watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4966 Lượt

bộ vô tội!

“Ngươi…” Nàng nói không nên lời. Thật giận thật giận, hận chính mình quá ngây thơ, ngay cả khi bị người ta khinh bạc cũng không biết.

“Ta cái gì? Chẳng lẽ là nhất thời nổi hứng, muốn giết sư phụ?” Hắn không buông tha hỏi.

“Ngươi là tiểu nhân ti bỉ vô sỉ.” Nàng chỉ có thể mắng, nhưng lại sợ danh dự gia đình mà nhỏ giọng, không hề có khí thế uy hiếp.

Từ một công tử tướng quốc đến thượng sư Huyền Tông Môn, vẫn là lần đầu tiên có người dùng những từ này để nói hắn. Bất đắc dĩ cười cười, một màn này, sớm hay muộn cũng phải xảy ra.

“Ta làm sao ti bỉ, làm sao vô sỉ?” Hắn như là dỗ đứa nhỏ.

“Ngươi dạy ta luyện triền miên, chẳng lẽ không có mục đích gì khác?” Nói đến chỗ đau, nàng rơi lệ: “Ngươi vì sao phải gạt ta, ta tín nhiệm ngươi như vậy.”

“Ta khi nào lừa gạt ngươi, khi ta ôm ngươi ta cũng nói với ngươi đó là triền miên.”

“Khi đó ta không hiểu.”

“Vậy chừng nào ngươi mới có thể hiểu?”

“Ta hiện tại đã hiểu.”

“Ngươi biết cái gì? Ngươi biết sư phụ sủng ngươi, hay là khinh bạc ngươi?”

“Ngươi là sư phụ của ta, ta là đồ đệ của ngươi. Thầy trò làm sao có thể, làm sao có thể có tâm tư kia.”

“Thế nào là tâm tư kia?”

Kim Nhật Lãng bắt được ánh măt Liên Tống, đem nàng nhìn thấu triệt.

Sợi dây căng thẳng trong lòng vì cái nhìn của hắn mà lo lắng tiêu hao hơn phân nửa. Mấy ngày qua thật hoang đường, khi không biết chân tướng, mỗi khi ôm nhau nàng cảm thấy thật ấm áp, nay đã biết rõ, nàng tức giận rất nhiều.

Dù sao họ cũng là thầy trò, lễ nghĩa liêm sỉ, nàng cũng biết.

Nàng trừng mắt hắn, dùng hết khí lực quyết tuyệt nói: “Ngươi giết ta đi!”

“Tức giận đến mức hồ đồ, ta hận thật không thể…”

Chưởng phong dừng trên đỉnh đầu nàng, Liên Tống theo phản xạ nhắm mắt.

Trên người không có gì khác thường, nàng mở mắt ra, hắn đã thu hồi bàn tay, nhìn nàng có chút suy nghĩ.

Sau một lúc lâu, hắn nhẹ giọng cười, tiếng cười trầm thấp vui vẻ: “Ngươi đã hiểu chuyện rồi.” Nếu không hiểu, nàng sẽ không vì vấn đề hắn hỏi mà không đáp, tình nguyện để hắn giết nàng. “Ngươi động tâm với ta có phải hay không?” Khi hắn cười rộ lên, hơi nhăn khóe mắt, câu dẫn lòng người.

Nàng bị hắn cười như thế thì bối rối. Dù sao còn trẻ tuổi như thế, sao hắn lại có ánh mắt nhìn đời thấu như vậy. Là một cô nương tỉnh tỉnh mê mê, nhờ người bên ngoài mới có thể hiểu được sự tình, lại bị người này tự tay xé bỏ tâm sự mà đặt ngay dưới ban ngày, nàng cực kỳ bối rối, cắn môi đến chảy máu.

Kim Nhật Lãng thu lại nụ cười, hắn biết tính tình của nàng, không thể cứng rắn bức nàng, chỉ có thể từ từ mềm mỏng.

Hắn khuyên giải an ủi nàng: “Được rồi, sau này ta không chạm vào ngươi. Trừ khi ngươi nguyện ý. Ta vẫn là sư phụ của ngươi, có phải không?”

Nàng buông môi ra, không đáp, tức giận khó tiên tan.

Hắn thở dài, đi đến rút thanh kiếm, cho vào vỏ rồi đặt trong tay nàng: “Chờ đến khi ngươi có thể cầm chắc thanh kiếm này, lại tới giết ta.”

Mâu thuẫn.

Liên Tống ôm kiếm, giữa trán nhăn thành ba vạch.

Nàng đã né sư phụ ba ngày.

Ba ngày nay nàng suy nghĩ rất nhiều. Nàng nhớ khi ở quê, tuy rằng cha mẹ sớm mất, nhưng vẫn có vài vị anh em bà con chiếu cố nàng, cuộc sống của nàng cũng không có mấy vất vả. Tôn thẩm thẩm đưa nàng đến Cao Ngạo sơn, chủ ý là muốn nàng thoát khỏi cuộc sống hoang dã đó, để nàng ở nơi nhiều nam thanh nữ tú này có thể tìm được một vị hôn phu tốt. Nhưng nàng đối với việc này cũng không cưỡng cầu, tương lai nàng muốn xuống núi học hàng xóm láng giềng làm ăn mua bán, có thể nuôi sống bản thân. Cái nàng thích là học võ công.

Sao biết được nửa đường lại nhảy ra một cái sư phụ trời đánh này. Mặc dù hắn không có chân chính hủy đi trong sạch của nàng, nhưng là có trời đất chứng giám, về sau khi đối mặt với vị hôn phu, nàng làm sao nói, nàng làm sao có thể an tâm?

Muốn trách thì trách nàng ít trải đời, chỉ lo ở trên núi nhàn nhã hưởng phúc, không biết nam nữ tình đời. Nếu ngay từ đầu nàng nhìn ra động cơ bất lương của hắn, nghiêm khắc cự tuyệt, vậy thì cũng không dẫn tới hậu quả như ngày hôm nay.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có rời đi.

Nàng hạ quyết tâm, thu thập đồ đạc.

Khi đến không có cái gì, vậy mà khi đi lại phát hiện có thật nhiều đồ. Hầu như tất cả đều là sư phụ đưa.

Hắn đưa quần áo, hắn đưa thi thư, hắn đưa son… Nàng một mực không cần.

Thay cái váy rách nát của mình, nàng đem hành lí kiểm tra lần nữa.

Hình như là thiếu cái gì. Nàng cẩn thận suy nghĩ, một cái túi thơm. Lúc ấy Lệ tỷ tỷ, con gái Tôn thẩm thẩm đưa nàng một cái túi thơm, nàng vốn định tặng cho Từ Huyễn, lại bị hắn dạy dỗ một phen, nàng mới biết không thể tùy ý tặng túi thơm cho người ở Cao Ngạo sơn. Vì thế nàng vẫn cất nó trong hành lí, nay vẫn còn đây. Nhưng là, túi thơm của nàng không biết đã đi nơi nào. Theo lý thuyết mà nói, hai cái túi này hẳn là nàng để cùng một nơi a.

Đã đánh mất hay là tặng người ta rồi? Đó là túi thơm mẫu thân khâu cho nàng, nàng tuyệt đối không thể quăng lung tung. Nhưng nếu là tặng người, làm sao nàng có thể không nhớ.

Trong lòng sinh ra một cỗ dự cảm bất hảo. Chẳng lẽ, nàng cùng tướng công tương lại thật sự không có duyên sao.

Tình cảnh bi thảm, n

nàng mang nặng hành lí trên lưng, bước chân nặng nề ra ngoài.

Lúc này đang diễn ra đại hội võ lâm, sẽ không ai chú ý đến nàng, sư phụ đang tiếp khách cũng không trở về nửa chừng, nàng phải đi, đây là thời cơ tốt nhất.

Xuống núi phải vòng qua Vân Điện, vì không muốn ai phát hiện, nàng cúi thấp thân mình đi dọc theo các phiến đá. Trong điện, tiếng người ầm ỹ mơ hồ truyền đến, nàng vốn thích náo nhiệt, nếu là bình thường, thế nào nàng cũng nhanh chân chạy tới xem. Đáng tiếc, lần đại hội trừ ma trước không thấy, lần này cũng không thấy.

Nàng âm thầm thở dài, chợt nghe phía trên đại điện truyền tới một tiếng hét thảm, tiếp theo là tiếng binh khí, đao kiếm chạm nhau bén nhọn vang lên. Các đệ tử ở ngoài cửa đều chạy vào trong điện.

Có chuyện lớn, nàng đoán.

Đi hay ở lại đây, đang lúc giãy dịa, một cái tay cụt bay đến chân nàng, nàng thật muốn nôn. Khẳng định là đã xảy ra chuyện lớn, nàng thân là đệ tử Huyền Tông Môn, sao có thể bỏ chạy.

Nàng chạy lên cầu thang nhưng phát hiện cửa điện đóng chặt, bên trong truyền tới tiếng chém giết. Một ý nghĩ hiện lên trong đầu nàng: sư phụ còn ở bên trong. Nàng chạy ra phía sau Vân Điện, theo cửa ngầm chuyên dùng để bưng nước trà mà đi vào.

Nàng đứng ở bên ngoài nên bị những người khác che tầm mắt, Liên Tống không thấy rõ bên trong xảy ra chuyện gì. Những người đó đều nhìn hết sức chăm chú ở trung tâm đại điện, Liên Tống gạt họ qua bên, họ cũng không thèm để ý.

Đi đến phía trong, Liên Tống lắp bắp kinh hãi. Đứng sau nàng chính là một đám sợ chết, trên người không bị thương gì, nhưng mà bên trong, một đám người, không đứt tay thì đứt chân, tay chân đầy đủ thì người cũng toàn máu.

Nàng cuống quít tìm sư phụ, đem nguyên nhân vì sao nàng muốn bỏ đi quăng ra sau đầu.

May mắn, sư phụ hoàn hảo như lúc ban đầu.

Người của Huyền Tông Môn tụ tập ở trước chính điện. Hồng Mộ sư tôn ngồi ở chính giữa, vững như Thái Sơn. Các vị thượng sư chia ra đứng ở hai bên. Các đệ tử đứng sau sư phụ sẵn sàng đón quân địch.

Xác định sư phụ không có chuyện gì, Liên Tống mới bắt đầu kiếm đầu sỏ gây nên chuyện này.

Nàng từng ở quán trà nghe Thư tiên sinh nói: hồng nhan họa thủy. Quả thực không sai.

Bị mọi người vây ở giữa như hổ rình mồi, phía trước là một thiếu hiệp cao lớn ngẩng đầu, ngay sau là chưởng môn Mạc Lăng Yên của Thương Ngô phái.

Chương 8

Nhớ tên họ của ta (tứ)

“n Tư Đình, ngươi dám đến đại hội võ lâm bắt người, cũng không nhìn xem Huyền Tông Môn là chỗ nào!”

Hạ Chú Đạo trợn mắt nói, môi trên cũng phải cong đến ba tấc. Võ lâm yên ổn vài năm, các anh hùng hào kiệt khó có dịp đoàn tụ, sư phụ đang muốn tuyên bố chưởng môn kế nhiệm, hắn đang nóng lòng muốn nghe, tiếc rằng lại bị tiểu tử này nửa đường nhảy ra đánh gãy. Mấy trận ác đấu diễn ra, ngay cả cái tên hắn cũng chưa nghe nói.

Nếu không phải sư thái Mạc Lăng Yên gọi người kia một tiếng n Tư Đình thì tất cả họ đều không nhận ra, người đến gây chuyện lại là nam đệ tử Thương Ngô phái mười năm trước đã bị trục xuất khỏi sư môn n Tư Đình. n Tư Đình này vốn là cô nhi lưu vong, có cơ duyên gặp được Mạc Lăng Yên cứu, sau đó mang hắn lên Thương Ngô phái nhận làm đệ tử. Ai ngờ hắn từ nhỏ tâm địa bất chính, lại có thể vọng tưởng đến sư phụ. Mười năm trước, cũng giống như hôm nay, là võ lâm hội tụ. Chưởng môn trước của Thương Ngô phái là Quách Linh sư thái đem đệ tử Mạc Lăng Yên muốn gả cha Tam đệ tử Huyền Tông Môn Dư Trừng Băng, mọi người đều đến chúc mừng, n Tư Đình ở trước mắt mọi người nói ra tà niệm không để ai biết của bản thân, mưu toan hủy đi danh tiết của sư phụ.

Dư Trừng Băng vì bảo vệ danh dự mà cùng hắn đơn độc giao chiến. Tiểu tử mới ra đời này lại có thể đem bí truyền của Thương Ngô phái, Phúc Vũ kiếm đánh đến xuất thần nhập quỷ, Dư Trừng Băng ba mươi năm công lực chỉ có thể đánh ngang tay với hắn.

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT