|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
không rõ ràng. Tsiếu niên hồ nghi ngồi dậy, nhờ ánh sáng đèn lồng ở hành lang mà nhìn, nhất thời cứng đờ.
Một con mãng xà xanh đen mắt tím đối diện với họ, hai mắt có ánh sáng, phảng phất như ác quỷ đến từ địa ngục.
“Này này này…” Thiếu niên mặt trắng bệch, sau đó thê lương kêu một tiếng: “Má ơi!”
Kêu xong hắn ôm đầu nhanh chân chạy đi.
Mãng xà kia thấy vật còn sống lập tức đuổi theo, mắt thấy con mãng xà sẽ cắn lấy thắt lưng thiếu niên, Liên Tống liền đánh một gậy vào đầu rắn.
Mãng xà giận dữ xoay đầu, hướng Liên Tống đánh tới. Liên Tống vất vả đỡ trái đỡ phải, vất vả dùng cây gậy đối phó, nhưng lại bị một phát cắn đứt cây gậy, phản lực gây ra khiến Liên Tống bị hất văng ra vườn hoa, cả người lầy lội.
Mưa khiến mắt nàng mờ ảo, khi thấy một vật to lớn màu đen vọt tới, Liên Tống lảo đảo đứng lên chạy mất mạng, rắn đuổi theo.
Thời khắc chỉ mành treo chuông, nàng bất hạnh trượt chân do bùn ở dưới đất, gục ngay trước cửa.
Muốn đứng dậy chạy đã không kịp, chỉ có tsể dùng hai tay che trước người, không ngừng lui về sau. Mắt thấy mình càng gần cái bồn máu to mồm kia, Liên Tống trong lòng ai thán, cha mẹ, Liên Tống tới gặp hai người đây.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, phía sau lưng chạm vào lồng ngực ấm áp, quanh thân tỏa ra mùi thơm, sau đó lại bị mùi máu tươi bao phủ.
Liên Tống nghi hoặc trợn mắt nhìn, khiếp sợ nhìn thấy một cánh tay che trước người nàng, trên cánh tay là đầu con rắn đã bị chặt đứt, nhưng răng nó đã cắm sâu vào dR thịt, máu tươi ồ ạt chảy ra.
Liên Tống cứng ngắc quay đầu, run giọng kêu lên: “Sư phụ…”
Chương 4
Gặp nhau đã khó* (nhất)
* Gặp nhau đã khó: Nguyên văn Hán Việt là “Tương kiến thì nan”, là một vế đầu trong câu “Tương kiến thì nan biệt diệc nan.” (gặp nhau đã khó chia tay càng khó) trong một bài thơ của Lý Thương Ẩn.
“Từ Huyễn đến chậm, khiến sư thúc bị thương.” Từ Huyễn cầm kiếm, một gối quỳ xuống vẻ mặt xẩu hổ nói.
“Không sao, đến là tốt rồi.” Kim Nhật Lãng thu hồi cánh tay, cười với Liên Tống: “Để ngươi bị bẩn rồi.”
Liên Tống không biết hắn đang nói cái gì, nàng chỉ rơi lệ quỳ nói: “Đệ tử không tốt, không bảo vệ được sư phụ, đệ tử…”
“Ngươi đã tận lực.” Kim Nhật Lãng đem đầu rắn trên trên cánh tay lấy ra, màu chảy càng nhiều, nhưng hắn không nhăn mặt một cái nào
Liên Tống thấy thế thì kinh hãi, vội xé váy băng bó lại cho hắn.
Kim Nhật Lãng không nói gì để tùy ý nàng băng bó. Sau đó Thôi Anh cùng một đám người chậm rãi đi đến, huyên náo khiến vài vị thượng sư cũng tỉnh giấc mà chạy đến đây. Nhìn thấy tình trạng thảm hại của Kim Nhật Lãng cùng với con rắn trên đất thì nhất thời thở mạnh một cái.
“Đệ nói sẽ dẫn tới xà trùng, sao lại có cả rắn chúa đến…” Hạ Chú Đạo dùng chân đá đuôi rắn nói.
“Cao Ngạo sơn cây cối sâu thẳm, ẩn chứa những thứ kì quái cũng không có gì ngạc nhiên.” Kim Nhật Lãng thu hồi cánh tay, tùy ý liếc mắt một cái đã thấy trên tay hắn cột một cái nơ hình con bướm. Hắn buồn cười, đối với Liên Tống đang căng thẳng nói: “Tay nghề không tồi!”
Liên Tống kinh ngạc, sư phụ nàng còn cười được a.
Việc này là ngoài ý muốn, các vị đệ tử được sư phụ giao nhiệm vụ sau đó rời đi. Vài vị thượng sư vây quanh Kim Nhật Lãng than thở.
Liên Tống được lệnh ngồi chờ ở cửa, nàng chờ đến mệt mỏi nên ngủ mất.
m thanh mở cửa khiến nàng bừng tỉnh. Tư Phóng là người đi ra đầu tiên, mặt hắn lạnh lùng phạt Thôi Anh đi đến thác nước ngồi tĩnh tu ba ngày. Liên Tống lần đầu tiên thấy Thôi Anh sắc mặt trắng bệch như vậy, hơi hơi đồng tình.
“Liên Tống.”
Viên Thương Châu nội lực hùng hậu, nghe được Liên Tống giật mình. Sợ là nàng cũng bị phạt đi.
“Bắt đầu từ ngày mai ngươi chuyển đến Lãng Phong viện theo sư phụ ngươi tập võ.” Viên Thương Châu ngạo nghễ nhìn nàng nói: “Huyền Tông Môn ta đối xử nam nữ bình đẳng, ngươi không thể tìm cớ để lười biếng.”
“Vâng.” Liên Tống cúi đầu đáp lời, tròng mắt xoay tới xoay lui.
Viên Thương Châu lại nói: “Sư phụ ngươi xưa nay thanh tịnh, ngươi đừng quấy nhiễu hắn. Ngươi mặc dù tuổi còn nhỏ, dù sao cũng là nữ tử, hắn là nam tử, có điều kiêng kị, ngươi hiểu được không?”
“Hiểu được.” Liên Tống nghĩ rằng, một ngày vi sư, cả đời vi phụ, đem sư phụ xem như phụ thân mà hiếu kính là tốt rồi.
Hết thảy an bài thỏa đáng, trời đã mờ sáng. Kim Nhật Lãng thông cảm cho Liên Tống nên bảo nàng trở về nghỉ ngơi, tạm thời không cần tham gia buổi luyện tập sáng sớm.
Trở lại trong phòng, trời đã sáng choang, Liên Tống rửa mặt rồi lên giường đắp chăn nằm. Nằm thật lâu cũng không thấy buồn ngủ, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm đỉnh giường, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên vui vẻ, nàng cười hi hi một tiếng, hai chân đạp đá lung tung, nhỏ giọng hoan hô: “Ta có thể học võ công rồi!”
Vui đến mức như được bay lên mây, không biết qua bao lâu nàng mới mơ màng ngủ.
Nàng nằm mơ, mơ thấy mẫu thân. Mẫu thân mặc xiêm y màu trắng, dù là mùa hè, ngón tay mẫu thân cũng lạnh như băng. Nàng bưng trà đưa nước cho mẫu thân, thay mẫu thân đấm lưng. Mẫu thân ho khụ khụ một trận, sau đó ngón tay lạnh lẽo xoa xoa mặt của nàng: “Tống nhi ngoan, đừng chăm sóc nương. Bên ngoài trời ấm ấm, mau đi chơi đi.”
Mẫu thân nói xong, nàng liền tỉnh lại.
Bên ngoài quả nhiên ánh nắng tươi sáng, có tiếng cười của các cô gái cùng với tiếng va chạm của kim loại, tất cả hòa vào nhau.
Là các sư tỷ đã luyện công trở về. Nàng chống khuỷu tay muốn ngồi xuống, khóe miệng hơi cứng ngắc a, thân mình này tựa như không phải của nàng vậy. Trái xoa phải bóp, miễn cưỡng có thể cử động được, nàng chậm rãi mặc quần áo.
Xuống giường, chóp mũi ngửi được một mùi. Không biết ai đã để trên bàn học của nàng hai cái bánh bao, còn nóng hầm hập. Nàng
đoán là một vị sư tỷ tốt bụng nào đó đã giúp nàng giữ lại phần điểm tâm, lập tức lấy ăn.
Tiếng tranh cãi ngoài phòng càng ầm ĩ, nàng ăn một cái bánh, tay cầm cái thứ hai, đẩy cửa ra ngoài xem.
Vừa mới tiến ra được một bước, một đống vải màu đỏ tươi rơi xuống trước mặt nàng, chưa đợi nàng nhìn rõ nó đã biến mất, kiếm khí như gió lướt qua bên chân nàng, bùn đất tung bay bắn vào mắt nàng. Nàng bị dọa đến mức ngã ngồi xuống, mông thật đau.
“Khụ khụ…” Ho khan, nước mắt chảy ròng, Liên Tống chùi khuôn mặt đầy bụi.
“Ha ha ha…” Một tiếng cười xinh đẹp từ trên cây truyền xuống.
Thiếu nữ mặc y phục màu đỏ ngồi trên cành cây, chỉ vào Liên Tống đang chật vật, đôi má hồng nhuận cười trái cười phải.
“Hừ.” Cô gái áo trắng rút kiếm khinh thường đảo mắt qua Liên Tống, đối với người trên cây nhíu mày cười lạnh: “Đàm Giai, cẩn thận từ trên cây ngã xuống, ngã thành đứa ngốc tàn phế.”
“Đinh Chiết Nhu! Ngươi dám kêu thẳng tục danh của sư thúc!” Tuy giận dữ nhưng cũng có phần xinh đẹp, Đàm Giai từ trên cây nhảy xuống, rút kiếm ra.
“Ngươi chỉ là có vận khí tốt, khi sư thúc tổ lâm chung mới cảm động và nhớ đến ân nghĩa mới thu nhận ngươi làm đồ đệ, trên danh nghĩa mà thôi, ngươi chưa từng được sư thúc tổ truyền võ công, sao có mặt mũi quảng cáo mình là sư thúc khắp nơi. Xem kiếm!” Đinh Chiết Nhu nói xong đã bước tới gần Đàm Giai, thừa dịp nàng không chuẩn bị đâm một kiếm.
Đàm Giai né tránh không kịp, tay áo bị rách một chút, giận dữ cùng Đinh Chiết Nhu chém giết.
Cảm giác đau xót trong mắt đã hết, Liên Tống mở
mở mắt ra thì đã thấy hai thân ảnh một đỏ một trắng bay tới bay lui. Bóng người màu đỏ nhẹ nhàng, lực đạo thân kiếm không mạnh. Bóng dáng màu trắng thì kiếm pháp có lực, nhưng chân lại hơi chậm. Hai bên cùng dùng ưu thế của bản thân để đẩy đối phương vào hoàn cảnh xấu, nhưng không ai chiếm được thế thượng phong, vì thế bắt đầu đánh túi bụi.
Liên Tống đau lòng nhặt bánh bao rơi trên mặt đất, đi đến nơi cách xa hai nàng một chút.
Mặc đồ trắng chính là đệ tử Hạ thượng sư, họ Đinh tên Chiết Nhu, tính tình cương liệt, tranh cường háo thắng. Nàng từng cùng Liên Tống giành cơm một lần. Khi còn là đệ tử vô danh, bị quản sự sư huynh ra lệnh, ai có thể thuộc chương một của đạo đức kinh nhanh nhất, thì cơm gạo nếp nấu hạt sen táo đỏ kia sẽ thuộc về người đó. Liên Tống vì rất thích táo đỏ mà ra sức thắng Đinh Chiết Nhu, bị nàng ta ghi hận cho đến nay.
Mặc đồ đỏ, gọi là Đàm Giai, là đồ đệ của sư thúc tổ, tuy nhỏ tuổi nhưng có địa vị cao, sinh ra trong một gia tộc ở Giang Nam, nhà cao cửa rộng, danh gia vọng tộc, nên tính tình kiêu ngạo hơn hẳn mọi người.
Liên Tống tiếp tục ăn bánh bao của nàng, cửa phòng phía sau mở ra, đi ra là một tiểu cô nương mặc xiêm y màu hồng cánh sen, so với hai người đỏ và trắng kia nhỏ tuổi hơn chút, xấp xỉ Liên Tống. Dung mạo của nàng điềm tĩnh, hai mắt nhìn họ đánh nhau, không chút gợn sóng, dường như là thấy mãi đã thành thói quen.
Liên Tống kêu một tiếng: “Tăng sư tỷ, ngươi đã thăm người thân về rồi.”
Tăng Ninh nhìn Liên Tống, đối với nàng mỉm cười, không hề nói chuyện, chỉ đứng yên một bên.
Các nàng ở bên này nhìn, bên kia đánh đến lúc kịch liệt, Đinh Chiết Nhu hét lên một tiếng: “Lăng Phong Xạ Nguyệt!” Dưới chân mở ra hình cung, một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




