|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lau miệng?
“Ngươi rất giống một vị cố nhân của sư phụ.” Hắn rốt cục dời ánh mắt.
“Vị cố nhân nào?” Nàng luôn tò mò với chuyện của sư phụ.
“Ngươi… Đi rót cho ta một chén trà, thật lạnh.” Hắn đổi hướng câu chuyện.
“Vâng.” Nàng quay người như gió, hai tay dâng lên một ly trà. Nói mới nhớ nha, đây là lần đầu tiên nàng dâng trà cho sư phụ.
Kim Nhật Lãng nhận li trà, không hề né tránh mà đụng vào tay nàng. Trước khi đưa trà đến miệng, hắn lơ đãng hỏi một câu: “Tay lạnh như vậy, bên ngoài rất lạnh sao?”
“Không dối gạt sư phụ, đồ nhi sinh ở Giang Nam ấm áp, mấy năm ở Cao Ngạo sơn vẫn không quen được mùa đông ở đây. Đặc biệt là buổi sáng sẽ lạnh thấu xương, tay chân như băng.” Nàng nhún nhún vai ôm lấy cánh tay.
Kim Nhật Lãng buông cái chén, kéo tay nàng qua bao trong tay mình.
“Ấm hơn không?”
“…”
Liên Tống ngẩn người. Ấm áp, là trên gương mặt ấm áp.
Sư phụ đối tốt bất ngờ với nàng, vượt qua cả mong muốn của nàng, không biết nên phản ứng thế nào, trong lòng có chút sợ hãi.
Rốt cuộc, tâm tư nàng vẫn đơn giản trong vắt, nàng không nghĩ nhiều, theo tình hình thực tế nói: “Tay sư phụ cũng lạnh, đồ nhi giúp sư phụ lấy ít quần áo lại đây?”
“Không cần.” Tay hắn nắm thật chặt, Liên Tống bị nắm có chút đau.
Dần dần, mu bàn tay ấm lên, sau đó hai tay đều nóng, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Liên Tống phát hiện được sự thay đổi, kinh ngạc hỏi: “Sư phụ, người vận công sao?”
“Uh.” Kim Nhật Lãng dừng lại, ngẩng đầu hỏi nàng: “Hiện tại còn lạnh không?”
“Không lạnh.”
“Thân mình còn lạnh không?”
“Có một chút…”
Cảnh vật trước mắt mờ đi, chưa kịp hô lên, Liên Tống đã tiến vào ngực ấm áp của sư phụ. Giai nhân lạnh như băng tuyết, giờ phút này toàn thân nóng bỏng. Lưng Liên Tống dán chặt vào hắn, lo lắng hắn sẽ vận công quá sức, càng lo lắng nàng sắp bốc hơi rồi.
Tim đập thật nhanh, toàn thâu như đổ máu. Này này này…Khi nào thì sư đồ có thể thân mật như vậy?
“Ấm sao?”
“Ấm, ấm.” Không phải ấm, là nóng. Hơi thở của sư phụ phun bên gáy nàng càng nóng.
“Sư phụ vẫn muốn ôm đồ nhi như vậy sao?” Mặt Liên Tống đỏ đậm, muốn tránh thoát lại không dám. Nàng cố chấp nhận hết thánh chỉ của sư phụ. Những gì sư phụ nói với nàng đều là thánh chỉ, đầu óc Liên Tống đang trèo đồi lội suối để tìm ra điều gì đó bất thường nhưng mãi vẫn không ra.
“Sư phụ đang dạy ngươi luyện công.” Hắn mặt không đỏ tim không đập mạnh mà nói.
“Công phu gì mà phải luyện thế này?” Liên Tống nháy mắt mấy cái.
“Triền miên.”
Màn giường đậm mùi hương, tấm đệm trên giường như là biển lớn.
Thế giới xung quanh Liên Tống lại chao đảo. Lưng nàng chạm vào đệm giường, có chút lạnh. Nàng bị sư phụ ôm, trước mắt chỉ có đỉnh màn giường.
Trên mặt, ngón tay lửa nóng đi tới cằm, sư phụ đang nâng cằm của nàng, khiến khuôn mặt nàng đối diện với hắn. Sư phụ lúc này cùng với quá khứ rất khác nhau, đầu óc Liên Tống lúc này vẫn đang trèo đồi lội suối, tìm mãi không thấy đường ra.
Cánh môi ấm áp lướt qua vành tai nàng, âm thanh sư phụ như mê hoặc: “Triền miên này, là bí công độc môn của sư phụ, ta chỉ dạy cho một mình ngươi, không thể truyền ra ngoài.”
“Nga…” Chỉ cần sư phụ nói, nàng đều tuân thủ tất cả.
“Ha ha.” Kim Nhật Lãng không biết là bị nàng chọc cười hay bị chính bản thân hắn chọc cười. Hắn ôm nàng ngồi dậy, cười nói: “Nha đầu ngốc.”
Ôn nhu dày đặc cùng với nhiệt độ cơ thể liền tràn ngập trong phòng. Liên Tống ngửi ngửi mùi hương trên người sư phụ, nhỏ giọng nói: “Sư phụ…”
“Sao?”
Tay hắn đặt trên huyệt Khí Hải của nàng, khi nàng thấy toàn thân vô lực thì hắn chậm rãi rót chân khí vào.
“Người cũng rất giống một cố nhân của đồ nhi.”
Chân khí chảy vào cuồn cuộn không dứt, chảy thành suối, nếu tu luyện chăm chỉ nhất định sẽ thành công.
“Vị cố nhân nào?”
“Đồ nhi, nương… Không không, phụ thân của đồ nhi.”
“Thật không. Phụ thân ngươi cũng ôm ngươi như vậy sao?”
Kim Nhật Lãng rút nội lực về, mạnh mẽ đem Liên Tống ôm càng nhanh.
Ngực của nàng thậm chí có thể cảm giác được nhịp tim của hắn. Nàng thử đẩy hắn ra: “Không, không ôm như vậy.”
“Ngươi năm nay… Mười sáu đi.”
“Vừa qua mười sau.”
“Các cô nương ở tuổi ngươi đã sớm hiểu biết.”
“Biết cái gì?”
“Chuyện ngươi nên biết.”
“Là cái gì?”
“Là…”
“Sư thúc đã dậy sao? Tiểu chất Từ Huyễn, sư phụ sai tiểu chất đi mời sư thúc đến Vân Điện, sư tôn có việc thương lượng.”
Thanh âm bỗng nhiên xâm nhập khiến hai người giật mình một chút.
Liên Tống khẩn trương đứng lên, tựa hồ như là đang làm chuyện sai trái mà bị người bắt được: “Sư…” Nàng đang muốn mở miệng đã bị Kim Nhật Lãng đưa tay ngăn lại trên môi.
“Ngươi đi trước đi, ta sau đó liền đến.” Thanh âm của Kim Nhật Lãng không nghe ra chút bất thường nào.
“Tiểu chất cáo lui trước.” Từ Huyễn ở ngoài cửa cúi chào.
Chờ hắn đi rồi, Kim Nhật Lãng nói với Liên Tống: “Ngươi trước đi ra ngoài đi. Trước khi ta trở về thì không được rời Lãng Phong Viện.”
Liên Tống gật đầu xuống giường.
Kim Nhật Lãng nghiêng thân cởi bỏ đai lưng, đôi mắt nhìn Liên Tống không có rời đi, đứng ở bên nhìn hắn muốn nói gì lại thôi.
Hắn còn vui nửa đùa nửa thật nói: “Như thế nào, muốn nhìn sư phụ thoát y?”
“Không, đồ nhi là muốn hỏi.” Liên Tống cúi đầu: “Đồ nhi là muốn hỏi, chúng ta về sau vẫn luyện công như vậy sao?”
“Ngươi không thích?” Kim Nhật Lãng bắt được tia nghi ngờ trong mắt nàng, hắn nâng cằm nàng lên nhìn hắn.
“Không phải.” Liên Tống nhìn chóp mũi của mình: “Vì sao sư phụ đối tốt với đồ nhi như vậy?”
Kim Nhật Lãng muốn cười, nhịn xuống, nói: “Vốn dĩ ta có mười tám đệ tử, lần trước muốn các ngươi bảo vệ ta thật ra là thử luyện các ngươi. Những người không qua thử luyện thì bị trả về. Hiện tại ta chỉ còn mình ngươi, ta không đối tốt với ngươi thì đối tốt với ai?”
“Chỉ lưu lại mình đồ nhi?”
“Cũng không hẳn thế. Bọn họ không có tư chất luyện võ, lại không cần cù, giữ lại cũng chỉ phí thời gian. Ngươi vì sư phụ mà cúc cung tận tụy, ta đương nhiên giữ ngươi lại.”
“Cái kia gọi là cúc cung tận tụy.” Liên Tống cảm thấy sợ hãi sâu sắc, nàng chỉ là làm việc thuộc về bổn phận, còn làm không tốt, khiến cho sư phụ vì nàng mà bị rắn cắn.
“Đồ nhi chớ khiêm tốn.” Kim Nhật Lãng ngắt cái mũi của nàng một chút: “Ta rất rõ ngươi là thật tâm muốn học. Hiện tại ngươi là đệ tử duy nhất mà ta truyền dạy, ngươi cũng không nên phụ nỗi khổ tâm của ta.”
“Đa tạ sư phụ ưu ái.” Liên Tống trong lòng tràn ngập cảm kích: “Chỉ cần sư phụ không chê đồ nhi ngu dốt, nguyện ý truyền thụ cho đồ nhi công phu triền miên, về sau chúng ta mỗi ngày luyện, ngày ngày luyện, đồ nhi tuyệt không kêu khổ một câu.”
“Tốt, về sau chúng ta mỗi ngày luyện, ngày ngày luyện, chỉ cần ngươi chịu đựng được, sư phụ lúc nào cũng khắc khắc cùng ngươi luyện.”
Sao nàng nghe ra sự ái muội trong này nhỉ, nhìn khóe mắt cùng đuôi lông mày của sư phụ mang theo ý xuân, chỉ có thể nói sư phụ thật giống nương, có một cỗ phong tình mà nàng không thể hiểu.
Sư phụ muốn thay quần áo, Liên Tống ra khỏi phòng.
Người ở trong lẫn ngoài cửa đều im lặng, tâm sự bất đồng. Một lát sau, người ở ngoài kéo tay áo, người trong phòng cầm lên bộ quần áo xám đã bị thay ra, cả hai đều đưa lên mũi thưởng thức hơi thở mà người kia lưu lại.
Chương 5
Gặp nhau đã khó (tam)
Liên Tống ngồi trên cái ghế nhỏ dưới tàng cây mai. Nàng vừa ngồi xuống, cái lưng ghế vừa vặn ôm lấy thân thể nàng, nàng thật hoài nghi cái ghế này là của sư phụ sao, hay là sư phụ đã dùng lúc thiếu niên? Cũng giống như cái áo choàng nàng đang mặc.
Khi Kim Nhật Lãng ra khỏi cửa, hắn có vẻ đã rất vội vàng, búi tóc cùng vạt áo có chút suy sụp, thoáng nhìn Liên Tống, nàng đã thông minh ngồi thẳng để hai tay trên gối, làm một nữ đệ tử đoan chính.
“Ngồi ở bên ngoài, không lạnh sao?” Hắn thong thả đến trước mặt nàng.
Liên Tống cung kinh đứng lên nói: “Cùng sư phụ luyện triền miên công, một chút cũng không lạnh.” Vì sao sư phụ lại quan tâm nàng có lạnh hay không như vậy? Vạn nhất nàng nói lạnh, có phải sư phụ sẽ đem nàng…Ô nóng? Ai nha, nương nói, làm nữ nhân phải tĩnh tâm, không quan tâm hơn thua, nàng phải thản nhiên nhận hảo ý của sư phụ mới được.
Sắc mặt Liên Tống chuyển hồng, hồng chuyển trắng, Kim Nhật Lãng nhìn thấy rất thú vị. Nha đầu kia khi căng thẳng cũng thật đáng yêu.
“Ôi chao? Sư phụ, búi tóc của người lỏng rồi.”
“Thật không?” Kim Nhật Lãng tháo mão, vết thương trên tay hắn còn chưa tốt, khi tháo mão cũng phải cố gắng hết sức.
“Đồ nhi giúp người chải đầu.” Liên Tống xung phong nhận việc. Ở nhà, nàng yêu thích nhất là giúp mẫu thân vấn tóc.
Đứng ở ghế trên, Liên Tống cao hơn một chút so với sư phu, nàng dùng ngón tay thon gầy đem tóc sư phụ nắm trong tay, tóc sư phụ thật trơn nhẵn và mềm mại, không dễ gì buộc chặt.
Chờ đến khi nàng kết thúc, hai đóa hoa mai đột nhiên rơi xuống đỉnh đầu nàng.
Kim Nhật Lãng xoay người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




