watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4958 Lượt

chính ngươi làm ngã?” Kim Nhật Lãng nheo lại mắt.

“Không phải.” Liên Tống nhớ lại tình cảnh lúc ấy: “Khi đồ nhi đi ngang qua, Tiểu Úy trượt tay làm đổ nước xuống, vừa trúng tay đồ nhi.”

“Tiểu Úy là ai?”

“Là sư tỷ tốt của đồ nhi, nàng bằng tuổi đồ nhi, đều là đệ tử vô danh, từng làm việc cùng nhau ở phòng bếp.”

Trong lòng Kim Nhật Lãng cũng đại khái hiểu được. Tiểu Úy kia nhất định là ghen tị với Liên Tống.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là đệ tử vô danh. Về sau đừng ở cùng một chỗ với họ.”

Kim Nhật Lãng nói xong, đi dến ngăn tủ lấy thuốc bột Ngưng Hương đến.

“Sư phụ muốn thăng đồ nhi lên làm Hóa đệ tử?”

“Nếu ngươi muốn, thăng lên cấp Quán cũng được.”

“Không không không. Đồ nhi có đức gì chứ.”

Kim Nhật Lãng thả bình ngọc, kéo tay Liên Tống đến bên môi: “Chỉ cần ngươi muốn, cái gì sư phụ cũng đều cho ngươi.”

Hắn khẽ liếm trên vết thương của nàng, lời lẽ rõ ràng, trên tay ẩm ướt một mảnh, rải thuốc Ngương Hương lên, bột thuốc màu trắng lưu lại trên mu bàn tay.

Liên Tống không hiểu sao cảm thấy cánh tay nổi đầy da gà.

Khi ta bị ong chích, nương cũng giúp ta liếm miệng vết thương như vậy. Liên Tống đối với khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của sư phụ, liều mạng nghĩ đến nương.

Chương 6

Nhớ rõ tên họ của ta (nhất)

Có con thỏ, trời sinh không sợ người. Ai cho nó ăn nó liền theo người đó. Nếu muốn nuôi nó, phải nhẫn tâm, nếu nó ăn đồ của người khác, gặp một lần thì đánh một lần, đánh xong lại cho nó ăn ngon, ôm dỗ, như vậy nó mới có thể chỉ ăn đồ của ngươi, chỉ nghe lời ngươi, chỉ đi theo ngươi, ngươi bảo nó làm cái gì nó cũng làm.

Hôm nay Liên Tống bị sư phụ phạt, nguyên nhân là khi nàng đang đứng đợi sư phụ ở cửa hiên thì lại gặp được Thôi Anh trở về từ thác nước Kich Lôi, nàng nói chu

chuyện vài câu với hắn. Thác nước Kích Lôi không phải là thác nước bình thường, những hạt cát kết hợp cùng đá vụn từ thượng du không ngừng lao xuống, nếu rơi vào người thì nhất định tróc da bong thịt. Muốn thăng cấp từ Vũ đệ tử lên Quán đệ tử, thử luyện khó khăn nhất chính là ngồi tĩnh tâm dưới thác Kích Lôi này ba ngày.

Cho dù là người tiêu sái bất phàm như thế nào đi nữa thì từ thác Kích Lôi này trở về cũng trở nên chật vật chịu không nổi. Liên Tống nhìn Thôi Anh, dáng vẻ không phân biệt được là người hay quỷ, trong lòng khó chịu. Thôi An đi đến trước nàng, được hai tiểu đồng đỡ hai bên, cười lộ ra hàm răng trắng, thời điểm này hắn cũng không chịu quăng bản sắc ngả ngớn.

“Liên Tống sư muội có khỏe không?”

Hắn vừa nói xong, vết thương ở khóe miệng lại nứt ra.

“Thôi Anh sư huynh…”

Liên Tống cảm thấy đau thay cho hắn.

“Liên Tống sư muội, trước kia ta không hiểu, hiện tại ngẫm lại, ta thật là hâm mộ muội.”

“Hâm mộ muội?”

“Khụ khụ…”

Liên Tống muốn hỏi rõ ràng, Thôi Anh suy yếu ho khan vài tiếng.

“Sư huynh nhanh đi nghỉ ngơi đi, nói nhiều sẽ hao tổn nguyên khí.” Liên Tống giúp hắn vỗ vỗ ngực để dịu lại cơn ho.

“Đi thôi.” Thôi Anh dùng ánh mắt nói với hai tiểu đồng, hai tiểu đồng ăn ý dìu hắn đi. Không biết vì cái gì, hắn đi một bước thì dừng lại, một lần nữa nhìn Liên Tống, ngón tay đen thui nâng lên chỉ vào mặt Liên Tống: “Khi muội mang hai cái khuyên tai màu hồng nhìn vẫn đẹp hơn.”

Liên Tống sờ sờ vành tai của mình, nàng sao lại không nhớ bản thân mình khi nào thì có đeo khuyên tai màu hồng nhỉ.

Thôi Anh lại ho khan, đôi mắt đều đỏ. Tiểu đồng giúp hắn rời đi.

Liên Tống vẫn còn nghĩ đến chuyện cái khuyên tai, tất cả trang sức của nàng đều đã cầm cố lấy tiền xây mộ phần cho cha mẹ, khi nàng lên Cao Ngạo sơn thì không có một xu, đừng nói gì đến là khuyên tai. Nghĩ nghĩ, nàng lại không nghe thấy sư phụ kêu mình.

“Nhớ sư huynh của ngươi như vậy sao, sư phụ gọi ngươi nửa ngày cũng không nghe?”

“Sư phụ.” Liên Tống cười hì hì chạy tới: “Sư phụ đã sắp xếp xong cho người của Thương Ngô phái rồi sao? Các nàng thật sự đều là đạo cô? Đồ nhi rất ngạc nhiên nha.”

Liên Tống nói xong, thuận thế cầm tay sư phụ, cùng hắn mười ngón tay giao nhau.

Mới vừa nãy có chút hờn giận, nhưng vì động tác của nàng mà hờn giận trong lòng hắn giảm hơn một nửa. Mới dạy vài ngày, nàng đã có thói quen chủ động nắm tay hắn, Kim Nhật Lãng rất vui mừng, nhưng hắn nhanh chóng rút tay ra.

Nàng vẫn chưa hiểu được, có một số việc phải kiêng kị, không thể để người khác thấy.

“Tò mò cái gì, khi tới thiết yến không phải là ngươi sẽ thấy sao.” Kim Nhật Lãng dẫn nàng đi về Lãng Phong viện.

Liên Tống bước nhanh đuổi kịp. Vốn dĩ sư phụ đi đường không nhanh không chậm, giống như là đang thưởng thức phong cảnh nên nàng không sợ bị bỏ lại phía sau. Hôm nay không biết vì sao lại thế này, nàng đi sau hắn, không, phải nói là chạy theo mới đúng.

Trở lại Lãng Phong viện, Kim Nhật Lãng mới mở miệng hỏi: “Ngươi với các sư huynh đệ khác quan hệ tốt lắm sao?”

Liên Tống đóng cửa viện, đáp: “Đồ nhi cũng không biết vì sao, bọn họ đối với các sư tỷ đều cung kính, đối đãi với sư đệ cũng tốt, nhưng chỉ khác với đồ nhi, hoặc ngáng chân đồ nhi, hoặc bỏ cát vào cơm của đồ nhi. Đồ nhi không để ý tới họ, bọn họ liền chặn đồ nhi lại. Đồ nhi tức giận mắng thì họ lại cười vui vẻ chạy đi. Mỗi lần đều là Thôi sư huynh cầm đầu, đồ nhi cùng hắn không hòa thuận, vài năm nay đồ nhi cùng hắn có quan hệ tốt hơn một chát. Sinh nhật năm nay, hắn còn tặng đồ nhi lễ vật.”

Liên Tống sờ sờ trong túi lấy ra một tảng đá. Kim Nhật Lãng liếc mắt một cái, đúng là một khối phỉ thúy nguyên chất.

“Nam nữ đệ tử trao nhận quà riêng. Ngươi có biết đây là vi phạm môn quy?” Kim Nhật Lãng cầm tảng đá kia, nắm lại một chút, tảng đá trong tay hóa thành tro bụi.

Sư phụ trời sinh có khuôn mặt tươi cười, nhưng giờ phút này không hề cười, cũng không giận. Ở chung mấy ngày, Liên Tống cũng dần biết, sư phụ rất khác người, hắn không tức giận, cười; cười to thoái mái, chính là hắn đang cao hứng; còn nếu hắn không cười, trên mặt yên lặng, chính là đang tức giận.

Nhận sai trước vậy. Liên Tống quỳ xuống cúi đầu nói: “Đồ nhi khi nhận tảng đá cứ nghĩ là hắn đang đùa đồ nhi, tùy tiện nhận. Không nghĩ như vậy là làm hỏng môn quy. Thỉnh sư phụ trách phạt.”

“Có người nào đưa cho ngươi cái gì nữa không?” Hắn không tính buông tha nàng.

“Có. Còn có Tống Khải sư huynh đưa viên kẹo hạt đậu, Lục Hoàn sư huynh đưa lá sen pha trà, còn có…Còn có ngân châm của Từ Huyễn sư huynh. Hắn lấy ngân châm phóng vào mặt đồ nhi, đồ nhi liền đem ngân châm cất…” Nàng càng nói càng nhỏ giọng.

“Ngươi quỳ nửa canh giờ, tỉnh táo suy nghĩ lại.” Kim Nhật Lãng vẫy tay áo vào phòng.

Liên Tống thật sự ngoan ngoãn quỳ, lưng không hề cong chút nào.

Kim Nhật Lãng ở phòng trong nhìn nàng, trên mặt lại khôi phục ý cười. Tính tình đứa nhỏ này thật khiến người ta muốn khi dễ, nhưng cũng thật dễ dàng khiến người khi dễ thích nàng. Nếu người khác đối với nàng tốt một chút, nàng sẽ tốt với họ gấp mười lần. Nếu không phạt nàng một chút, uy hiếp nàng một chút, có khả năng nàng không chỉ nghe lời hắn nói.

Nửa canh giờ đã qua, Kim Nhật Lãng mở cửa nói: “Đứng dậy đi.” Thanh âm lạnh lạnh.

Liên Tống nghĩ sư phụ còn chưa nguôi giận, sau khi đứng lên cũng không dám xoa đầu gối đau nhức nhối, nhanh chóng suy nghĩ đối sách. Thấy sư phụ đang muốn đóng cửa, nàng kêu gấp: “Sư phụ! Chúng ta luyện triền miên công đi. Người sẽ dạy đồ nhi đúng không?”

Nàng đã nhìn ra, mỗi lần cùng sư phụ luyện triền miên công, tâm tình sư phụ cả một ngày đều tốt.

Quả nhiên, khi sư phụ quay sang, sắc mặt đã nhu hòa không ít.

Nàng thấy tình huống tốt lên, chạy tới ôm cổ sư phụ, đem mặt chôn trong cổ hắn.

Kim Nhật Lãng đối với động tác thương yêu nhớ nhung này của nàng cũng hơi kinh ngạc, sửng sốt sửng sốt, sau đó mới vòng tay qua ôm lấy nàng. Trên mặt tràn đầy ý cười, nhưng không thể để nàng thấy, còn chưa tới thời điểm.

“Ngươi đã làm chuyện sai còn muốn sư phụ truyền ngươi võ công?” Hắn ôm thắt lưng của nàng chặt thêm một chút.

“Kia… Đồ nhi giúp sư phụ chải đầu.” Liên Tống nói một là một, mặc kệ sư phụ có đồng ý hay không, nàng kéo hắn đến trước gương. Nam nhân cao hơn nàng cả một cái đầu bị nàng không dùng chút sức nào mà ép ngồi xuống.

Thay sư phụ tháo quán (cái mão đội trên đầu ý), tóc đen đổ xuống.

Động tác của nàng rất mềm nhẹ, Kim Nhật Lãng bị nàng làm cho ngứa, thực thoải mái, khóe miệng tươi cười, thật giống một con mèo thỏa mãn.

Mắt nhìn thấy trên bàn có một đoạn khăn gấm, Liên Tống cầm đến, một tay nàng cầm nắm tóc đen, một tay quấn khăn, miệng lẩm nhẩm đọc: “Nhiễu vấn đầu cẩm, nguyện thường thỏa mãn.”

Tay bỗng nhiên bị cầm. Lòng bàn tay của sư phụ luôn lạnh lẽo.

“Còn chưa xong đâu.” Liên Tống không muốn buông khăn quấn đầu ra, quấn thêm một vòng nữa là tốt rồi.

Kim Nhật Lãng kéo tay nàng xuống, không cho nàng quấn nữa. Mái tóc đen lại một lần nữa tung ra, như mây bị đè ép, rơi vào lòng hắn.

“Sư phụ…” Liên Tống nghi hoặc nhìn ánh mắt sư phụ, cái miệng của hắn rõ ràng đang cười, vì sao trong mắt lại có bi thương.

“Tống

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT