watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4116 Lượt

đột nhiên nắm váy lên, vội vàng chạy lên lầu, cô phải tìm được Thượng Quan Ngự Quân!

Đại sảnh lầu hai có ban công uốn lượn, có thể thẳng nhìn tới vườn hoa đẹp cùng cảnh thành thị đèn sáng rực rỡ. Linh Lung ở chỗ này tìm được Thượng Quan Ngự Quân như đang hòa vào trong bóng tối.

Cô bất tri bất giác khẩn trương níu lấy váy mình, không biết tại sao trái tim sắp nhảy ra. Đứng ở phía sau hắn, cô nhẹ giọng hỏi: “Tiệc sinh nhật là do anh tổ chức, tại sao không thấy anh?”

“Mặc dù là sinh nhật của anh, nhưng yến hội lần này cũng không phải vì anh cử hành” Giọng nói chán nản của hắn sáp nhập vào bối cảnh, ở bên cạnh hắn tạo thành một không khí thần bí.

Linh Lung nghe không hiểu lời của hắn, cái gì gọi là “Không phải vì hắn cử hành” ? Yến hội vì người nào cử hành ? Cô nhìn bóng lưng của hắn, hắn luôn kiên cường, Tây phục được may tinh sảo càng làm nổi bật sự cao ngạo của hắn. Vậy mà hôm nay bỗng nhiên, cô cảm thấy hắn vẫn rất cô độc .

Tốt nhất vẫn là nên thẳng thắn đi! Cô nghĩ, đi lên trước một bước nói: “Tại sao không giải thích cho em chuyện anh không đem em đưa cho Tiểu Dã?”

“Anh cho là em biết.” Ngắn ngủn mấy chữ, hắn biện hộ hình như hơi keo kiệt. Hắn xoay người lại, lúc chuyển động thân thể chân đụng phải cái gì, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Linh Lung định thần nhìn lại, mới nhìn rõ dưới chân hắn ly thủy tinh bể tan tành, màu rượu nho đỏ tươi

vãi đầy mặt đất, lan tràn giống như. . . . . . máu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt huyền bí, bị dòng nước u ám xoáy cuốn vàocủa hắn.

“Đúng. . . . . . Thật xin lỗi, em không nên hoài nghi anh, tất cả đều là do ngu ngốc của em tạo thành.” Cô bình tĩnh lại, lắc đầu một cái, hôm nay hắn có chút khác thường, trong đôi mắt lãnh khốc dường như tình cảm bị che giấu được thay thế. Không bình thường, hắn chưa bao giờ để lộ tâm tình ra ngoài.

“Vì sao nói xin lỗi? Chẳng lẽ. . . . . . Em không hề hận anh nữa sao?” Âm điệu quỷ dị mang theo kỳ quái giễu cợt, đôi mắt không chớp khóa chặt trên đôi mắt cô, không để cho chút cảm xúc nào thoát khỏi ánh mắt của hắn.

Hắn đứng ở nơi đó, áo bành tô màu đen áo sơ mi trắng bên trong phanh ra, lộ ra da thịtbên trong. Dường như hắn không cạo râu, chiếc cằm lởm chởm khiến cho cả người hắn có vẻ có chút. . . . . . Chán chường cùng tiều tụy.

Linh Lung chợt lóe mắt

“Hận anh? Em không vì chuyện này hận anh.”

“Anh nói là nhốt em, em vẫn không hận anh sao?”

Linh Lung ngạc nhiên, bởi vì hắn trực tiếp nói đến vấn đề này, trong khoảng thời gian ngắn côkhông biết trả lời như thế nào. Một hồi lâu, cô kiên định trả lời: “Em hận.” Hai từ quyết liệt như vậy ở đêm tối gió lạnh phiêu đãng, nói xong Linh Lung tự dưng run rẩy, như có điểm không dám chắc nhìn Thượng Quan Ngự Quân tựa vào góc.

Ngoài dự tính của hắn, hắn cũng không tức giận với đáp án của cô, ngược lại tựa hồ thật cao hứng cười lớn. Tiếng cười của hắn vang vọng, nụ cười có sức quyến rũ. Nhưng Linh Lung chẳng những không yên tâm, ngược lại càng thêm kinh hoảng.

Mặc dù không dám nói mình hiểu hắn, nhưng qua nhiều năm như vậy đại khái cũng biết hắn rất bình tĩnh kiềm chế. Vậy mà cô chưa từng thấy hắn cười như vậy, vẻ mặt mang theo khoái cảm hủy diệt. . . . . . Cô lùi lại một bước, thân thể biểu hiện ra cô sợ hãi. Liếc thấy động tác của cô, hắn mặt mỉm cười đi lên trước một bước

“Em có biết lễ phục này. . . . . . Toàn bộ thế giới chỉ có một.”

Hắn chuyển chủ đề ngoài dự tính khiến cho Linh Lung ngẩn ra, không có chút nào phòng bị nhìn hắn đi lên trước, thân thể cao lớn một cách tự nhiên khiến cô thấy có áp lực không thể nói rõ. Hắn dùng đầu một ngón tay thon dài khêu trên vải ở cổ cô, dùng ngón cái nhẹ nhàng ma sát, “Anh luôn luôn thích em mặc GUCCI, bởi vì GUCCI thiết kế đắt tiền mà hấp dẫn. . . . .” Hắn không chút kiêng kỵ quan sát Linh Lung run rẩy, “Em mặc . . . . . . Quả nhiên vô cùng hấp dẫn.” Thanh âm của hắn ở bên tai Linh Lung vang lên, không cẩn thận cằm cọ xát trên má mềm mại của cô, có không nói ra được nguy hiểm.

Hắn thế nào? Chưa từng cùng thân thể của hắn gần như vậy. Mùi của hắn, nhiệt độ của hắn, thanh âm thâm trầm chấn động của hắn ở trong không khí, tất cảtất cả khiến Linh Lung thất kinh nghĩ muốn đẩy ra hắn, lại bị hắn một tay bắt được cổ tay.

“Hôn anh.” Hắn ra lệnh, trong con ngươi ngọn lửa tịch quyển nóng bỏng làm Linh Lung hoảng sựo.

Hắn nói gì? Hắn mới vừa nói cái gì? Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn đột nhiên nổi giận, hắn mới vừa rồi bảo cô hôn hắn? Cô cũng đẩy hắn sao?

Tại sao cô chỉ nghe trái tim của cô đập mãnh liệt!

“Hôn anh!” Hắn lắc cánh tay của cô, không biết từ đâu mà đến tức giận đã đạt đến điểm giới hạn.

“Không. . . . . .”

Linh Lung suy yếu cự tuyệt Thượng Quan Ngự Quân. Nhiệt liệt ham muốn khiến lưỡi hắn không chút kiêng kỵ xâm nhập vào miệng của cô. Sự phẫn nộ của hắn thiêu đốt toàn thân Linh Lung, kinh ngạc không có phát giác hắn ôm qua hông của cô, một cái tay khác độc tài đở cô phơi bày lưng cầm cổ của cô, không để cho cô lùi bước.

Lý trí của Linh Lung bị Thượng Quan Ngự Quân thiêu đốt hầu như không còn, cô muốn hắn! Không tự chủ được vươn cánh tay vòng quanh lồng ngực của hắn, cô bắt đầu quấn quýt si mê đáp lại hắn, chỉ là một trong nháy mắt, khí lực toàn thân của cô liền bị hắn rút đi . Đem mình trọng tâm giao cho hắn, cô ngửa cổ rên rỉ. Chợt hắn đưa tay ra, bá đạo ngăn chặn cô.

Trong phút chốc, Thượng Quan Ngự Quân đột nhiên đẩy cô ra, mang theo kích tình thở gấp run rẩy bên tai Linh Lung, còn cô lại ngã nhào ở trên mặt đất giá lạnh. Chợt từ trong sự kích tình thanh tĩnh Linh Lung chỉ nhìn thấy vạt áo màu đen trước mặt mình chợt lóe, hắn rời đi.

Nước mắt xông lên hốc mắt, cô cắn môi không để tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra. Một cánh tay kiên cường chống đỡ thân thể, cô cắn chặt răng không quay đầu lại nhìn bóng lưng hắn rời đi. Đợi đến khi một tiếng “phanh” đóng cửa dưới đại sảnh vang lên, cô mới sự chấp thuận khuất nhục nước mắt chảy ra ngoài. Có lẽ cái hôn thô lỗ của hắn đã khiến trái tim cô thức tỉnh. Linh Lung bi ai phát hiện, thật ra thì cô không hận hắn, trước đây thật lâu cũng không hận hắn . . . . . .

Ở nơi xa trong đình viện, sắc mặt Dạ Đồng mờ nhạt, cô cầm chìa khóa xe trong tay lặng lẽ run rẩy. Gió đêm tiêu điều lạnh lẽo nâng tóc của cô, bao phủ khuôn mặt bi ai của cô.

Vì sao lại mất khống chế như thế?

Thượng Quan Ngự Quân đứng ở cửa sổ phòng làm việc trước nhìn mặt trời mọc, cả đêm chưa ngủ đôi mắt thâm quầng nheo lại. Quay lưng lại, không nhìn tới ánh nắng mới lên, hắn u ám ngồi ở trên ghế làm việc hồi lâu.

Tại sao hắn lại hôn cô? Tại sao lại đẩy ra cô? Tại sao sau đó chật vật chạy ra khỏi đại sảnh?

Trong đầu, tình cảm mãnh liệt không ngừng đánh thẳng vào lý trí của hắn khiến hắn tức giận. Thượng Quan Linh Lung,cô gái bình thường không nên để cho hắn chú ý mới đúng! Vậy mà. . . . . . Nhớ lại trong đầu Thượng Quan Ngự Quân, thân hắn để cô tự do, sau đó lại tự tay phong sát tự do của cô. Cô một mực hỏi hắn nguyên nhân thực sự nhốt cô là gì, trên thực tế chính hắn cũng không biết. Trong đầu hắn lần thứ nhất không xác định được, còn có cảm giác không an toàn.

Cửa phòng làm việc có tiếng gõ vang lên, Thượng Quan Ngự Quân ngoài ý muốn liếc về hướng cửa, kinh ngạc nghĩ sớm như vậy người nào đã tới công ty.

“Vào đi.”

Dạ Đồng từ từ đi vào, vẫn là bộ lễ phục đêm qua, nhìn ra được cả ngày và cả đêm hôm qua cô chưa có trở về.

“Em tới để chào tạm biệt.” Thanh âm khàn khàn mang theo chut` tiêu điều, Dạ Đông nhìn nam nhân trước mắt, nói ra câu mà vốn cho là cả đời cũng sẽ không nói.

“Tại sao.” Giọng nói không có nghi vấn, Thượng Quan Ngự Quân đã sớm đoán được nguyên nhân, “Em đã nhìn thấy chuyện hôm qua?”

“Đúng vậy.” Cho dù ở lúc này, Dạ Đồng vẫn ngẩng đầu thật cao, kiêu ngạo mà đứng nghiêm ở nơi này, không chịu biểu hiện sự đau lòng cùng quẫn bách.

Điểm này cô cùng Linh Lung rất giống nhau. Kiên cường không thỏa hiệp. . . . . .

Đủ rồi! Thượng Quan Ngự Quân khiển trách việc mình đang thất thần.

“Nó không có nghĩa gì.” Thanh âm hắn không hề dao động nói, giống như nụ hơn cùng Linh Lung ngày hôm qua chỉ là ngoài ý muốn.

Dạ Đồng không trả lời, chẳng qua là cúi đầu, trên mặt thoáng qua nét cười “Cho dù là cái gì, hoặc không có nghĩa là gì, em đều phải rời đi.”

Thượng Quan Ngự Quân điềm tĩnh nhìn cô một hồi lâu, “Ở lại tập đoàn Thượng Quan.

Anh phái em đi Châu Âu.”

Dạ Đồng tìm không ra chút đắc ý ở câu nói này, hoàn toàn là sự sắp xếp trên phương diện làm ăn, giống như hắn không biết nguyên nhân mình rời đi.

Thật là một người đàn ông vô tình! Dạ Đồng chua xót cười, bất đắc dĩ như nhìn thấy hắn lãnh khốc cũng cười nhạo mình cuồng dại. Nhưng dù sao cô cũng là một nữ nhân thông minh, hi

hiểu được rằng buông tha chính là tốt nhất.

“Được, em muốn đi lập tức.” Kết thúc tình yêu không có kết cục tốt, cô có thể lý trí nhìn nam nhân cao ngạo này lần nữa.

Thượng Quan Ngự

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT