watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3896 Lượt

đến việc mình tổn thương mọi người trong gia đình mình cô đã không còn mặt mũi nào để đối mặt với họ , huống chi việc hôm nay…

“Đó là bọn họ gieo gió gặt bão, muốn cùng tôi đấu, bọn họ nên mà chuẩn bị sớm.” Anh nhướng mày khinh miệt nói.

“Anh cứ tạm thời hài lòng,Nhưng anh làm chuyện như vậy không cảm thấy đau lòng sao? Lợi dụng tôi và đứa trẻ để đối phó kẻ địch của anh, anh vốn không có tư cách, không biết xấu hổ!”

“Câm mồm!” Lương Bằng Uy đột nhiên tiến lên, một tay ghìm chặt cổ họng của cô, tâm tình vốn sung sướng bỗng chốc trở thành hư không, hai mắt thâm thúy tràn lửa giận.

Bảo Nhi đã không còn sợ anh ta nữa rồi, cô không thèm để ý trực tiếp đón lửa giận của anh ta, hung hăng trừng mắt nhìn anh ta. Lương bằng cảm giác không thể tin được, cô chợt thay đổi làm anh giật mình, vẫn còn nhớ khi mới gặp, cô như một bông hoa nhỏ luôn phải che chở, mà hôm nay, chỉ qua một thời gian ngắn ngủi, Cô lại có thể trở thành một bông hồng có gai. Anh không thể nổi giận với cô, kết quả như thế, ngay cả anh cũng rất giật mình, chỉ cần nhìn thấy con ngươi lóe lên của cô, anh sẽ không cách nào khắc chế được dục vọng. Tầm mắt của anh xoay quanh ngũ quan của cô , ngón tay chạm đến da thịt phấn nộn của cô, cảm nhận được mạch máu lưu động của cô, ngực không khỏi rối loạn lên. Trời ơi! Tại sao? Tại sao cả hành vi và suy nghĩ của anh đều vì cô mà không kiểm soát được đây ? Lương Bằng Uy bắt lấy cổ tay cô,mà mãi không dùng được hết sức. Anh trầm mặc làm Bảo Nhi càng thêm dũng khí, “Thế nào? Bị tôi nói trúng sao? Muốn giết tôi hãy giết đi! Thay vì bị anh lấy ra lợi dụng, chẳng bằng chết ngay bây giờ còn tốt hơn!”

Không thể tiếp tục chịu được sự thống khổ và tự trách trong lòng, nước mắt của cô giống như vòi nước bị hỏng bơm cứ tự tuôn ra,nước mắt từ dồi mắt hạnh trào ra làm tình cảm phức tạp của Lương bằng uy cũng tan biến, tầm mắt và linh hồn của anh dường như đã bị cô đoạt lấy.Bàn tay từ từ đi đến khuôn mặt cô, ngón tay nắm chặt. Cô bỗng nhiên nhắm mắt lại, chuẩn bị tiếp nhận tử thần đến, nhưng không ngờ đến, giây tiếp theo không phải là cái chết đau đớn mà là một nụ hôn nóng bỏng. Cái lưỡi kia ép buộc môi của cô mở ra, lưỡi của anh thuận thế xông vào,tìm kiếm lưỡi của cô bắt đầu dây dưa.

“Ưmh. . . . . .” Đôi tay Bảo Nhi bám lấy cánh tay bên chắc của anh, cô gắng dùng sức đẩy, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ mủi chân chống đỡ, tư thế như vậy làm cô khó có thể hô hấp. Khổ sở và ngọt ngào lần lượt đan xen trong đầu cô, bị anh ta hành hạ làm nước mắt cô trào ra nhiều hơn, nhưng ngực xôn xao và thân thể nóng ran thì không cách nài đè nén.

“Ưmh. . . . . .”

Biết cô kháng cự nhưng anh vẫn làm như không thấy, càng cuồng dã hôn sâu, đến mức cô không thể chịu được, mới đưa thân thể của cô đẩy lên trên tủ sách.

