watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4956 Lượt

tay giơ kiếm hướng lên trời. Đàm Giai phản ứng nhanh nhẹn, mũi chân dừng trên lưỡi kiếm rồi dùng lực nhảy đi. Đinh Chiết Nhu chiêu đầu tiên thất bại liền đổi chiêu khác, hai người mặt đối mặt so chiêu, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Tăng Ninh thuận miệng nói: “Không nghĩ tới ngắn ngủn mấy tháng không thấy, võ công hai nàng đã tiến bộ thần tốc, không thể thấy rõ chiêu thức.”

Liên Tống nghe vậy, nhìn kỹ một lát, màu đỏ kia nhảy lên thế nào, màu trắng kia ra chân thế nào, sử dụng kiếm thế nào, từng chiêu nàng đều nhìn rõ. Tăng Ninh sư tỷ đã là Hóa đệ tử, sao có thể không thấy?

Lúc này, ngoài cửa tiến vào một người đánh gãy trận giao đấu của trắng và đỏ.

Từ Huyễn nhíu mày: “Hôm nay sư tổ xuất quan, hai người các ngươi không đến lại ở trong này đánh nhau, còn ra thể thống gì?”

“Sư thúc xuất quan?”

“Sư tổ xuất quan?”

Hai người trắng và đỏ rất vui vẻ, thu kiếm, song song nhìn về đối phương, làm ra vẻ nói: “Lần này tha cho ngươi, ngày mai tái chiến.”

Đàm Giai thi triển khinh công đi mất, Đinh Chiết Nhu oán hận liếc mắt nhìn nàng sau đó cũng đi ra khỏi cửa.

Từ Huyễn không nhìn hai nàng, nói ôn nhu với Tăng Ninh: “Tăng sư muội, ngươi cũng mau tới đi.” Ánh mắt chuyển hướng về Liên Tống, lạnh mặt nói: “Ngươi không cần đến, tự đi nghỉ ngơi đi. Sau trưa hãy thu thập quần áo chuyển đến Lãng Phong viện.”

Liên Tống gật đầu.

Chưa đến trưa nàng đã thu dọn xong mọi thứ, chào tạm biệt cái sân nhỏ nàng đã ở hơn sáu năm. Xúc cảnh sinh tình, nàng ngâm vào câu thơ: “Tương kiến thì nan biệt diệc nan. Đông phong vô lực bách hoa tàn [1">…”

Di, hai câu thơ này ở đâu ra vậy, chẳng lẽ tài năng thơ ca của nàng bộc phát?

Mặc kệ nó.

Liên Tống nhảy nhót, vui vẻ chạy đi.

Sư tổ mới xuất quan, sư phụ hẳn là không có ở Lãng Phong viện. Nàng đẩy cửa ra, dò xét trong viện. Mùa đông cây cỏ đều khô, hoa cũng ngủ yên, viện của sư phụ thật là lạnh tanh. Quả thật không có ai.

Liên Tống yên tâm, nghênh ngang đi vào.

Trong số nơi ở của các vị thượng sư thì nơi ở của sư phụ nàng là thanh nhã nhất. Trong viện có vài cọng mai vàng, dưới tàn cây cổ thụ có một chiếc bàn vuông cùng cái ghế nhỏ. Nàng có thể tưởng tượng được dáng vẻ ôm chén trà nóng ngồi dưới tàng cây ngủ gà ngủ gật của sư phụ. Không biết phòng của sư phụ như thế nào? Liên Tống rất tò mò, quyết định đi vào liếc mắt một cái.

Rất thơm.

Liên Tống mở cửa phòng, một làn khí rất thơm bay vào mũi.

Ngoài mùi hương này, trong phòng của sư phụ cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là trước cái gương trên bàn có một hộp gấm hấp dẫn chú ý của nàng.

“Nhìn trúng cái gì trong phòng của ta sao?”

Tiếng nói ôn nhu của sư phụ vang lên trên đỉnh đầu nàng. Nàng kinh ngạc nhảy dựng lên, đứng không vững, bước hẳn vào trong phòng.

Thân ảnh thon dài che khuất ánh sáng ngoài cửa, Liên Tống không thấy rõ vẻ mặt của sư phụ. Nhưng nàng biết hắn đang cười. Hắn luôn cười.

“Không, không có.” Nàng cảm thấy có chút mất mặt.

“Nga, không có thứ gì trong phòng ta khiến ngươi để mắt sao?” Kim Nhật Lãng nói xong cất bước vào cửa.

Ánh sáng tràn vào rất nhiều, Liên Tống nhìn thấy quả nhiên là khóe miệng sư phụ đang nhếch lên. Vẫn một thân áo trắng như trước, cộng thêm ánh sáng từ ngoài cửa chiếu lên, giống như đang khoác tấm áo màu ánh trăng. “Hì hì, trong phòng này đồ nhi để ý nhất chính là sư phụ.” Liên Tống nói ra từ nội tâm.

Nụ cười trên khuôn mặt dần mất đi, Kim Nhật Lãng nhìn chăm chú người trước mắt, há mồm muốn nói, bỗng nhiên vết thương trên cánh tay trở nên đau đớn.

“Nha, chảy máu.” Liên Tống chạy đến trước mặt sư phụ, xé váy một cái rồi băng bó lại vết thương.

Dùng chân khí áp chế một phần máu chảy, trên trán Kim Nhật Lãng đã có một tầng mồ hôi.

Trên cánh tay hắn lại có thêm một con bướm.

“Váy của ngươi không mặc được nữa rồi.” Hắn chỉa chỉa cái váy đã rách một mảnh của Liên Tống.

Liên Tống cầm mảnh vải còn lại trong tay, xoay tới xoay lui cũng không thể cứu vãn được cái váy, có chút buồn rầu.

“Ta có vài bộ quần áo khi còn niên thiếu, ngươi mặc tạm đi. Qua trưa ta xuống núi mua cho ngươi vài bộ quần áo nữ nhi.” Kim Nhật Lãng từ trong tủ lấy ra một bộ, đều là màu trắng, hoặc là màu trắng pha xanh, cũng có cái là màu trắng pha chút sắc hồng.

Quần áo rụng thùng thình, Liên Tống trực tiếp mặc vào người sau đó nhìn vào gương soi.

Quả thật là người đẹp vì lụa, đổi bộ quần áo, toàn thân Liên Tống là gấm trắng tinh xảo, bảy phần yêu kiều ba phần anh tuấn.

“Sư phụ thật tốt.” Liên Tống cười mị mắt.

Kim Nhật Lãng vừa lòng nhìn quần áo của mình bao lấy Liên Tống, không chút để ý nói: “Nghe nói hôm kia ngươi bị phạt quỳ?”

“Đồ nhi vẫn chưa cảm ơn sư phụ đã giúp đồ nhi cầm cái chổi cùng thùng gỗ về a.” Liên Tống học theo các sư huynh, một tay kéo vạt áo, một gối quỳ xuống ôm quyền hành lễ với sư phụ: “Tạ sư phụ. Đồ nhi sau này nhất định chuyên tâm tập võ, tuyệt đối không phụ công dạy dỗ của sư phụ.”

Trong đôi mắt nàng có ánh sáng của ngọc.

Kim Nhật Lãng cùng nàng nhìn nhau, sau đó cúi xuống để cho nàng có thể thấy rõ ràng đôi mắt của hắn: “Ngươi cũng biết, vào sư môn của ta, là không thể rút ra được.”

Liên Tống nói ra ý tứ của bản thân mà hứa hẹn: “Kiếp này, Liên tống chỉ có người là sư phụ, thà chết cũng không làm đồ đệ của người khác.”

“Rất tốt.” Kim Nhật Lãng tươi cười tao nhã, đầu ngón tay tiến tới nắm lấy bàn tay nàng, gần như lẩm bẩm: “Hết thảy là do ngươi tự tìm.”

Gặp nhau đã khó (nhị)

Trong mộng.

“Hoan hảo vô thường, như pháo hoa sáng lạn, muốn nghĩ tới không được, muốn lâu dài cũng không xong, chi bằng đến Trúc Vong Nhai…” Cô gái chống cằm ngồi ở hành lang, miệng lẩm nhẩm như là đang truyền lời cho ai đó. Trong viện đầy hoa rực rỡ nhưng không giấu được nét ưu sầu khó hiểu.

“Ngươi muốn đến Trúc Vong Nhai?” Nam tử mặt mày như tranh vẽ chậm rãi đi tới mái hiên. Những đóa hoa tranh chấp vẻ xinh đẹp trong gió, nam tử keo kiệt không dừng lại liếc mắt cái nào, hắn chỉ mong đến bên cạnh cô gái áo xám.

“Không phải sư phụ nói chỗ thanh tịnh rất thích hợp cho việc luyện công sao. Nhưng mà sư phụ, hoan hảo là có ý tứ gì?”

“Chính là chỉ… Ngươi vừa nhìn thấy người đó là liền không hiểu sao thấy vui mừng, muốn cùng nàng trọn đời làm bạn tốt.”

“Vậy đồ nhi cũng muốn cùng sư phụ hoan hảo, được không?”

“Rất tốt, rất tốt…”

“Ai nha, sư phụ, sao mặt người lại hồng như vậy?”

“Khụ, sư phụ của ngươi từ trước đến nay đều là mặt hoa đào.”

“Đúng vậy, đúng vậy, phàm là người nào gặp qua sư phụ cũng khen ngợi. Nhưng sư phụ, vì người nào đó mà vui vẻ, vì người nào đó mà giao hảo, tại sao cuối cùng lại đến Trúc Vọng Nhai nha?”

“Đạo sĩ kia ở trên núi tu tiên, vì muốn lên trời mà vứt bỏ tình thân, vứt bỏ trách nhiệm chốn nhân gian. Đó là ích kỷ.”

“Vậy sau này nếu sư phụ thành tiên, cũng không được quên đồ nhi.”

“Ta cũng không phải đạo sĩ, không thể thành tiên. Nếu không làm người chỉ sợ cũng thành yêu, thành quỷ, thành ma.”

“Mặc kệ thành cái gì, đồ nhi đều đi cùng người!”

“n, rất tốt. Sư phụ sẽ không quên ngươi.”

Tay hắn nhéo mặt nàng. Bọn họ xưa nay vô cùng thân thiết, nàng cũng không né tránh. Mặc dù nàng không né, bóng người lại dần dần lùi đi, động tác khi nãy, tựa như sương mù nhanh tiêu tán trong cơn gió nhẹ mùa xuân.

Cơn gió theo khe hở lùa vào, không gian vắng vẻ, trong lòng đau xót, tỉnh lại. Hắn nghe được tiếng đập cửa, người trong mộng hỏi hắn: “Sư phụ đã dậy chưa?

Là nàng lại một lần nữa đi vào giấc mộng của hắn? Hay là chính hắn đi vào giấc mộng của nàng?

Kim Nhật Lãng thần trí lơ đãng, không biết chính mình đã ngồi dậy, đối với người ngoài cửa nói: “Vào đi.”

Vạt áo ở đầu gối cẩm bào nhảy lên một chút, Liên Tống tựa hồ rất quen thuộc với y bào của nam tử. Mưa rả rích văng vào phòng.

Gió ngoài phòng lạnh run, nàng thận trọng đóng cửa lại.

Nhất cử nhất động đều rơi vào trong mắt người đối diện.

“Sư phụ, hôm nay bắt đầu luyện công sao?” Liên Tống giữ lễ đứng ngoài bình phong.

Nàng loáng thoáng thấy bóng người, nhưng thấy không rõ.

“Ngươi lại đây.” Thanh âm vừa mới tỉnh giấc có chút ái muội.

Người mà mình một lòng kính trọng thì nói cái gì cũng là thánh chỉ.

Liên Tống vòng qua bình phong, thoải mái đứng trước mặt sư phụ. Người trên giường chỉ mặc một bộ áo ngủ đơn giản, vạt áo mở ra lộ cả xương quai xanh nhưng bị mái tóc đen che một phần.

“Sư phụ vừa mới đi Dao Đài uống rượu về sao?” Liên Tống cười hỏi, ánh mắt trong sáng.

Nàng từ nhỏ đến lớn đã quen nhìn cha để trần ở trong sân phơi lưới đánh cá, đối với thân hình nam tử nhìn mãi cũng thành quen. Cho đến khi tới đây, từng một lần không cẩn thận nhìn thấy nơi các sư huynh tắm rửa, lần đó nàng bị dọa, không phải là vì các sư huynh trần truồng, mà vì bị tiếng thét chói tai của sư huynh dọa, các sư huynh ngày thường trấn định tao nhã cư nhiên lại hắt vào nàng cả một chậu nước a.

Kim Nhật Lãng không đáp, tinh tế đánh giá nàng.

“Buổi sáng đồ nhi đã rửa mặt.” Nàng ngượng ngùng chà xát cằm, chẳng lẽ ăn cháo buổi sáng quên

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT