|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thể thành một đôi?” Cha Diêu nhân cơ hội hỏi tới.
“Cha, đâu có chuyện như vậy?” Diêu Hiểu Thư cảm thấy mình đang bị ép hôn, “Con…đối với Hà Châu là thích chứ không phải yêu”
“Hả?” Cha Diêu nhíu mày, nhưng khóe miệng lại cười, “Vậy con biết như thế nào là yêu hay sao?
Con gái tính tình đơn giản, ông làm sao mà không biết? Con gái làm sao phân biệt được yêu với không yêu, chủ yếu là muốn tìm lý do để trốn tránh.
“Con…” Diểu Hiểu Thư bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.
“Con cái gì mà con… mẹ nói cho con biết, trong vòng một tháng, con phải hẹn hò với Hà Châu, không thôi thì phải đi coi mắt, con tự chọn đi.” Mẹ Diêu lười phải nói nhảm với con gái, trực tiếp ra lệnh.
“Mẹ, mẹ làm sao có thể vô lý như vậy!” Diêu Hiểu Thư dậm chân kháng nghị.
“Mẹ là mẹ con, có thể không nói đạo lý!” Mẹ Diêu cười lạnh nói với con gái.
“Cha!” Diêu Hiểu Thư chuyển sang cầu cứu cha mình.
Chỉ thấy cha Diêu bất đắc dĩ lắc đầu, không giúp được cô, Diêu Hiểu Thư rũ vai, thật là hết cách với mệnh lệnh của mẹ, như thế nào mới có một ngày, thế giới liền thay đổi? Buổi sáng lúc ra khỏi cửa còn rất tốt, trở lại liền trở thành tình huống như thế này, đây không phải là ép cô đến đường chết sao?
“Không cần nhìn cha con, hiện tại ai nói gì cũng vô dụng.” Mẹ Diêu hạ quyết tâm, nhất định phải đem con gái gả cho Hà Châu. “Hiểu Thư, nghe mẹ, Hà Châu là người thích hợp với con nhất, nhất định không sai.”
“Làm sao mà thích hợp? Con với anh ấy là anh em tốt.” Diêu Hiểu Thư lớn tiếng phản bác. “Mẹ, mẹ đã nghe nói anh em tốt sẽ cưới nhau chưa?”
“Cái gì mà anh em tốt, con là con gái.” Mẹ Diêu tức giận trừng mắt nhìn cô con gái chậm hiểu, chỉ có mình cô xưng anh em với người ta, Quan Hà Châu đâu có nghĩ như vậy.
Mẹ Diêu nhìn Hà Châu lớn lên, rất rõ ràng về cậu, hơn nữa bà có thể nhìn ra được, thái độ của Hà Châu đối với con gái bọn họ không giống đối với người khác, không nói trước đây hai đứa cùng nhau lớn lên, tính tình Hà Châu tương đối cô lập, khi còn nhỏ, đứa nhỏ nào muốn chơi hay nói chuyện với nó, nó đều không để ý, trừ Hiểu Thư.
Từ nhỏ con gái bọn họ đã thích lo chuyện bao đồng, giúp người khác đồng thời kéo theo rắc rối cho mình, mà hậu quả đều do Hà Châu xử lý.
Gặp chuyện không may, người mà nó nghĩ đến đầu tiên không phải bậc cha mẹ bọn họ, mà là Hà Châu, đứa bé kia thì sao, ngoài miệng mặc dù
mắng Diêu Hiểu Thư, nhưng cuối cùng vẫn giúp nó xử lý tốt chuyện, cho nên, mẹ Diêu khẳng định Hà Châu thích con gái bọn họ, về phần có phải là yêu hay không, thì cứ đợi xem, nhưng mà chuyện này cũng không quan trọng, chỉ cần hai đứa hẹn hò, còn sợ không bồi dưỡng tình cảm được sao? Ha ha, nghĩ đến đây, mẹ Diêu không khỏi len lén bật cười.
Diêu Hiểu Thư nhìn thấy mẹ cười quỷ dị, trong lòng không khỏi bất an, xong đời, trở nên rắc rối hơn rồi, trời ơi, phải làm sao đây? Từ trước đến giờ toàn là cô giúp đỡ người khác, hiện tại đến chuyện của mình thì lại hết cách.
Nói đi nói lại đều là do Hà Châu gây hoạ, nếu không phải anh lâu như vậy mà chưa có bạn gái, cô làm sao sẽ bị mẹ ép cùng anh hẹn hò đây? Nghĩ tới đây, Diêu Hiểu Thư liền căm hận, hận không thể lập tức chạy tới nhà họ Quan, đem cái tên đầu sỏ kia chặt thành tám khúc.
Hừ, nhìn xem cô làm sao tính sổ với anh.!
Tìm anh tính sổ?
Quan Hà Châu mỉm cười, nhìn chằm chằm cô gái tức giận trước mặt, trong lòng không khỏi than thở, cô chẳng lẽ quên mất, mình mới là người thiếu nợ anh? Muốn tìm anh tính sổ, vậy cũng phải xem cô có bản lãnh không mới được!
“Anh còn cười?” Diêu Hiểu Thư nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Hà Châu, giận đến mức chống nạnh, trợn tròn con mắt, “Anh. . . . . . Anh sao có thể ác như vậy, đều là lỗi của anh, bằng không em sẽ không bị mẹ bắt ép như vậy!”
Quan Hà Châu cảm thấy mình thật
là quá oan ức, ngoan ngoãn ở trong nhà của chính mình, cũng vẫn bị kéo vào chuyện trong nhà của người ta.
“Chuyện này không liên quan đến anh?” Quan Hà Châu trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, trấn định hỏi: “Mẹ Diêu bắt ép em thì có liên quan gì đến anh?”
“Đương nhiên chính là lỗi của anh rồi.” Diêu Hiểu Thư hất cằm lên, thở phì phò trừng anh, “Nếu không phải là anh không có bạn gái, mẹ em sẽ không bắt chúng ta hẹn hò?”
Nhìn thấy Diêu Hiểu Thư cố tình gây sự, Quan Hà Châu cũng chỉ cười mà đối mặt, thái độ không có lo sợ phập phồng.
Thấy vai nam chính bị mắng vẫn mỉm cười như cũ, Diêu Hiểu Thư cảm thấy mình giờ phút này như con cá xấu xa ở không đi gây sự chàng trai trẻ, lửa giận trong lòng càng thêm cháy hừng hực.
“Cười, anh cười đi!” Diêu Hiểu Thư ăn vạ ra lệnh cho Hà Châu: “Mặc kệ, chuyện này là tại anh, nên anh giải quyết mẹ em đi!”
“Anh nói này Diêu đại tiểu thư, chuyện này. . . . . . anh làm sao giải quyết?” Quan Hà Châu thật là không có biện pháp với cô, đó là mẹ của anh sao?
Chương 5
“Đây là anh thiếu nợ em, anh nhất định phải đi!” Diêu Hiểu Thư không nói đạo lý với anh.
“Nói đến thiếu nợ, Diêu Hiểu Thư, hình như là em nợ anh rất nhiều tiền.” Quan Hà Châu che giấu nụ cười, tròng mắt đen lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm cô, “Không chỉ có cái này, em nợ anh nhân tình nhiều đến nỗi mười đầu ngón tay đều đếm không hết.”
“Ách. . . . . .” Diêu Hiểu Thư nhất thời á khẩu không trả lời được, trong lòng không tránh khỏi chột dạ, “Vậy. . . . . . Đó là hai việc khác nhau.”
“Em cũng biết là hai việc khác nhau sao?” Quan Hà Châu nhíu mày hỏi “Vậy chuyện mẹ Diêu ép buộc em, cùng chuyện anh chưa có bạn gái không khác nhau sao?”
“Vậy. . . . . .” Nói đến biện luận, Diêu Hiểu Thư cho tới bây giờ đều không phải là đối thủ của anh, “Nhưng. . . . . . Vậy em làm sao bây giờ?”
Diêu Hiểu Thư nổi giận mà gầm nhẹ với anh, theo thói quen nhìn về phía Quan Hà Châu.
“Anh làm sao biết?” Quan Hà Châu bày ra bộ dáng không có ý định giúp đỡ.
“Hà Châu. . . . . .” Diêu Hiểu Thư đổi thành bộ dáng đáng thương, đưa tay kéo lấy cánh tay của anh, “Cái người này, sau khi về nhà anh phải cứu em, anh nhất định phải giúp em, nếu không em chết chắc rồi.”
Quan Hà Châu cảm thấy gân xanh trên trán mình khẽ nhảy lên, cô gái này lại dám lôi anh vào cùng một đội để chịu chết, có lầm hay không? Anh được mọi người hoan nghênh coi là cổ phiếu đáng đầu tư, lại bị cô đem quăng như quăng đôi giày củ, thật là khiến người ta không tức giận cũng không được!
“Vậy em muốn anh giúp thế nào?” Con ngươi Quan Hà Châu nhanh chóng thoáng qua một tia giảo hoạt, vốn là chưa có kế hoạch chu toàn, trong nháy mắt liền xuất hiện bản nháp hoàn chỉnh.
“Đương nhiên chính là anh lập tức đi tìm một người bạn gái, làm mẹ em dẹp đi ý niệm này!” Diêu Hiểu Thư cực kì hưng phấn mà nói.
Quan Hà Châu nhịn xuống ý nghĩ kích động muốn gõ đầu cô, cắn răng nghiến lợi hỏi “Anh phải đi đâu để tìm một người bạn gái?”
“Chuyện này. . . . . .” Diêu Hiểu Thư nhất thời cứng họng, “Đúng rồi, như thế nào đột nhiên tìm được một người bạn gái đây?”
Nhìn bộ dáng cô khổ não, nếu không phải là đang thảo luận chuyện tương lai của mình, Quan Hà Châu thật muốn lớn tiếng bật cười, cô luôn giúp người khác giải quyết khó khăn, hôm nay rốt cuộc cũng vì chuyện của mình mà dùng đầu óc.
Ai, Quan Hà Châu đối với ý tưởng hèn mọn đáng thương của mình cảm thấy bi ai, Quan Hà Châu anh lúc nào thì lạc tới trình độ này? Đối với cái đầu đơn thuần, thiếu đầu óc của cô, anh vĩnh viễn đều cảm thấy không có thuốc chữa!
“Hiểu Thư, anh có một biện pháp, có thể giải quyết vấn đề của em.” Quan Hà Châu thu hồi suy nghĩ của mình, từ từ hướng dẫn cô sập bẫy.
“Biện pháp gì?” Cá cắn câu rồi, Diêu Hiểu Thư ánh mắt sáng lên, mong đợi nhìn anh.
Ha ha, cô biết anh Hà Châu thông minh như vậy nhất định có biện pháp, Diêu Hiểu Thư vui mừng tiến lên phía trước nghe kế sách của anh.
“Đó chính là em làm bạn gái anh!” Quan Hà Châu trực tiếp nói.
Cô chính là khúc gỗ rỗng ruột, nghe không hiểu những lời nói vòng vo, cho nên biện pháp tốt nhất chính là đi thẳng vào vấn đề.
“Cái gì?” Diêu Hiểu Thư la lớn, cho là mình nghe lầm, “Anh có lầm hay không? Em chính là muốn anh nghĩ biện pháp bỏ đi ý niệm của mẹ em, không để cho mẹ em đem chúng ta ghép thành một đôi, anh bây giờ lại muốn em làm bạn gái của anh?”
Diêu Hiểu Thư đột nhiên lấy vẻ mặt kỳ quái nhìn Quan Hà Châu từ trên xuống dưới, đầu của anh lúc nào thì trở nên ngu ngốc như vậy rồi hả?
Quan Hà Châu bị vẻ mặt chất vấn không che giấu chút nào của cô đánh bại, cũng biết cô bây giờ muốn cái gì, trong lòng không khỏi than thở, tên ngu ngốc này đang nghĩ gì vậy? Lại dám hoài nghi đầu của anh có vấn đề.
“Mẹ Diêu hi vọng anh và em thành một đôi có phải hay không, mà anh có phải hay không cần tìm một người bạn gái?” Quan Hà Châu vẻ mặt bình tĩnh, không nhanh không chậm cùng cô giảng đạo: “Nếu như em làm bạn gái anh, mẹ Diêu cũng sẽ không bắt em đi xem mắt, mà anh cũng sẽ không phải tuỳ tiện tìm một người bạn gái đến báo cáo cho mẹ em, hay là em muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




