watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4115 Lượt

Quân gõ những thứ gì đó ở trên máy tính, nói với cô: “Hai giờ sau máy bay cất cánh, đến Paris tự nhiên sẽ có người tiếp đãi em.”

Đã nhanh như vậy, Dạ Đồng liếc mắt nhìn trên tường. Mình sẽ không bao giờ chờ đợi hắn mỗi ngày nữa, bắt đầu một ngày làm việc. . . . . . Qua nhiều năm như vậy, cuộc sống ở bên cạnh hắn sẽ phải thay đổi.

Cô lắc đầu một cái, một tay lau sạch nước mắt ở bên tóc, nhàn nhạt đối với hắn nói: “Trước khi đi, không có một nụ hôn từ biệt sao?”

Thượng Quan Ngự Quân đưa mắt nhìn cô thật lâu, rốt cục đứng lên, đi tới bên cạnh cô. Hai tay mơn trớn hông của cô, hắn nhẹ nhàng ở bên tai cô nói: “Cám ơn tất cả những gì em đã làm, mặc dù anh không yêu em.” Sau đó hắn hôn cô.

Nước mắt rốt cục trượt xuống gương mặt, môi lạnh như băng! Không giống như kích tình hôm qua bên cạnh Linh Lung, cũng không có xâm nhập, hắn lạnh nhạt khêu gợi môi nhẹ mà mỏng trên môi mình, chỉ trong thời gian rất nhanh ma sát rồi rời đi. Cô trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt tuấn mĩ ở sát của hắn, sau đó rời đi, rốt cục mỉm cười thỏa mãn.

“Tạm biệt.” Cô làm cuối cùng đạo biệt, xoay đầu lại nhìn thấy Thượng Quan Linh Lung đứng bên ngoài cửa.

“A. . . . . . Thật xin lỗi!” Linh Lung kinh ngạc nhìn Dạ Đồng cùng xoay đầu lại thấy Thượng Quan Ngự Quân, sau đó cuống quít xoay người rời đi.

Dạ Đồng quan sát Thượng Quan Ngự Quân một cái, tầm mắt của hắn không chút do dự theo Linh Lung đi, bỗng nhiên trong mắt nổi lên sự chán nản, cô mím chặt môi tự nhủ đây chính là đáp án tốt nhất. Buông tay đi! Cô rốt cục cảm thấy trên người nhẹ nhõm hơn, dứt khoát kiên quyết đi ra khỏi phòng làm việc của hắn.

Bên trong phòng giải khát, Linh Lung không phải là làm rơi đường thì cũng là làm đổ sữa tươi. Cô kinh ngạc nhìn tay phải run rẩy của mình, hung hăng dùng tay trái đè xuống. Gắng giữ tĩnh táo! Cô bưng cà phê, đẩy cửa phòng làm việc của Thượng Quan Ngự Quân, đem cà phê đặt ở trên bàn của hắn.

“Tổng giám đốc, cà phê.” Rất tốt, thanh âm rất vững vàng, Linh Lung thở phào nhẹ nhỏm, nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.

“Chờ chút.” Thượng Quan Ngự Quân ngẩng đầu, giọng uyển nhược giống như chuyện ngày hôm qua căn bản không có phát sinh, ánh mắt lại không có coi thường cô sắc mặt tái nhợt, “Vĩnh viễn đừng tưởng rằng anh sẽ yêu em.”

Lời nói vô tình lạnh như băng khiến cho Linh Lung đang cố gắng không chế mình đột nhiên chấn động, thân thể run rẩy giống như lá mùa thu rụng. Sắc mặt của cô càng thêm tái nhợt, một lúc lâu, cô mới miễn cưỡng mỉm cười, nhẹ nói: “Em hiểu.”

Nói xong, cô từng bước từng bước đi ra khỏi phòng làm việc của hắn.

Chương 7

Linh Lung đang làm việc nhận được điện thoại khẩn cấp của bệnh viện vội vàng chạy tới bệnh viện,lúc đấy bác sĩ đã lo lắng đứng ở ngoài bệnh viện.

“Thượng Quan tiểu thư!” Nhìn thấy Linh Lung chạy vào bệnh viện, hắn lập tức lớn tiếng kêu.

“Mẹ tôi sao rồi?” Cô thở không ra hơi hỏi,

“Bà tỉnh lúc nào?”

“Nửa giờ trước, một y tá phát hiện.”

“Bây giờ thì sao?” Cô vội vả theo sát bác sĩ ở hành lang đi.

“Thượng Quan phu nhân đã hoàn toàn khôi phục thần chí. . . . . . Nhưng mà. . . . . .”

Linh Lung không có nghe thấy câu “Nhưng mà” của bác sĩ, không thể chờ đợi muốn đi vào phòng bệnh, lại bị bác sĩ kéo lại.

“Thượng Quan tiểu thư!” Bác sĩ nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, “Có một số việc cô nhất định phải biết!”

Phát hiện ánh mắt nghiêm túc của hắn, trong lòng Thượng Quan Linh Lung dâng lên cảm giác xấu.

” Mấy năm qua thân thể của lệnh đường. . . . . . rất tệ. Phần lớn các cơ quan cũng đã suy kiệt, nhất là tim. . . . . . Nếu như bất tỉnh , thân thể sẽ tổn hại không lớn, cũng có thể chống đỡ mấy tháng. Hiện tại đột nhiên tỉnh lại. . . . . . là hồi quang phản chiếu.” (Người sắp chết tự dưng tỉnh táo….)

“Tại sao. . . . . . Tại sao không có ai nói cho tôi biết?” Linh Lung đôi môi run rẩy “Bà vừa mới vừa tỉnh lại! Tại sao có thể nói là hồi quang phản chiếu?”

“Chúng ta có nói qua cho Thượng Quan tiên sinh, người không có nói cho cô biết có lẽ là không muốn cô lo lắng.”

“Mẹ tôi. . . . . . Bà còn bao lâu?”

“Nếu như có thể chống đỡ qua hôm nay, chính là kỳ tích.”

Linh Lung vuốt ngực, không thể tin được tin vui mới nhận là điềm báo bi kịch. Cô tái mặt, không để ý tới bác sĩ sau lưng, đi vào phòng bệnh.

Đã lâu mới gặp lại mẹ, trong lòng Linh Lung không khỏi dâng lên đau thương.

Nhưng nhìn mẹ gầy gò tinh thần rất tốt, Linh Lung cố nở nụ cười, “Mẹ.” Cô nhẹ giọng gọi.

Khúc Nghiên ngồi ở trên giường từ từ xoay đầu lại, nhìn thấy con gái của mình, yêu ớt mỉm cười, “Linh Lung, con tới rồi?”

Linh Lung ngồi ở bên giường, nhìn, “Thật không ngờ rằng, khi tỉnh lại con đã lớn như vậy.” Cô nhìn Linh Lung từ đầu đến chân một lượt, trong tròng mắt lộ ra khen ngợi, “Xem con ăn mặc, thật là thành thục rất nhiều. Bây giờ đang làm việc ở đâu?”

Linh Lung không muốn nói cho mẹ, nhưng cũng không muốn nói dối bà, chỉ có thể nói: “Tập đoàn Thượng Quan,con là phụ tá Thượng Quan Ngự Quân.”

Khuôn mặt tươi cười củaKhúc Nghiên lập tức âm trầm xuống, lo lắng hỏi: ” Tập đoàn? Thượng Quan Tại sao muốn đợi tại bên cạnh hắn? Là con muốn đi ?”

“Không phải là. . . . . . Bởi vì không có tìm được việc khác, cho nên phải đi thay anh ấy làm chút chuyện vặt.” Linh Lung không có nhìn mẹ, sợ cô biết mình nói dối.

Quả nhiên Khúc Nghiên không có hỏi nữa, chẳng qua chân thành nói: “Lúc gả cho Thượng Quan Tấn, mẹ đã biết ông ấy là người không có cảm tình. Con cũng biết vợ trước của ông ấy là một cô gái tương đối xinh đẹp, gả cho ông ấy mặc dù đám cưới chính trị cũng là thật sự thương ông ấy. Mẹ đã thấy hình của bà ấy, bà ấy. . . . . . là một nữ nhân khiến cho người khác không thể không yêu. Nhưng ngay cả nữ nhân như vậy cũng không làm Thượng Quan Tấn rung động. Mà Thượng Quan Ngự Quân chính là bản sao của cha nó.” Cô nhìn chăm chú vào Linh Lung, khiến Linh Lung lo sợ không yên cúi đầu.

“Mẹ, con đưa mẹ ra ngoài đi dạo? Bên ngoài ánh mặt trời tốt cho sức khỏe của mẹ.”

“Được.” Khúc Nghiên mỉm cười gật đầu.

Hai mẹ con ở trong vườn hoa ngoài bệnh viện đi lại, nói chuyện riêng tứ. Chỉ một giờ sau, Khúc Nghiên đã kiệt sức, sắc mặt tái nhợt giống như giấy, hô hấp cũng càng ngày càng nhanh gấp rút.

Tâm Linh Lung trùng xuống, biết giới hận của mẹ đã nhanh đến . Nén lệ nước, cô đề nghị trở về, không để cho mẹ nhìn thấy vẻ mặt của mình.

Đỡ mẹ lên giường, nghe giọng cô ngày càng yếu ớt, Linh Lung vội vàng đứng lên muốn đi tìm bác sĩ, lại bị Khúc Nghiên ngăn lại, “Linh Lung, ngồi xuống nghe mẹ nói mấy lời cuối.”

“Mẹ! Mẹ đừng nói gì! Con lập tức đi tìm bác sĩ.”

“Chớ đi. Tự mẹ cũng biết, thân thể của mẹ đã không được. Nhưng mẹ có mấy lời. . . . . .” Bà thở dốc nói tiếp, “Có mấy lời mẹ muốn nói cho con biết.”

Linh Lung an tĩnh ngồi xuống, “Mẹ muốn nói gì? Con nghe đây”

Tay Khúc Nghiên run rẩy sờ lên má của Linh Lung, nước mắt của cô rơi xuống, an ủi nói: “Cha con cũng giống con, có một ánh mắt sắc lạnh, thanh cao vô cùng.”

Linh Lung sửng sốt, đây là lần đầu mẹ nhắc tới cha.

“Ông là hoạ sĩ, tài hoa đầy, lúc mẹ gặp ông, là bị va vào nhau. Chúng ta ở bên nhau, cha mẹ của mẹ không đồng ý, nhưng mẹ chỉ cần ở bên hắn. Sau khi rời khỏi nhà, cuộc sống của chúng ta rất khổ sở, dưới áp lực của củi gạo dầu muối tình yêu thật sự là không có ý nghĩa. Vốn cuộc sống đã túng quẫn, mẹ lại mang thai con. . . . . . Cha connghe tin này, ngày thứ hai bỏ đi. . . . . . Không trở lại. . . . . .”

“Đừng nói nữa! Mẹ, mẹ không cần nói nữa.” Linh Lung nhắm mắt lại.

“Mẹ bỏ mặc connhiều nămnhư vậy, con hận mẹ không?” Khúc Nghiên rưng rưng nhìn Linh Lung.

“Không hận.” Linh Lung lắc đầu, “Con không hận mẹ.”

“Con gái, mẹ muốn để con gả cho người có tiền, không riêng gì bởi vì tiền. Tình yêu. . . . . . rất hư ảo, trên thế giới không có mấy nam nhân tốt. . . . . . có thể thật lòng với nữ nhân.” Ánh mắt Khúc Nghiên chậm rãi nhắm lại, tựa hồ không có sức mở ra.

“Mẹ!” Linh Lung ý thức được mẹ cô sắp chết, muốn lay tỉnh, “Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”

“Chớ yêu nam nhân, Linh Lung, một khi con yêu hắn thật lòng. . . . . . Hắn sẽ coi như giày cũ. . . . . . rời bỏ con. . . . . .” Khúc Nghiên cuối cùng vẫn lầm bầm nói, “Chớ yêu nam nhân, không được yêu người nào thật lòng. . . . . .”

Linh Lung nhìn sinh mạng mẹ chết dần, những lời cuối của Khúc Nghiên nhàn nhạt phiêu ở trong không khí. Đột nhiên, Linh Lung cảm thấy mẹ cũng là người phụ nữ đáng thương, mà mình. . . . . . từ từ đi theo gót chân bà. . . . . .

Không biết là vì bi ai của mẹ, vẫn là vì bi ai của mình, Linh Lung đột nhiên muốn khóc lớn lên. Vậy mà cô hung hăng nắm tay lại, không để không cho tình cảm của mình bộc phát ra ngoài. Cô cảm giác mình yếu tới mức muốn té xỉu.

Không thể khóc!

Chợt đứng lên, cô lấy tay đậy vào mặt, không để cho vẻ

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT