|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Châu? Thật vất vả, khoản nợ trước kia là làm bạn gái anh mà trả sạch, hiện tại lại đi mượn, về sao chẳng phải lại thiếu nợ sao?
Thật là phiền mà!
Diêu Hiểu Thư lấy tay dùng sức xoa nắn đầu mình, trên mặt xuất hiện bộ dáng không cam lòng, sau một hồi lâu, trên mặt cô mới xuất hiện vẻ mặt lừng lẫy, bằng bất cứ giá nào, “Mặc kệ, thiếu liền thiếu đi.!”
Lầm bầm lầu bầu xong, cô liền kêu phục vụ, trả liền, liền nhanh chóng đi ra khỏi quán cà phê. . . .
Mà cùng lúc đó, trong văn phòng kế toán, đang diễn ra sự kiện nam chính bị một người đàn ông khác quấy rầy om sòm.
“Này, cậu có nghe lời của tớ không hả?” Vệ An Tin bất đắc dĩ đối với bạn tốt đang vùi đầu trong công việc gầm nhẹ.
“Nghe được.” Người đàn ông sau bàn công tác trả lời lạnh nhạt, không thèm để ý.
Thái độ hờ hững của bạn tốt khiến Vệ An Tin nổi cáu, bước nhanh về phía trước rút đi văn kiện trong tay hắn, muốn hắn nghiêm túc nói chuyện với mình, Quan Hà Châu ngẩng đầu lên nhìn bạn tốt kiêm lão bản của mình, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ.
“Cái này là báo cáo tập đoàn Cảnh đế ngày mai phải dùng, cậu muốn tự mình làm sao?” Quan Hà Châu nói ngắn gọn, lại làm cho Vệ An Tin sợ đến nỗi lập tức đem tài liệu trong tay ném về phía hắn, đùa gì vậy? Hắn đã thấy qua tình hình tài chính của Cảnh đế, thật là bết bát, cũng chỉ có những phần tử tinh anh như bạn tốt mới có thể làm được thôi.
Hai người bọn họ là bạn học của nhau, hắn biết Hà Châu cũng từ ngày đó, người này năng lực cực kỳ mạnh, cho nên sau khi tốt nghiệp, nhờ gia đình hắn hỗ trợ giúp hắn mở ra công ty này, hắn không nói hai lời lập tức kéo Quan Hà Châu vào làm.
Tuy nói hắn là lão bản, nhưng hắn luôn hết cách với Hà Châu, người này tính tình quá cường nghạnh, không ai có thể ép buộc cậu ta.
“Hà Châu, ý của cậu thế nào?” Vệ An Tin lần nữa lên tiếng hỏi.
Ai, mệnh của hắn đúng thật là khổ, ở công ty bị người này lấy ánh mắt lạnh lùng tiếp đãi còn chưa tính, về đến nhà còn bị em gái si tình quấn lấy, thật là khiến hắn phiền muộn không thôi! Gần đây, em gái si tình của hắn lại quấn lấy hắn, nhờ hắn giúp một tay hỏi Hà Châu có nguyện ý làm bạn trai nó không, thân là anh trai, hắn không thể làm gì khác là bất đắc dĩ đến nghe ý tứ của nam chính.
“Không!” Câu trả lời đơn giản, khiến Vệ An Tin nhất thời cứng họng.
“Tại sao?” Vệ An Tin không chết tâm hỏi, “Cậu không có bạn gái, em gái tớ lại là đại mỹ nhân, mặc dù tính tình có một chút tuỳ hứng.”
“Là rất tuỳ hứng.” Quan Hà Châu không khách khí chút nào mà nói móc “Tớ có bạn gái rồi.”
“Gì?” Vệ An Tin không kịp phản ứng, một lát sau mới hiểu lời bạn tốt, la lớn, “Cậu có bạn gái?”
“Ừ.” Cách tròng kính, tầm mắt lạnh nhạt của Quan Hà Châu quét về phía người đàn ông đang há to mồm.
“Chuyện xảy ra khi nào, sao tớ chưa nghe cậu nói?” Vệ An Tin lấy bộ mặt không thể tin được nhìn bạn tốt, “Là ai, tớ có biết không?”
“Chuyện riêng của tớ không cần thiết phải báo cáo lão bản.” Quan Hà Châu tránh nặng tìm nhẹ, không muốn đem chuyện riêng của mình làm chủ đề để người ta đàm tiếu.
Nhìn thấy bạn tốt bày ra bộ dáng không muốn nói, Vệ An Tin lớn gan suy đoán, “Không phải là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết đó chứ?”
Hắn đã sớm biết bạn tốt có thanh mai trúc mã, đáng tiếc chưa từng gặp qua, cho nên hắn vẫn cho là bạn tốt muốn qua loa chuyện của mình, nên tuỳ tiện tạo nhân vật ảo.
Quan Hà Châu từ chối cho ý kiến, những vẻ mặt đã nói ra tất cả.
“Này, thật sự có một người như vậy hả?” Vệ An Tin nhìn nét mặt bạn tốt cũng có thể thấy được. em gái của hắn nhất định là không có cơ hội, “Lúc nào thì giới thiệu một chút?”
“Thời cơ đến, sẽ cho cậu làm quen.” Quan Hà Châu hời hợt nói. “Có thể mời rời đi chứ?”
Dám không chút khách khí hạ lệnh đuổi lão bản, cũng chỉ có Quan Hà Châu.
“Biết rồi, tớ đi, không quấy rầy cậu, được chưa.” Ai, đầu năm nay làm lão bản cũng bị thuộc hạ làm tức chết.
Vệ An Tin không cam tâm tình nguyện mà ra khỏi phòng làm việc của bạn tốt, vẫn vì hắn không trở thành em rể mình một lần mà âm thầm ảo não.
Ai, thật đáng tiếc!
Diêu Hiểu Thư vì để có tiền cho Ly Ly mượn, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tìm tới Hà Châu.
“Hiểu Thư, con đến rồi sao, ăn cơm chưa?” Mẹ Quan nhìn thấy Hiểu Thư đến, khuôn mặt tươi cười chào đón, “Mẹ Quan hôm nay nấu rất nhiều đồ ăn nghe, con có lộc ăn rồi.”
“Mẹ Quan, con đã ăn rồi, Hà Châu có ở đây không ạ?” Diêu Hiểu Thư cười cự tuyệt ý tốt của mẹ Quan, vội vàng hỏi người muốn tìm có ở đây không.
“A, thật đáng tiếc, nhưng con có thể uống chén canh, đây chính là canh bổ đó.” Mẹ Quan giống như là không có nghe thấy
vấn đề của Hiểu Thư, lập tức đi tới phòng bếp múc một chén canh cho cô. “Uống một chút đi, coi có ngon không.?”
Chương 7
Diêu Hiểu Thư không có biện pháp cự tuyệt sự chiêu đãi của mẹ Quan, nhận lấy chén canh, ừng ực ừng ực uống hết chén canh, cười gật đầu với mẹ Quan, “Dạ, rất ngon!”
“Uống ngon đúng không, có muốn uống một chén nữa không?” Không có con gái nên mẹ Quan rất thích Hiểu Thư, thích con bé đơn thuần không vòng vo, nếu con bé là con của bà thì không còn gì tốt hơn.
“Không cần, mẹ Quan, Hà Châu có ở nhà không?” Diêu Hiểu Thư vội vã tìm Quan Hà Châu.
“Ha ha, tìm Hà Châu nhà chúng ta sao.” Thấy Hiểu Thư bày ra bộ dáng nóng nảy như vậy, mẹ Quan không thể nhịn được cười, trong lòng vừa đắc ý vừa vui mừng. “Nó có ở nhà, nó đang ở trong phòng đó, con lên tìm nó đi.”
Diêu Hiểu Thư vừa nghe, theo thói quen lập tức chạy lên lầu, nhìn bóng lưng của cô, mẹ Quan vui vẻ ngâm nga ca hát, đi tới bên cạnh chồng mình.
“Chồng à, anh xem Hiểu Thư vừa vào cửa là la hét muốn tìm Hà Châu, bộ dáng gấp gáp, em thấy ngày chúng ta bồng cháu cũng không còn xa, ha ha. . .”
“Vợ à, không nên ôm kỳ vọng quá lớn, tránh cho sau này thất vọng.” Ở một bên xem tạp chí cha Quan không chút khách khí dội cho vợ mình một gáo nước lạnh, “Muốn Hiểu Thư thông suốt, cũng không phải là chuyện dễ dàng, em xem con em nhịn lâu như vậy mới hành động, cũng biết con bé Hiểu Thư có bao nhiêu chậm chạp rồi.”
“Ai nha, anh không thể nói điều tốt sao?” Mẹ Quan trừng mắt liếc chồng, tâm tình tốt đẹp cũng bị chồng phá hư.
“Anh nói là sự thật, em không muốn nghe, anh không nói là được.” Cha Diêu tiếp tục đem sự chú ý đặt ở cuốn tạp chí trên tay, không nói thêm nữa, mắc công bị lửa cháy lan sang.
Mẹ Quan suy ngẫm lại lời nói của chồng, cảm thấy con trai chậm chạp như vậy, đến giờ mới bắt đầu hành động, vậy bà đến lúc nào mới có thể ẵm cháu đây? Không được, bà nhất định phải nghĩ biện pháp thúc đẩy mới được, mẹ Quan vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc cũng nghĩ ra được một “diệu kế”.
“Chồng à, em có cách có thể nhanh nhanh bồng cháu rồi.” Nói xong, mẹ Quan hả hê mà cười ha ha.
“À?” Cha Quan kinh ngạc nhìn tiếng cười khoa trương của vợ, trong lòng không tránh khỏi xuất hiện một cảm giác chán nản.
Trời ạ, chẳng lẽ vợ yêu bảo bối của ông lại nghĩ ra cái phương pháp kinh hãi nào nữa đây?
“Hà Châu!” Diêu Hiểu Thư còn chưa có vào trong phòng, đã ở ngoài cửa kêu to tên của anh.
Diêu Hiểu Thư vẫn như trước đây, không gõ cửa liền xông vào phòng của Hà Châu, phát hiện bên t
trong không có ai.
“Kỳ quái, người đâu?” Cô nhìn chung quanh một chút, “Mẹ Quan rõ ràng nói anh đang ở trong phòng mà.”
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào, Hiểu Thư liền hiểu người cô muốn tìm ở đâu, cô khoan thai tự đắc ngồi trên giường lớn mềm mại, tiện tay lật xem cuốn tạp chí ở đầu giường, chờ đợi Hà Châu ra ngoài.
Cũng không lâu lắm, Quan Hà Châu liền một thân nhẹ nhàng khoan khái từ phòng tắm đi ra, trên người còn bốc hơi nóng, không có mắt kiếng che dấu, càng làm rõ đôi mắt xinh đẹp mê người của anh, Diêu Hiểu Thư nhìn thấy bộ dáng mỹ nam đi tắm, không tránh khỏi có chút thất thần, gương mặt không tự chủ được đỏ lên.
Quan Hà Châu vừa ra khỏi phòng tắm, liền thấy Hiểu Thư bộ dáng thất thần ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào mình, khoé miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười mê hoặc lòng người, “Em thấy đẹp mắt không?”
Giống như từ trong mộng tỉnh lại, Diêu Hiểu Thư mới phát hiện ra mình bị nhạo báng, giễu cợt, liền khôi phục bộ dáng.
“Người nào. . .. . người nào nhìn anh hả?” Cô mới không thừa nhận mình bị bộ dáng mới tắm xong của anh mê hoặc.
“Hả?” Quan Hà Châu không hỏi thêm nữa, chỉ là nhàn nhạt đáp lại một tiếng, làm cho cô muốn nghĩ thế nào cũng được, “Tìm anh có chuyện gì hả?”
“Nha.” Diêu Hiểu Thư đột nhiên nhớ tới mục đích của mình tìm anh, liền nâng lên khuôn mặt tươi cười ngọt ngào chết người, “Hà Châu. . .”
Quan Hà Châu nhìn thấy tình huống này, không khỏi khe khẽ thở dài, khẳng định là vì chuyện tiền mà đến, “Không phải vừa mới cho em mượn sao, tại sao lại mượn nữa?”
“Người hiểu em cũng chỉ có anh Hà Châu.” Diêu Hiểu Thư lấy khuôn mặt tươi cười chào đón, “Bà nội Ly Ly vẫn chưa hết bệnh, em muốn giúp bà nội cậu ấy chuyển đến bệnh viện lớn hơn một chút kiểm tra, bởi vì tình hình kinh tế cậu ấy đang căng thẳng, cho nên liền. . .”
Quan Hà Châu tuỳ tiện lau tóc ướt, liền đem
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




