watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4407 Lượt

quan tâm đến hắn, rất rất rất thương hắn, hắn có thể sẽ lơi lỏng lòng phòng bị đối với ngươi sẽ thổ lộ tiếng lòng.” Dận Lệ khẩn thiết nói: ” mọi việc xin nhờ cả vào ngươi .”

“Không cần nói như vậy. Ta nghĩ, sau khi hắn thay đổi, nhất định sẽ có rất nhiều người được nhờ, cho nên ta sẽ tận lực cố gắng. Bất quá –“Hoa Nhan Hi đột nhiên nghĩ tới một vấn đề rất lớn, “Bất quá ta làm sao có thể đi vào phòng ngủ của hắn? Cửu Hoa cung thủ vệ nghiêm ngặt, người bình thường tối đa cũng chỉ có thể đi vào đại sảnh, không phải sao?”

“Cứ yên tâm đã có ta.” Dận Lệ mỉm cười nói.” Nhưng là khả năng muốn mời ngươi ở trong này ở một thời gian.”

“Muốn ta ở trong này ở cả đời, cùng hắn đấu một đời đều cũng không sao, chỉ cần không bị hoàng thượng phát hiện ta ở trong này là được .”A, sao nàng có thể nói đến chuyện này cơ chứ? Hoa Nhan Hi vội vàng che miệng.

Hoàng thượng đã sớm phát hiện rồi. Dận Lệ cười nhạt, làm bộ không có nghe thấy lời nói vừa rồi của nàng, cũng không nhìn thấy động tác che miệng của nàng .” Vậy thì cảm tạ ngươi rồi.”

“không đâu, không đâu.”Hoa Nhan Hi rất nhanh xua tay.” Bất quá, ngươi xác định là khi ta đến phòng của hắn sẽ không bị hắn đuổi ra ngoài sao?”

“rất có khả năng. Bất quá –“Xem ra, người nhanh bị đuổi đi, hẳn là hắn.

“A, ta biết rõ, ta sẽ cố gắng !”Hoa Nhan Hi toàn thân tràn ngập sự tự tin .” Đúng rồi, nếu ca ca ta hỏi ngươi vì sao phải làm như vậy, là ai muốn ngươi làm như vậy, ngươi đừng nói cho hắn biết. Ta sợ nếu ngươi nói cho hắn, hắn sẽ không mở cửa trái tim đối với ngươi đâu.” Dận Lệ dặn dò.

“Được .” Hoa Nhan Hi khẽ gật đầu.” Vậy nếu bị hắn nhìn thấy chúng ta đang nói chuyện phiếm, hắn lại hỏi chúng ta đang nói chuyện gì, ta nên trả lời như thế nào?”

“Thì nói chúng ta tán gẫu chuyện đông tây nam bắc .” Dận Lệ khơi mào tuấn mi.” Chúng ta có thể làm bằng hữu tốt, không phải sao?”

“Uh`m.”Hoa Nhan Hi gật đầu một cái.

Hai người cứ như vậy khoái trá bàn luận, bởi vì quá mức chuyên chú, đến nỗi Hoa Nhan Hi từ đầu tới đuôi đều không phát giác, ở một chỗ không xa, có một tầm mắt u lãnh đang nhìn bọn hắn một cách chăm chú, trong ánh mắt đó có sự thiêu đốt hừng hực cùng lòng đố kị.

Về phần Dận Lệ — hắn đã sớm chuẩn bị tốt một bao quần áo, chuẩn bị trở lại hoàng cung băng lãnh kia!

Chương 4

“Ta với ngươi cùng ở một gian phòng?” Bị Dận Lệ dẫn Hoa Nhan Hi về phòng của hắn, nàng khó xử nhướn cao mày nói .”Như vậy có vẻ không hay lắm.”

Không chỉ vì nam nữ thụ thụ bất thân, nàng còn cảm thấy có chỗ là lạ, giống như ngủ ở phòng của nam nhân này thì sẽ rất có lỗi đối với một người nào đó.

“Yên tâm, ta chỉ là tạm thời đem ngươi giấu ở nơi này, không lâu sau, ngươi cũng sẽ được an bài ở chỗ khác rồi.” Dận Lệ mỉm cười giải thích.

“Vậy vì sao không an bài ta đến nơi khác đi?” Hoa Nhan Hi vẫn là cảm thấy thập phần không thích hợp.” Ta có thể ngủ ở phòng của nô tỳ, không sao đâu.”

“Rất xin lỗi ngươi, không được.” Dận Lệ lắc đầu. Ví như thật sự để cho nàng đi ngủ ở phòng của nô bộc, vậy trò hay của hắn làm sao mà diễn ra được!

“Nhưng mà. . . . . .”Hoa Nhan Hi không từ bỏ lắc lắc một đôi tay ngọc thon thon.” Nhưng mà ta thật sự cảm thấy, như vậy không tốt lắm. . . . . .”

“Có cái gì không tốt? Ngươi chỉ là tạm thời đợi ở phòng ta mà thôi, tối hôm nay ta sẽ để ngươi đi vào trong phòng của Thiếu Khanh rồi trấn an hắn ngủ, chờ sau khi ngươi trở về, ta sẽ mang ngươi đi sang phòng mà ta đã chuẩn bị cho ngươi.” Dận Lệ môi phiếm mỉm cười, ” ngươi cũng phải cho nô bộc một ít thời gian chuẩn bị phòng cho ngươi chứ, không phải sao?”

“Uh`m.” Hoa Nhan Hi đồng ý gật đầu, khóe môi rốt cục lộ ra ý cười.

Không biết vì cái gì, mà khi nàng nhìn khuôn mặt tương tự như Hoa Thiếu Khanh này, nàng bắt đầu mong chờ tối nay đến trong phòng Hoa Thiếu Khanh quan tâm hắn. . . . . .

Ban đêm không có người can ngăn, trên hành lang gấp khúc của Cửu Hoa cung, Hoa Nhan Hi bất an hỏi Dận Lệ đang dẫn nàng đi tới trước cửa phòng ngủ của Hoa Thiếu Khanh, “ngươi xác định như vậy không có vấn đề? Không biết hắn đã ngủ hay chưa nữa?”

Dận Lệ môi dương cười nhạt, ” hắn đã ngủ rồi, ngươi yên tâm nghe ta đi, không lầm đâu, nếu làm như vậy, dù hắn chìm vào giấc mộng cũng sẽ cảm giác được sự an ổn.”

“Uh`m, rất có lý.” Hoa Nhan Hi mỉm cười hơi hơi yên tâm? Ta đây làm như vậy nha?”

“Được. Cố lên.” Dận Lệ một tay đẩy nàng nhập hầm lửa.

“Ta sẽ.” Hoa Nhan Hi đối với Dận Lệ tươi cười sáng rực đưa ra lời hứa, đảm bảo thành công.”Ta nhất định sẽ cố gắng, cố gắng.”

“Khanh?” Hoa Nhan Hi đẩy cửa tiến bước vào phòng ngủ của Hoa Thiếu Khanh, nhẹ giọng kêu một chữ sau cùng trong tên của Hoa Thiếu Khanh.

Cách xưng hô này là Dận Lệ dạy cho nàng. Dận Lệ nói với nàng, gọi hắn như vậy, hắn mới có cảm giác như được yêu thương.

“Đã ngủ chưa?” Không nghe được hồi âm, Hoa Nhan Hi bắt đầu thì thào tự nói.” hiện tại ta có phải nên đi đến cạnh hắn hát, thuận tiện vỗ vỗ ru hắn ngủ?”

Nàng rón ra rón rén hướng giường của Hoa Thiếu Khanh tiến lên, thật cẩn thận ngồi ở bên giường .

“Xong đời, muốn hát cái gì bây giờ?” Hoa Nhan Hi sửng sốt một phen, về sau quyết định hát Liệu Nga.

“Liệu liệu giả nga, phỉ nga y hao. Thương xót cha mẹ, sinh ta mệt nhọc. Liệu liệu giả nga, phỉ nga y úy. Thương xót cha mẹ, sinh ta vất vả. . . . . .” Ách, bài hát này có quá buồn hay không? Hắn đã không có cha mẹ yêu thương, nàng không muốn hắn càng thêm đau buồn.

Vậy, đổi một bài khác.

“Từ mẫu trong tay tuyến, du tử thân thượng y. Ninh hành mật mật phụng, ý khủng trì trì qui.Thùy ngôn thôn tảo tâm, báo đắc tam xuân huy –“*

Nàng hát đến một lúc mới phát hiện giống như cũng không quá thích hợp. Bài hát này cũng vẫn là ca ngợi mẫu thân vĩ đại, hiện tại nàng hát cho hắn nghe sẽ không có tác dụng gì.

Vậy rốt cuộc muốn hát bài gì mới tốt a?

“Quan quan sư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. . . . . .” A, không đúng không đúng, nàng làm sao có thể hát lên bài hát ca ngợi tình yêu rồi hả? **

Vậy, lại đổi một bài nữa.

“Đầu giường ánh trăng rọi, mặt đất như phủ sương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”

Bài này cũng không đúng a! Nàng sao lại hát bài nhớ quê cho hắn nghe?

“Vậy. . . . . . Tới cùng muốn hát bài gì mới tốt?” Hoa Nhan Hi đang chuẩn bị vùi đầu khổ nghĩ. Khi đó, đột nhiên nàng phát hiện đối tượng nàng muốn hát cho hắn nghe, đang mở to đôi mắt hắc ám nhìn nàng, để cho nàng cả kinh.

Hắn thức dậy? Là nàng đánh thức hắn sao?

“Ngươi nhanh ngủ đi, nhanh ngủ đi.” Hoa Nhan Hi nhất thời luống cuống tay chân đứng dậy, càng không ngừng vỗ hắn, giống như ru tiểu hài tử vậy.

“Là ai bảo ngươi tới?” Hoa Thiếu Khanh tâm niệm vừa động, dĩ nhiên hắn biết ở Cửu Hoa Cung, người có thể để cho nữ nhân này đến phòng ngủ của hắn không ai khác chỉ có hắn ta, nhưng hắn vẫn giả vờ không biết, nhàn nhạt hỏi.

“Là ta tự ý đến đây.” Hoa Nhan Hi cười bất chấp.” Ta cũng không biết đã trà trộn vào Cửu Hoa cung như thế nào, sau đó lại không biết đi như thế nào, thật sự đi tới bên giường của ngươi rồi?

Nàng coi hắn giống như tiểu hài tử ba tuổi dễ lừa gạt sao? Hoa Thiếu Khanh nhàn nhạt quăng môi.” Ngươi ở bên cạnh ta ca hát, rốt cuộc là muốn làm cái gì?” Nói thực ra, hắn mới vừa rồi căn bản là không ngủ. Từ lúc nhìn thấy nàng, đầu óc hắn tràn đầy bóng dáng của nàng; nhìn thấy nàng cùng Dận Lệ nói nói cười cười, tâm tình của hắn không hiểu vì sao rất không thoải mái, nào có tâm tình đi vào giấc ngủ!

Cho nên, hắn không phải bị tiếng hát của nàng tác động, hắn là vì nàng tác động nên căn bản không thể ngủ được .

* Bài hát Du Tử Ngâm của Mạch Giao

Mẹ hiền cầm chỉ trên tay,

Con đưa áo mặc trên mình mẹ may .

Ngày kề mẹ vội mũi kim,

Lòng trong thấp thỏm ngày con muộn về.

Rằng, một tấc thảo tâm hề!

Mong sao báo đáp ánh ba xuân dầy.

** Bài Quan Thư 1 của Khổng Tử

Quan quan kìa tiếng thư cưu

Bên cồn hót họa cùng nhau vang dầy

U nhàn thục nữ thế này

Xứng cùng quân tử sánh vầy lứa duyên.

Thư cưu: là một loài chim nước sống trên sông Trường Giang và sông Hoài.

Quan quan: là tiếng chim trống mái ứng gọi nhau

“Ta muốn tới ru ngươi ngủ.” Hoa Nhan Hi vô tội nói.” Ngươi là cực kỳ cần người ru ngủ, đúng không? Nhất là một người giống như mẫu thân vậy.” Nàng mỉm cười ám chỉ, ý chỉ chính mình muốn sắm vai mẫu thân của hắn.

“Ru ta ngủ?” Hắn thật đúng là bị coi thành tiểu hài tử ba tuổi. Hoa Thiếu Khanh nghĩ vậy, tâm tình lại càng không tốt.” Ta là cần ngừơi ru ngủ, nhưng không phải với vai trò mẫu thân.”Cạnh môi hắn phiếm tràn tươi cười tà lãnh .

“sao có thể không phải vai trò mẫu thân?” Hoa Nhan Hi nghi hoặc nhớn mày, sau đó bỗng

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT