|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hồ chạm vào hai gò má nàng, hơi thở so với nàng còn nóng hơn. Nàng sợ hãi không hiểu gì, có chút ăn không tiêu, tim như muốn nhảy ra ngoài, nàng đè lại bờ vai của hắn cầu xin tha thứ: “Sư phụ, đừng…”
Hai mắt say mê của Kim Nhật Lãng nhất thời trở lạnh, hắn thở sâu, ngừng lại ý muốn hôn môi của nàng, trán chạm vào trán nàng, chóp mũi tiếp xúc với chóp mũi. Hai người thở đều đều, toát mồ hôi.
“Sư phụ, ngươi… Ngươi đây là muốn làm cái gì…”
Liên Tống khóc.
Nàng cũng biết nàng bị ủy khuất cái gì. Giống như có người dùng cây gậy gỗ rắn chắc gõ vào tín nhiệm kiên định trong lòng nàng, thật đau.
Người kia trưng ra khuôn mặt bi thương vô tội, Kim Nhật Lãng tức giận đến đau. Còn có tuyệt vọng.
“Ngươi không hiểu. Ngươi vẫn là không hiểu.” Hắn đẩy nàng ra.
Liên Tống lảo đảo vài bước, cắn môi nhịn xuống xúc động muốn khóc lớn, quật cường hỏi: “Sư phụ muốn đồ nhi biết cái gì?”
Kim Nhật Lãng đứng lên, từ trên cao nhìn xuống nàng mà nói: “Ta đối xử với ngươi như thế, ngươi còn không hiểu?”
Mấy ngày nay, hắn đối với nàng không phải là thầy trò, không phải cha và con gái, càng không phải là nương nàng, hắn dùng phương thức như những người yêu nhau mà đối đãi với nàng, ân cần hỏi han, yêu sủng thương tiếc, nàng có mong muốn gì hắn đều đáp ứng. Nàng vẫn không hiểu rõ!
Liên Tống cũng cáu lên, không nhìn đến người trước mặt là sư phụ nàng rất kính trọng, Liên Tống lớn tiếng nói ra suy nghĩ của bản thân: “Sư phụ đối với đồ nhi có yêu cầu gì, thỉnh người nói rõ. Đồ nhi ngu dốt, chúng ta mới ở chung có bốn năm ngày, sư phụ muốn đồ nhi đoán tâm tư của người, đồ nhi sao có thể đoán đúng.”
Liên Tống lau chùi nước mắt trên mặt.
“Bốn năm ngày…” Kim Nhật Lãng lặp lại, căng thẳng trong lòng dần buông xuống, lẩm bẩm: “Đúng rồi, mới có bốn năm ngày thôi.” Thời gian kia, sống một ngày bằng một năm. Đã sớm khiến hắn quên đi thời gian.
Hắn lấy lại tinh thần, đối với Liên Tống ôn nói: “Tống nhi, là ta đã quên. Ngươi đừng giận.”
Liên Tống nghe hắn nói như vậy, tâm cũng mềm ra .
Kim Nhật Lãng từ phía sau ôm lấy nàng, nàng phí công giãy dụa trong tay hắn, Kim Nhật Lãng lại cười, chỉ là mới nãy vừa tức giận nên nụ cười có chút miễn cưỡng, hắn nói: “Tống nhi, bốn năm ngày không đủ, ta sẽ chờ ngươi bốn năm năm. Ngươi đừng quên, ngươi đã vào cửa của ta, đến chỗ nào thì ngươi cũng là người của ta.”
Liên Tống không nói.
Sau trận cãi nhau ngày ấy, Liên Tống đối với Kim Nhật Lãng cung kính lại khách khí, hai người ở riêng luôn không tự nhiên. Kim Nhật Lãng không để ý đến thay đổi của nàng, hắn chỉ là điều chỉnh lại thái độ của bản thân. Không hề tùy ý ôm nàng, làm dáng vẻ của sư phụ, dạy nàng kiếm pháp, mang nàng lên núi chào hỏi các đại môn phái.
Con thỏ đã bị hoảng sợ, biện pháp tốt nhất chính là dùng lá cây ngon lần nữa dẫn nàng trở về.
Liên Tống rất có hứng thú với việc học võ công, có khi đắm chìm trong các chiêu thức biến hóa, thậm chí không để ý đến sư phụ thay nàng cầm kiếm, hoặc là che chở thắt lưng nàng đề phòng nàng ngã sấp xuống.
Cách võ lâm đại hội càng ngày càng gần, các môn phái liên tiếp lên núi không dứt. Kim Nhật Lãng không có nhiều thời gian dạy Liên Tống võ công, mỗi ngày đều mang nàng đến gặp các môn phái.
Trong đầu Liên Tống có rất nhiều chuyện tò mò, luôn muốn đi ra thế giới bên ngoài để xem. Đến mười tám tuổi nàng có thể xuống núi du lịch. Nàng đang âm thầm hi vọng, bỗng nhiên đụng phải ánh mắt của sư phụ trong đám người đang nhìn mình, giống như trong mắt hắn là toàn bộ mùa xuân. Nàng lại nghĩ đi đâu rồi.
Trước khi võ lâm đại hội bắt đầu, các môn phái đến Cao Ngạo sơn đi dạo một lần, nhàm chán thì ngồi lại với nhau nói chuyện trong chốn võ lâm. Liên Tống khi đi ngang qua thì vô tình nghe thấy nhóm nữ đệ tử phái Thương Ngô nói chuyện. Mấy người đệ tử này từ khi lên núi đã trở thành đề tài nói chuyện của các thiếu niên võ lâm. Trong chốn võ lâm, nữ tử rất ít, nữ tử xinh đẹp càng ít, nhóm thiếu hiệp kia khó có dịp nhìn thấy, tuy là đạo cô, nhưng vẫn khiến họ nhộn nhạo không thôi.
Liên Tống nghe người ta nói đến Thương Ngô phái rất nhiều, nghe Thương Ngô phái nói đến chuyện của người khác là lần đầu. Nàng cũng không có chuyện gì, liền ngồi xuống cùng nghe. Rõ như ban ngày, nàng không trốn cũng không nấp, chỉ là các nàng không thấy nàng thôi, không tính là nghe lén nha.
Thì ra nhóm nữ đệ tử tán gẫu cũng là về các nam thiếu hiệp. Du tam hiệp của Thanh Phong phái thật oai hùng nhưng chân rất thô, Trần tứ công tử luôn mang cây quạt bên mình của Linh Nham sơn trang thì chữ viết rất xấu, Từ Huyễn của Huyền Tông Môn thì mặt lạnh giống như ai đang thiếu tiền hắn vậy, đại đệ tử của Bắc Hải Thất Thập…chắc là nữ đi.
Liên Tống che miệng cười trộm.
Chương 7
Nói qua về thiếu hiệp lại nói đến sư phụ.
“Nghe nói trong các môn phái, Huyền Tông Môn đối với đồ đệ rất nghiêm khắc. Các ngươi có thấy cô nương áo trắng hay đi theo sau Kim thượng sư không, nàng đến Huyền Tông Môn đã sáu năm, vẫn là đệ tử vô danh. Có thể thấy được, muốn học võ công của Huyền Tông Môn cũng không phải dễ dàng.”
Liên Tống đối bản thân le lưỡi.
“Theo sư phụ của chúng ta cũng không phải dễ. Ngươi luyện nhiều năm như vậy vẫn là học võ công bình thường, võ công thượng tầng vẫn chưa đụng đến.”
“Ta là nữ tử, luyện võ đến tầng này là đủ. Ta lại không muốn làm chưởng môn, không muốn bị hủy dung giống sư phụ, còn không thể lập gia đình, ta cũng không muốn làm.”
“Ngươi, nha đầu kia, động xuân tâm đi.”
“Ta đã mười chín, nữ tử tuổi này sớm đã lập gia đình. Ta lại bị sư phụ ngăn cấm không cho xuống núi, những đệ tử ở Thanh Phong phái, mười lăm tuổi đã được sư phụ chỉ hôn, hiện tại cũng có tới hai đứa nhỏ.”
“Thanh Phong phái khác chúng ta. Nơi đó nam tử nhiều, cô nương lớn lên cũng có lời ra tiếng vào. Ngươi không nghe nói Uông Hà của Không Tang phái sao, bị sư phụ giữ đến năm hai mươi tuổi, giữ thế nào mà đứa nhỏ cũng có.”
“Cái gì đứa nhỏ?”
“Ngươi không có nghe nói? Tạ thượng sư của Không Tang phái, phi, lão Tạ thượng sư kia cũng không biết xấu hổ, cùng đồ đệ của hắn cẩu thả, ngay cả đứa nhỏ cũng có.”
“Thật sao, còn có chuyện này, may mà chúng ta ở Thương Ngô phái.”
“Đúng vậy. Huyền Tông Môn còn tốt hơn một chút, không giống Không Tang phái kia, sư phụ lại đi khinh bạc nữ đệ tử. Lấy danh nghĩa truyền thụ võ công, đối với đồ đệ ôm ôm ấp ấp, động tay động chân, đem đồ đệ mang lên giường. Làm ra việc vô sỉ này lại có thể ra ngoài gặp người khác, vẫn phong độ như cũ, miệng lưỡi đều là đạo đức nhân nghĩa. Thật sự làm người ta thấy trơ trẽn.”
“Đúng vậy đúng vậy. Nếu gặp phải loại sư phụ hoang dâm vô đạo kia, ta nhất định phải một đao cắt hắn!”
“Cắt? Cắt chỗ nào?”
“Tốt, ngươi cũng là cái tiểu tặc nương tử, xem ta đánh.”
Hai thiếu nữ dưới hành lang gấp khúc vui đùa truy đuổi, ngây thơ lãng mạn.
Liên Tống ở dưới tàng cây, khuôn mặt đã trắng bệch.
Nhớ rõ tên họ của ta (tam)
Kiếm, là nàng thấy được trong phòng hắn.
Lần đầu tiên nàng nhìn thấy thanh kiếm lợi hại này, nàng không tin nó là của sư phụ. Đây là vật để giết người, sao có thể xứng với sư phụ cao thượng đầy khí chất.
Nay nghĩ lại, tất cả mọi chuyện không phải là vô căn cứ, đều có dấu hiệu của nó. Người mà nàng một lòng kính trọng, có bề ngoài như quân tử, nhưng trong lòng lại như thanh kiếm này, âm trầm tà ác, không biết tâm tư xấu xa đến mức nào.
Trên đầu có một cái bóng, nàng loạng choạng đứng lên, đầu đụng phải một tảng đá, xoa xoa cái ót mới nhìn rõ, không phải là đá, là người nàng đang muốn tìm.
Xấu hổ và giận dữ, thất vọng, cáu giận, cùng nhau nảy lên.
“Đồ vô sỉ!”
Nàng rút kiếm, đâm thẳng ngực hắn.
Lại bị hắn một tay ngăn lại. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng đẩy, nàng lập tức mất thăng bằng, hướng về phía bên cạnh.
Trước khi chạm đất nàng đã đứng lên, đuổi theo đâm thêm một kiếm, hắn nhẹ nhàng thối lui. Mặc dù võ công của nàng tiến bộ thần tốc, nhưng dù sao thời gian tu luyện cũng ngắn, lại đang tức giận nên các chiêu thức không thể sử dụng hết, suýt nữa dùng kiếm làm bị thương chính mình. Mà hắn chỉ là tránh lui, không tốn chút sức nào, thậm chí còn tạo ra khe hở muốn đem kiếm của nàng chặn lại.
Lấy trứng chọi đá, thắng bại đã rõ.
Liên Tống thấy hắn chỉ dùng một ngón tay có thể khiến cây kiếm của nàng bắn ra mấy trượng rồi cắm xuống đất, nàng không cam lòng cắn môi. Nàng rất xúc động, người này nhìn như ôn hòa vô hại, kỳ thật là võ lâm cao thủ nhất đẳng, bằng công phu mèo quào của nàng sao có thể vọng tưởng đả thương hắn.
Đường này không qua được, cũng không còn đường lui, oán hận nói: “Ngươi giết ta đi.”
“Ta vì sao phải giết ngươi?”
Quần áo cùng mái tóc hỗn loạn, Liên Tống nhìn rất chật vật, giờ phút này trên mặt hắn vẫn bình tĩnh tươi cười, nhưng trong mắt Liên Tống là sự châm chọc rất lớn.
“Ngươi không giết ta, ta sẽ giết ngươi.” Liên Tống nắm chặt quyền, chỉ cần nàng còn có khí lực, nàng nhất định sẽ lại cầm kiếm.
“Ngươi vì sao phải giết ta?”
Hắn lại có thể làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




