thật sự không nghĩ sẽ cứu nàng ấy.” Hoa Thiếu Khanh cười nhạt.
“Đó là bởi vì nàng ta không cần chữa, không phải sao? Ngươi nói thật sự rất rõ ràng .” Hoa Nhan Hi bên môi mỉm cười lý giải.
“Vậy ngươi lầm rồi.” Hoa Thiếu Khanh nhìn nàng đang ngơ ngác.”Ta bất quá chỉ là không muốn cứu người, cho nên sử mới sử dụng chiêu này lừa gạt bọn họ đi thôi.”
“A?”Hoa Nhan Hi thật không ngờ Hoa Thiếu Khanh sẽ nói như vậy, đôi mắt xinh đẹp kinh ngạc trừng lớn.” Ngươi vừa nói cái gì?”
“Ta nói, có người dễ dàng bị lừa gạt như vậy, ta cũng không còn cách nào khác.” Hoa Thiếu Khanh bất đắc dĩ buông tay, biểu hiện của hắn giống như mọi việc hoàn toàn không có quan hệ với hắn.
“Ngươi, ngươi nói thật?” Hoa Nhan Hi vẫn đang kinh ngạc, hoàn toàn không thể tin được vào những lời mà chính tai mình vừa nghe được.
“Ngươi nói xem? Ví như ta thật sự nguyện ý chỉ điểm cho bọn họ, vì sao khi lần đầu tiên bọn họ tới cầu khẩn sao không nói cho bọn họ biết chân tướng?” Hoa Thiếu Khanh môi ngưng cười nhạt, lời nói và việc làm càng thêm ý tà ác”Ta chỉ là muốn đùa bỡn bọn họ một chút mà thôi.”
“Ngươi –” Hoa Nhan Hi thở hốc vì kinh ngạc, quắc mắt nhìn hắn, “sao ngươi có thể nhẫn tâm như thế?
“Vì sao không được?” Hoa Thiếu Khanh cao giọng hỏi lại.
“Ngươi rõ ràng là một đại phu, đại phu nên hành y tế thế, sao ngươi lại có thể buông tay mặc kệ khi có người cầu xin sự giúp đỡ từ ngươi!” Hoa Nhan Hi hoàn toàn không dám tin.
“Ai nói đại phu nên hành y tế thế?” Hoa Thiếu Khanh vi xả khóe môi, tuấn mi dương lên đầy nghi ngờ.” Huống chi, tới tận bây giờ, ta chưa từng nói ta là đại phu. Ta bất quá là y thuật tốt hơn một chút so với cung chủ Cửu Hoa Cung thôi.”
Hoa Nhan Hi lạnh lùng khẽ hừ.” Già mồm át lẽ phải! Ta sẽ nói cho họ biết hành vi ác liệt của ngươi !” Nàng oán hận trợn mắt nhìn hắn, lập tức chuẩn bị chạy khỏi tầm mắt của hắn.
Hoa Thiếu Khanh một tay giữ chặt nàng: “Ngươi không biết là đã quá muộn sao? Bọn họ không biết đã chạy đi nơi nào rồi.”
“Ngươi!” Hoa Nhan Hi lần này lại càng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.”Tại sao ngươi có thể như vậy, không đếm xỉa đến tính mạng của người khác?”
“Xem nhiều thành thói quen.” Hoa Thiếu Khanh khóe môi phù che đùa cợt cười nhạt.
“Cái gì gọi là xem nhiều thành thói quen?” Hoa Nhan Hi nổi giận đùng đùng nói, sau đó tựa như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên yên tĩnh trở lại, hai tròng mắt to chăm chú xem xét hắn.”Nhất định có vấn đề. . . . . . Ngươi nhất định có vấn đề.”
“Ta không có vấn đề gì.” Sao nàng bày ra ánh mắt chuyên chú đó, còn nhìn hắn rất chăm chú nữa?
“Không có khả năng.” Hoa Nhan Hi một mực chắc chắn.”Người bình thường làm sao có thể thấy chết không cứu? Ngươi nhất định là đã chịu tổn thương quá lớn, đúng hay không?”
“Ta bị tổn thương quá lớn?” Hoa Thiếu Khanh cơ hồ muốn thất thanh mà cười. Hắn cũng không biết bản thân mình đã từng chịu quá tổn thương rất lớn sao?
Hoa Nhan Hi dùng lực gật đầu, trông mong nhìn hắn.”Đúng vậy. Nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc bị tổn thương vì chuyện gì?” Thừa dịp hiện nay chỉ có hai người họ, nàng quyết định sắm vai một người tri kỉ, lo lắng lắng nghe tiếng lòng của hắn, toàn lực mở lòng hắn ra .
“Ta không bị tổn thương gì cả.” Hắn khó có được một lần nói thật như thế, cũng không biết nàng tin hay không tin.
“Làm sao có thể?” Hoa Nhan Hi suy đoán một hồi, đương nhiên là không tin vào lỗ tai mình, “Ta cùng ngươi nói, ngươi từng bị tổn thương vì chuyện gì cứ nói ra đi, bởi vì ta cũng mới vừa chịu tổn thương rất lớn, ta nghĩ ta có thể hiểu nỗi thống khổ của ngươi.”
“Sao?” giữa trán Hoa Thiếu Khanh viết lên hai chữ nghi vấn, “Ngươi vừa mới chịu tổn thương gì?”
Hắn muốn nghe, cái này cho thấy nàng đã thành công bước đầu rồi. Vì thế nàng đem chuyện mình gặp phải nói một lần.
“Nguyên lai là như vậy. . . . . . Vậy ngươi cư nhiên còn có tâm tình mà quản chuyện của người khác sao?” Hoa Thiếu Khanh hơi nhíu tuấn mi. Nàng trên danh nghĩa đúng là nữ nhân của huynh đệ hắn!
“Không nên xảy ra thì cũng đã xảy ra, không phải sao? Dù ta có khóc cũng không xoay chuyển được sự thật, nếu như vậy, ta đây còn khóc làm gì? Rõ ràng dời đi lực chú ý, để cho chính mình vui vẻ không phải là tốt hơn sao?” Hoa Nhan Hi đương nhiên nói.
“Vậy lực chú ý của ngươi vẫn dời đi thực triệt để.” Hoa Thiếu Khanh khẽ gật đầu, bên môi nhàn nhạt cao giọng cười.”Ngươi cho là gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ thì nhất định sẽ hỗ trợ được người khác sao?”
“Đương nhiên. . . . . .” Hoa Nhan Hi dùng lực gật đầu, sau đó dường như nghĩ đến điều gì, trừng lớn đôi mắt đẹp? Ngươi nhất định là chịu tổn thương rất lớn, mới có thể đối với mọi người không có tín nhiệm như vậy, căn bản vẫn là không muốn cứu người, đúng hay không?”
“Ta thật sự không có.”Hoa Thiếu Khanh vẫn nghiêm chỉnh phủ nhận.
Hắn càng phủ nhận, Hoa Nhan Hi càng cảm thấy hắn đã từng chịu sự đả kích rất nghiêm trọng.” Ngươi không cần phủ nhận nữa. Ngươi nghĩ rằng ta không nhìn ra sao? Bị người mình tin tưởng nhất phản bội nhất định rất thống khổ, đúng không?” Ánh mắt nàng lộ ra sự đồng tình cùng hiểu biết.
“Từ trước đến nay, ta còn không có người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




