watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4122 Lượt

vẻ mặt này toàn bộ rơi vào đáy mắt Thượng Quan Ngự Quân.

Cô thật một chút cũng không có ghen tỵ của phụ nữ. . . . . .

Tiểu Dã Kiện Hùng, người Nhật Bản, hắn mới vừa thừa kế tập đoàn Tiểu Dã có kỹ thuật tiên tiến, hắn vẫn là lần đầu tiên hợp tác cùng công ty Thượng Quan, số tiền cũng đã hơn tỷ. . . . . .

Linh Lung vừa uống một hớp cà phê, vừa lật xem tư liệu về Tiểu Dã Kiện Hùng.

Người này có mới nới cũ, từ bên ngoài thoạt nhìn tính tình nhất định vô cùng táo bạo, cuộc sống riêng không có điều độ, tin tình cảm nhiều đến có thể chết đuối người, nhưng mà đầu óc hiển nhiên không tệ, nếu không Thượng Quan Ngự Quân cũng sẽ không yên tâm cùng hắn bàn về cuộc trao đổi này. Buông xuống tư liệu của hắn, Linh Lung khẽ cau mày, kinh nghiệm quan hệ xã hội cô không có nhiều lắm, đối phó loại người này cô cũng hoàn toàn không biết làm thế nào. Tiếp tục uống cà phê nữa, cô nghĩ thầm thuận theo tự nhiên đi, làm ăn là làm ăn, hi vọng hắn có thể tự hạn chế một chút là được.

Ngoài dự đoán của Linh Lung, địa điểm ký hợp đồng lại là ở trong một quán cà phê. Tiểu Dã Kiện Hùng thoạt nhìn là người đàn ông rất lịch sự, nhưng mà Linh Lung vẫn có thể nhìn ra được khinh bạc từ ánh mắt của hắn.

Ký hợp đồng xong, hắn cười một tiếng với cô, “Cùng nhau ăn cơm tối nhé? Thượng Quan tiểu thư?”

Linh Lung đặt văn kiện vào trong túi, mỉm cười cự tuyệt: “Thật xin lỗi, tôi còn có chuyện.”

“Thượng Quan tiểu thư, không cần coi tôi như là sài lang hổ báo được chứ? Tôi cũng không phải đáng sợ giống như báo chí nói.”

“Tiểu Dã tiên sinh, ngài hiểu lầm.” Linh Lung mỉm cười, lại dùng ngữ điệu rất chuyên nghiệp nói, “Tôi đi trước.”

“Vậy cũng nên để cho tôi đưa cô về công ty có đúng hay không?” Hắn đứng dậy, rất tao nhã mà kéo ra cái ghế thay cô.

Linh Lung không ngờ hắn lại dứt khoát, tựa hồ không hề giống trong tài liệu nói như vậy, “Được, cám ơn Tiểu Dã tiên sinh.” Cô lưu loát dùng tiếng Nhật đối đáp với hắn.

Lên xe, hắn vừa lái xe vừa nói: “Ngự Quân từng nhắc cô với tôi.”

Ngự Quân? Thượng Quan Ngự Quân và Tiểu Dã lại là bạn bè?

Tiểu Dã từ trong gương liếc mắt biểu tình của Linh Lung một chút, cũng biết cô hoài nghi, “Cô không tin? Hắn từng ở Nhật Bản một thời gian, cha của hắn Thượng Quan Tấn thật ra thì có một nửa huyết thống Nhật Bản, cũng là bạn bè với cha tôi.”

“Oh? Vậy sao?” Tại sao cho cô tư liệu Thượng Quan Ngự Quân không có những thứ này? Nếu là bạn của hắn, tại sao không tự mình ký hợp đồng, lại muốn cô xử lý?

“Hắn nhất định là nói tôi rất bay bướm ở trước mặt cô, có đúng hay không?” nụ cười sang sảng và lời nói thẳng thắn của Tiểu Dã hóa giải cẩn thận của Linh Lung, “Người trong nước các người không phải đều nói ‘người trong giang hồ, thân bất do kỷ’ sao? Thương trường cũng là như vậy, trên phương diện xã giao là không tránh khỏi. Chẳng qua là qua ngôn luận báo chí rất dễ dàng bị xuyên tạc, rất nhiều người đều dùng ánh mắt dè chừng với tôi.”

Lần này Linh Lung ngược lại có chút ngượng ngùng.

“Tiểu Dã tiên sinh, tôi không phải. . . . .”

“A! Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải là nhằm vào cô.” Tiểu Dã vừa lái xe, vừa ngắm ngắm kính, tựa hồ cũng không thèm để ý, “Nếu cô là em gái của Ngự Quân, tôi cũng không xem cô là người ngoài, ai! Vốn là tôi còn muốn hẹn Ngự Quân cùng đi ra ngoài, bỏ qua công việc không nói, còn có thể tụ họp một chút! Nhưng không có ai đến đón tiếp. . . . . .”

Hắn làm bộ oán than dậy đất khiến cho Linh Lung bật cười, “Tiểu Dã tiên sinh. . . .”

“Tiểu Dã.” Hắn kiên trì nói, sau đó lại buồn bã nhìn chăm chú vào cô, “Linh Lung, cô nhất định phải thả chim bồ câu với tôi sao?”

Linh Lung than thở, một hồi lâu cười thỏa hiệp trả lời: “Tối nay lúc nào thì được?”

Lúc tan việc, Linh Lung đi vào phòng rửa tay, thoáng sửa sang một chút. Lúc rời khỏi phòng rửa tay cô lại gặp Dạ Đồng.

“Tổng giám đốc đang ở phòng làm việc sao?” Cô muốn xem xét yêu cầu của Tiểu Dã với hắn.

Dạ Đồng lắc đầu một cái, “Hắn còn có một hội nghị, bây giờ còn chưa xong.”

“Oh?” Linh Lung vừa định hỏi cô Thượng Quan Ngự Quân có nhận được lời mời của Tiểu Dã hay không, điện thoại di động liền vang lên.

Cô nhận, thật bất ngờ khi nghe được thanh âm của Tiểu Dã, “Tiểu Dã tiên sinh?” Cô kinh ngạc nói chuyện với điện thoại di động, cái tên khiến cho Dạ Đồng đang muốn đi ra ngoài thì ngừng thân thể lại.

“Ngự Quân còn chưa có tan việc sao?”

“Ách, hắn còn có một hội nghị.”

“Oh, hắn nói với tôi, tối hôm nay có thể sẽ đến chậm một chút. Tôi đã đợi ở dưới lầu, cô xuống đây trước đi, để cho Ngự Quân tự mình lái xe tới đây, hắn biết chỗ chúng ta hẹn.”

Linh Lung nghe có chút do dự, lại vẫn đáp lời: “Được rồi. Hiện tại tôi sẽ xuống ngay.”

Nói dứt lời, cô cúp di động, trong lòng luôn có chút lo sợ bất an, muốn hỏi lại Dạ Đồng hội nghị của Thượng Quan Ngự Quân lúc nào thì kết thúc, cô ấy đã không thấy bóng dáng. Linh Lung không còn cách nào

nào, không thể làm gì khác hơn là xuống lầu, lên xe Tiểu Dã.

Tiểu Dã mang cô tới một nhà hàng Ý sang trọng, hai người dùng cơm cơ hồ đến một nửa Thượng Quan Ngự Quân vẫn chưa có xuất hiện, ngược lại Linh Lung ở lúc Tiểu Dã mời rượu lần nữa thì có chút hôn mê. Linh Lung rất hiểu rõ thân thể của mình, với cô uống sâm banh tuyệt đối không đến nổi chuốc say cô. Linh Lung dần dần ý thức được nguy cơ, cô hung hăng nắm chặt bắp đùi của mình để cho mình giữ vững thanh tĩnh, ngoài mặt cũng tỉnh rụi nói: “Tiểu Dã tiên sinh, tôi đến phòng rửa tay một chút.”

Đứng dậy, Linh Lung cố gắng để cho mình thoạt nhìn rất bình thường, vừa đi đến nơi bí mật lập tức lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra, ngón tay không linh hoạt mà ấn mã số của Thượng Quan Ngự Quân, cũng đang càng ngày càng không rõ rệt hình ảnh dưới tầm mắt. Thân thể của Linh Lung càng ngày càng mềm, chỉ có thể dựa vào vách tường mới có thể giữ vững đứng thẳng. Điện thoại đáng chết! Cô hung hăng nguyền rủa.

Khi cô rốt cuộc ấn đúng số điện thoại, sau lưng đột nhiên có một cánh tay đàn ông đưa ra, bế cô lên. Trước mặt Linh Lung bỗng tối sầm, chỉ cảm thấy mình không còn có khí lực chống đỡ nữa, ngây ngô ngủ thiếp đi. Điện thoại di động từ trên tay trợt xuống, rớt tại trên mặt đất.

“Thật là một cô gái thông minh.” Tiểu Dã ôm Linh Lung mất đi ý thức, cười gằn, “Bất quá Thượng Quan Ngự Quân cũng giúp không được cô.” Hắn nhặt điện thoại lên, bấm ngắt số điện thoại, ném điện thoại vào thùng rác.

Cùng lúc đó, Thượng Quan Ngự Quân mới vừa kết thúc hội nghị, điện thoại di động vang lên chỉ mấy tiếng liền đứt. Hắn cầm điện thoại di động lên, phát hiện là mã số của Linh Lung, liền gọi lại, nhưng vẫn không có tiếp nhận.

Trong lòng hắn có cảm giác xấu, không có buông tha mà gọi nữa, vẫn không có ai nhận. Hắn đột nhiên đứng lên, sãi bước đi đến phòng làm việc của cô, đẩy cửa ra vẫn không có nhìn thấy cô. Văn kiện tài liệu liên quan cũng để trên bàn thật chỉnh tề, cô đã rời đi! Thượng Quan Ngự Quân bỗng dưng cảm thấy mình khẩn trương, tay nắm chặt tay cầm cái cửa.

“Tổng giám đốc?” Dạ Đồng không rõ mà nhìn thân hình Thượng Quan Ngự Quân căng thẳng dị thường không nhúc nhích đứng ở trước cửa phòng làm việc của Linh Lung, “Xảy ra chuyện gì?”

“Cô có nhìn thấy Linh Lung hay không?” Hắn xoay người, cửa phòng làm việc của Linh Lung “đông” một tiếng bị hắn đóng sầm.

Dạ Đồng đột nhiên nhớ tới một màn cô cùng Linh Lung ở trong phòng rửa tay, do dự nói: “Lúc tan việc tôi có gặp cô ấy ở phòng rửa tay, hình như cô ấy có một cuộc hẹn. . . . . . Cùng Tiểu Dã Kiện Hùng. . . . . .”

Biểu tình của Thượng Quan Ngự Quân chợt trở nên nguy hiểm, thanh âm rất nhẹ nhắc lại: “Cùng Tiểu Dã Kiện Hùng?” Trong con ngươi hắn bắn ra ánh sáng khiến cho Dạ Đồng thất kinh hồn vía, bộ dáng của hắn thoạt nhìn tựa như muốn giết người.

“Đi điều tra.” Hắn sãi bước đi vào phòng làm việc của mình, quát với thư ký và Dạ Đồng: “Đi điều tra chỗ ở của Tiểu Dã!” Cầm hợp đồng trên mặt bàn được Linh Lung trình lên buổi chiều, hắn hung hăng vò mấy tờ giấy kia thành một cục. Hắn thề, nếu như Tiểu Dã dám đụng một sợi tóc của Linh Lung, hắn sẽ làm cho nửa đời sau của Tiểu Dã vượt qua trong thống khổ.

Lúc Linh Lung tỉnh lại lần nữa, phát hiện toàn thân mình không có chút khí lực nào nằm ở trên giường. Ý thức đã rõ ràng, cô liếc mắt dấu vết trên người mình, nước mắt khuất nhục (áp bức và lăng nhục) bỗng dưng được nâng lên, hạ thể đau đớn khiến cho cô hiểu rõ mình hoàn toàn bị xâm phạm.

“Tỉnh?” Tiểu Dã đang mặc quần áo, “Ừ, cảm giác như thế nào? Tôi không biết em vẫn còn là xử nữ, cho nên đau đớn đại khái không thể tránh được.” Nói xong hắn thi triển ra nụ cười anh tuấn của mình lần nữa.

Linh Lung nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, lạnh như băng mà nói ra: “Anh sẽ vì chuyện này trả giá thật lớn. Tiểu Dã Kiện Hùng, tôi sẽ không

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT