|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
bỗng nhiên nhớ tới, hai mươi năm trước, nàng theo sư phụ trở về núi Thương Ngô, ở trên đường nhặt được một đứa nhỏ quần áo tả tơi. Nàng nghĩ là một tiểu cô nương cực khổ, rất vui mừng, mang đứa nhỏ lên núi thu làm đồ đệ đầu tiên. Sao biết được, khi tắm rửa cho nó, mới biết là nam hài.
Nam hài dần lớn lên, mắt to mày rậm, cao lớn oai hùng, khi mười sáu tuổi đã cao hơn nàng cái đầu. Hắn luôn đi theo phía sau nàng, không gọi nàng là sư phụ, luôn kêu nhũ danh của nàng là A Tuyết, hắn nói ai khi dễ A Tuyết liền giết người đó, hắn nói sẽ chăm sóc A Tuyết cả đời, hắn nói muốn cùng A Tuyết đi đến chân trời góc biển.
Mặc dù bọn họ không thể đến nơi góc biển chân trời, nhưng vẫn có thể cùng xuống hoàng tuyền, nàng đi theo hắn, nàng không thể lại phụ hắn.
“Chưởng môn!” Thương Ngô phái kinh hô.
Mọi người thở dài lắc đầu. Lão khất cái của Cái Bang khinh thường hừ hừ: “Sư phụ yêu thương đồ đệ, còn học người ta tự tử, thật sự là làm bẩn hai chữ “tự tử”.”
Người của Thương Ngô phái quỳ gối bên cạnh Mạc Lăng Yên, không ngừng rơi lệ.
Đinh Chiết Nhu không kiên nhẫn nói: “Mau mang đi, đừng làm dơ bẩn Vân Điện của chúng ta.”
Sư muội Mạc Lăng Yên là Võ Lăng Vân đỏ mắt trừng Đinh Chiết Nhu, cắn môi không nói gì. Dù sao cũng là chưởng môn Thương Ngô phái của nàng làm ra việc bại hoại trước, mặc dù các nàng đau lòng, nhưng tranh cãi cũng không tốt gì. Nàng rưng rưng gọi các môn đệ hợp lực mang xác Mạc Lăng Yên cùng n Tư Đình ra ngoài.
Mọi chuyện kết thúc, các môn phái ở trong Vân Điện tự tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi chữa thương, còn thừa lực mà nhỏ giọng thảo luận chuyện vừa rồi. Đơn giản là nói, thầy trò mến nhau, tất có báo ứng.
Liên Tống làm người đứng xem, quá mức nhập vào câu chuyện mà nước mắt chảy dài, từng giọt từng giọt cứ rơi xuống.
Kim Nhật Lãng thu hai tay vào trong áo, để ở sau người, xem tất cả mọi chuyện như chưa hề xảy ra. Hắn đi đến bên cạnh Liên Tống, nhìn nàng, lại nhìn hành lí bên chân nàng, cúi đầu nói nhỏ ở bên tai nàng: “Lại có lần sau, ta đánh gãy chân của ngươi.”
Nói xong, hắn lại vân đạm phong kinh như trước, vì mọi người trong Huyền Tông Môn bắt mạch chữa thương, lệnh cho đệ tử bị thương đi lấy thuốc, vì các môn phái khác đưa đến những thứ cần thiết, hết thảy đều nằm trong tay hắn.
Nhiều năm sau Liên Tống mới biết được, thi thể Mạc Lăng Yên được an táng một mình trên núi Thương Ngô, còn thi thể n Tư Đình lại bị Võ Lăng Vân vứt bỏ nơi hoang dã, tìm không ra.
Chương 9
Nhớ rõ tên họ của ta (ngũ)
Đây là kết cục khi thầy trò mến nhau?
Mạc Lăng Yên cùng n Tư Đình đã bị nâng ra ngoài, vết máu trên sàn cũng được chà lau sạch sẽ, nhưng Liên Tống vẫn chảy nước mắt, không rõ vì sao không thể ức chế được bi thống trong lòng.
“Ngươi đồng tình với họ sao?” Đinh Chiết Nhu trừng mắt nhìn Liên Tống.
Liên Tống không nói gì, một khắc kia khi họ chết, nàng đã hi vọng, hi vọng n Tư Đình có thể sống lại, mang theo Mạc Lăng Yên xa chạy cao bay.
“Ngươi đồng tình với họ, chính là trong lòng cũng như vậy?” Đinh Chiết Nhu chất vấn. Nàng đã sớm nhìn Liên Tống không vừa mắt. Liên Tống cùng Đàm Giai kia giống nhau, không hề có thực lực, chỉ bằng vận khí tốt mà có thể được làm đồ đệ. Nàng cùng Kim Nhật Lãng sớm chiều ở chung, chẳng lẽ không phát sinh tình cảm gì sao? Kim Nhật Lãng là viên minh châu sáng trong mắt phàm nhân, vài nha đầu ở Huyền Tông Môn này, có ai dám nói không từng mơ màng tới hắn. Nếu bắt được điểm này, nàng nhất định có biện pháp đuổi Liên Tống ra khỏi sư môn.
Lời nói Đinh Chiết Nhu chạm vào chỗ chua xót trong lòng Liên Tống. Lòng nàng có thích, chẳng lẽ không ức chế được bi thống, là vì trong lòng có thích…
“Ngươi không đáp, chính là cam chịu?”
“…”
“Liên Tống, theo ta đi Lãng Phong Viện lấy mấy bình dược lưu thông máu.”
Kim Nhật Lãng từ trong đám người đi ra, áo trắng dính máu tươi, loang loang lỗ lỗ.
“Sư thúc.” Đinh Chiết Nhu lập tức thay đổi biểu tình.
Kim Nhật Lãng cười lên tiếng trả lời, nói: “Ngươi ở trong này làm cái gì, sư phụ ngươi cần người chiếu cố.”
Đinh Chiết Nhu đỏ mặt nói: “Đệ tử lập tức đi.”
Chờ Đinh Chiết Nhu đi xa, Kim Nhật Lãng liếc mắt Liên Tống một cái: “Đi theo ta. Mang theo cả hành lý của ngươi.”
Liên Tống cầm theo hành lí, yên lặng đi theo sau Kim Nhật Lãng. Hình ảnh Mạc Lăng Yên cùng n Tư Đình cứ ở trong đầu nàng, lớn như vậy, nàng chưa bao giờ gặp qua người nào chết trước mặt rõ ràng như thế. Một màn tự tử thảm thiết này, nàng rất đau lòng, dường như đau đớn mà họ trải qua là kiếp trước của nàng trong trí nhớ, nàng lại có thể nhập vào câu chuyện của người khác mà rút không ra.
Vào Lãng Phong viện, bốn bề vắng lặng, Kim Nhật Lãng đối với Liên Tống nói: “Ngươi trở về, là lo lắng cho ta, đúng không.”
Liên Tống một chữ cũng không muốn nói.
Kim Nhật Lãng lại nói: “Về sau đừng có ý nghĩ bỏ chạy trong đầu, ngươi đi không được.”
Liên Tống cúi mắt, gật gật đầu.
Kim Nhật Lãng thấy nàng thất thần cũng không đành lòng nói thêm gì, nhận lấy hành lí trong tay nàng rồi vào phòng của mình.
Sau khi đổi quần áo rồi ra cửa, hắn không thấy Liên Tống ở trong sân, nghĩ đến nàng lại có chủ ý bỏ chạy quái quỷ gì, cúi đầu một cái lại thấy nàng ôm đầu gối ngồi ở cửa ngẩn người.
“Làm sao vậy?” Hắn vỗ vỗ bả vai của nàng.
Liên Tống lắc đầu. Trong thời gian đợi sư phụ thay quần áo, nàng đem câu chuyện của Mạc Lăng Yên cùng n Tư Đình nhớ lại từ đầu đến đuôi.
“Vì sao hắn kêu Lăng Yên sư thái là A Tuyết?” Nàng không đầu không đuôi hỏi một câu.
Kim Nhật Lãng hiểu, thì ra một màn tự tử vừa rồi khiến nàng xúc động quá lớn. Cô nương hơn mười tuổi còn chưa biết cuộc sống, bỗng nhiên đút cho nàng một ngụm rượu mạnh, khó tránh khỏi nàng sẽ nóng ruột.
Hắn kiên nhẫn giải thích: “Tên của nàng ấy vốn là Mạc Phong Tuyết, sau khi bái sư thì được ban tên Mạc Lăng Yên.”
Liên Tống hiểu được, lại hỏi: “Sư phụ trước khi bái sư cũng có tên khác sao?”
“Sao bỗng nhiên quan tâm tới ta đây?” Kim Nhật Lãng cười hỏi.
“Chính là muốn biết.” Liên Tống vùi đầu vào đầu gối. Kỳ thật, trước kia, nàng luôn quan tâm tới chuyện của sư phụ, nếu không…
“Hồng Mộ sư tôn của ngươi không đổi tên ta, ta vẫn kêu là Kim Nhật Lãng. Bất quá…” Kim Nhật Lãng đi đến gần, nâng cằm Liên Tống lên: “Ta nói với ngươi một lần, mọi người đều cho rằng ta họ Kim, kỳ thật ta không phải họ Kim. Ta là họ kép Kim Nhật, tên chỉ có một chữ Lãng. Ngươi nhớ kỹ chưa?”
“Sư phụ họ Kim Nhật? Vậy sao người chưa bao giờ nói, tùy ý để họ gọi sai tên người.” Liên Tống nghi hoặc hỏi, cằm vẫn gác trên tay hắn.
Kim Nhật Lãng nhéo nhẹ cái cằm nàng một cái mới nói: “Tên thôi mà, những người đó gọi ta thế nào đều không quan trọng. Chỉ cần ngươi nhớ kỹ là tốt rồi.”
Trái tim Liên Tống lộp bộp một chút. Cho tới nay sư phụ đều mang đến cho nàng cảm giác bí hiểm như mặt biển, mà nàng lại bị dây thừng cột lại đặt trên tảng đá trên biển ấy. Nàng nghĩ không muốn bị hắn dâng lên cuốn đi, nên giãy dũa càng mạnh. Nhưng dây thằng kia càng ngày càng lỏng, ngay thời khắc sư phụ nói chỉ cần nàng nhớ rõ họ tên hắn, nàng cảm thấy dây thừng đã bị đứt, nàng nghe được tiếng mình rơi vào trong nước.
Ánh mắt Liên Tống bối rồi, quay đầu sau chỗ khác.
“Tống nhi, ngươi… Không dám nhìn ta?”
Ánh mắt tránh né, là vì chán ghét hay là e lệ, Kim Nhật Lãng rõ rành mạch. Dáng vẻ cô nương có mối tình đầu, so với hoa tháng ba còn đẹp hơn. Hắn đã thấy qua một lần, nay lại thấy lần nữa, phảng phất như đã qua mấy đời.
“Sư phụ, thầy trò là không có khả năng cùng một chỗ, tựa như Lăng Yên sư thái vậy.” Liên Tống không biết là đang nói cho hắn nghe, hay là nói cho bản thân nghe.
“Bọn họ làm không được, nhưng ta thì khác.” Ánh mắt Kim Nhật Lãng chuyên chú, tiết lộ sự cương quyết tiềm tàng trong lòng.
Liên Tống nhìn lên sư phụ, trên người hắn có một loại ma lực hấp dẫn nàng, làm nàng nhịn không được mà tin tưởng hắn.
“Vì sao sư phụ đối tốt với đồ nhi như thế?” Nàng tin tưởng hắn, nhưng là nàng không rõ vì sao hắn muốn nàng tin tưởng hắn.
“Không phải ngươi đã hiểu sao?”
“Ý đồ nhi là, vì sao không phải người khác, ví dụ như Đàm Giai, hoặc là Chiết Nhu?”
“Bởi vì, trừ ngươi ra, sẽ không ai chữa thương cho ta, không tiếc mỗi ngày lấy máu ở cánh tay mà duy trì bốn tám bính hương. Trừ ngươi ra, không có ai vụng trộm học khinh công mà bị phạt tới mức da tróc thịt bong, đơn giản chỉ vì ta nói mùa hè ve sầu kêu rất ầm ỹ không thể ngủ, lại vì ta mà bắt ve sầu. Trừ ngươi ra, không ai kiên trì bảo vệ ở ngoài cửa một ngày một đêm, liều mạng giúp ta ngăn trừ mãng xà. Trừ bỏ những chuyện này ra, ngươi còn muốn ta nói ra những cái khác sao?” Đôi mắt hắn phiếm hồng, gió nhẹ thổi hoa đào tuôn rơi, dường như động tình
Liên Tống suy nghĩ lại: “Trừ bỏ việc cuối cùng ra, những việc khác ta đều không nhớ rõ.
“Ngươi không nhớ cũng không sao, ta nhớ là tốt rồi.” Câu hứa hẹn này, hắn đã nói qua hai lần. Hắn không để nàng hỏi tiếp, không lui mà từng bước tiến tới: “Ngươi vẫn muốn giết ta sao?”
Tâm niệm Liên Tống bỗng nhiên hỗn loạn, nhưng mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