“Khục, khục, khụ. . . . . .” Bảo Nhi vừa chạm vào không khí khác, lập tức ho khan, dường như cảm giác khổ sở vẫn còn đọng rõ ở trong cơ thể. Lương Bằng Uy bắt lấy hai vai của cô, khuôn mặt tỉnh táo nghiêm nghị, “Nghe đây, Bảo Nhi, chớ chọc giận tôi, nếu không tôi sẽ còn làm ra những chuyện quá đáng hơn, nhất định cô sẽ không hy vọng người nhà của cô không biết cô là người tình của Lương Bằng Uy- tôi!”

Bảo Nhi kinh ngạc nhìn anh, sắc mặt càng thêm tái nhợt, môi sưng đỏ khẽ run, cô muốn nói lại thôi, không biết nên làm như thế nào cho phải. Anh cười lạnh nói: “Nhớ, đừng bao giờ dùng những từ ngữ đó mắng tôi lần nũa, nếu không hậu quả. . . . . . Cô nhất định sẽ không gánh nổi!” Uy hiếp xong, anh xoay người rời khỏi thư phòng. Sau khi nghe tiếng đóng cửa, thân thể Bảo Nhi xụp xuống, ngồi bệp trên mặt đất, vừa hận vừa tức. Cô hận hành vi hèn hạ của anh ta, nhưng cô lại giận chính mình hơn vì không cách nào cự tuyệt nụ hôn của anh, vào giây phút nhay mắt đó, cô cuối cùng cũng hiểu, thân thể của cô lưu luyến anh ta như thế nào . . . . . .

Không! Đừng! Cô không nên tiếp tục như vậy nữa, nếu không một ngày nào đó, lòng của cô nhất định sẽ hãm sâu . . . . . .

Chương 6

Nhà họ Khâu khó có ngày tụ hội, Khâu Khánh Toàn ngồi ở vị trí chủ vị, phía trước là 4 người con trai.

“Thật không thể tin được, tôi đã được lên chức ông ngoại rồi !” Sau khi nghe con lớn nhất nói xong, Khâu Khánh Toàn nhắm mắt lại, tâm tình phức tạp lẩm bẩm nói.

“Chẳng những cha làm ông ngoại, bốn anh em chúng con được lên chức làm bác rồi.” Khâu Nhậm Vũ cười ha ha, từ trước đến giờ cá tính của anh luôn thẳng thắn, đối với em gái bảo bối đột nhiên trở thành mẹ, chuyện này chỉ làm anh cảm thấy buồn cười cực kỳ. Nét mặt Khâu Nhậm Dương chẳng xảy ra biến hóa, anh hơi cau mày, không thể tin mà nói: “Bảo Nhi, cô gái nhỏ kia rõ ràng còn là một đứa bé, bây giờ lại có thể làm mẹ.”

Khâu Nhậm Diệu người có tính tình nóng nhất, anh tức giận vỗ bàn, “Tất cả đều tại tên khốn Lương Bằng Uy kia, đáng ghét!”

Đối mặt nhiều phản ứng khác nhau, Khâu Nhậm Uy cảm thấy buồn cười, “Bây giờ không phải là lúc kính nể hay tức giận, chúng ta nên thảo luận vấn đề này sau.”

“Chuyện đó còn cần phải nói, đương nhiên là chúng ta phải mau đem Bảo Nhi và đứa bé trở về một cách nhanh nhất.” Khâu Nhậm Diệu chưa nguôi cơn tức.

Khâu Nhậm Uy lắc đầu, “Lương Bằng Uy sẽ không đồng ý, dù sao anh ta cũng là cha của đứa bé.”

“Chuyện như vậy giao cho A Vũ là tốt nhất!” Khâu Nhậm Diệu dùng cằm chỉ hướng em thứ hai.

Khâu Nhậm Vũ mở to mắt, “À? Em? Giao cho em làm gì?”

Khâu Nhậm Dương liếc mắt anh ta, “Đần, đương nhiên là bảo cậu kéo Bảo Nhi lên tòa án, tranh thủ lấy quyền nuôi dưỡng đứa bé.”

“Quyền nuôi dưỡng? Nhưng Bảo Nhi có đồng ý không? Em ấy không phải là vì thích Lương Bằng Uy nên mới đi cùng với anh ta sao?”

“Nói hươu nói vượn! Bảo Nhi làm sao có thể thích tên khốn kia, em ấy bị ép buộc . Trời ơi! Xảy ra chuyện như vậy,làm sao chúng ta có thể làm tốt lời mẹ dặn chứ?” Khâu Nhậm Diệu không cách nào tha thứ cho mình, che mặt tự trách . Anh ba đối với độ cưng chiều em gái của anh cả đã sớm thấy nhưng không thể trách, mặc dù bọn họ cũng thương yêu em gái, nhưng cũng không giống anh cả gần như che chở quá mức như vậy, suy cho cùng thì Bảo Nhi trốn nhà đi, tám phần là lỗi của anh ấy!

“Em nghĩ nguyên nhân chính là do công ty!” Khâu Nhậm Uy nói thẳng.

Khâu Nhậm Dương cũng đồng cảm gật đầu, “Ừm! Anh cả đoạt lấy quá nhiền dự án của họ, cho nên Lương Bằng Uy mới muốn lợi dụng em gái để báo thù anh cả.”

“Em cũng cảm thấy như vậy, bởi vì tất cả chuyện này tới quá đột ngột, em nghĩ nhất định là Lương Bằng Uy và Bảo Nhi đã sớm biết nhau, chỉ là sau đó Lương Bằng Uy phát hiện ra thân phận của Bảo Nhi , cho nên mới chọn lựa hành động trả thù.” Khâu Nhậm Uy nghiêm túc phân tích.

“Nhưng rốt cuộc Bảo Nhi biết Lương Bằng Uy từ lúc nào? Hơn nữa tại sao bọn họ có thể có đứa bé, chẳng lẽ bọn họ thật lòng yêu nhau?”

“Có lẽ Bảo Nhi lại đột nhiên bỏ nhà trốn đi, cũng là vì quan hệ với Lương Bằng Uy đó!”

Ba anh em người nói người hát, giống như đang phân tích —một vụ án ly kì, nghe được những điều đó làm cho Khâu Nhậm Diệu nổi giận, “Ba người các cậu ở nói hưu nói vượn cái gì a! Làm nửa ngày, các cậu cho rằng là tôi hại Bảo Nhi sao?”

Ba người ngậm chặt miệng, toàn bộ cúi đầu. “Các cậu thật sự cho rằng Lương Bằng Uy sẽ thích Bảo Nhi sao? Thân phận của hắn ta chính là chủ bang Tường Bang, đổi phụ nữ như thay áo, vừa tùy tiện lại lăng nhằng, hắn mà đối với Bảo Nhi nghiêm túc mới là chuyện lạ! Tôi không cần biết hai người bọn họ làm sao có thể biết nhau ra sao, nhưng tôi tuyệt đối không tin tưởng, bọn họ vì yêu nhau mới sinh hạ đứa bé, Bảo Nhi ngây thơ đơn thuần, trừ khi bị Lương Bằng Uy lừa gạt thì làm sao có thể, tôi nghĩ lý do họ ở gần nhau thực sự là khó hiểu.”

Nghe anh cả phân tích xong, ba người anh em còn lại bắt đầu nghiêm túc suy tư những lời nói này.

“Ngày đó tôi vì bị đả kích quá lớn, cho nên không ở lại đó để hỏi cho rõ ràng sự tình, bây giờ bất kể là Lương Bằng Uy có phải vì muốn trả thù tôi hay không…tôi đều không để ý, tôi chỉ hi vọng có thể nhanh chóng dẫn Bảo Nhi trở về càng nhanh càng tốt, sau đó sẽ có thể biết rõ mọi truyện rồi.” Khâu Nhậm Diệu kết luận. Ba anh em nhìn thoáng qua nhau, cũng đồng ý cách làm của anh trai. Lúc này, Khâu Khánh Toàn vẫn giữ yên lặng, bỗng mở mắt ra nói: “A Diệu, A Vũ, các con cùng nhau đi tìm Lương Bằng Uy đi! Cùng anh ta nói chuyện cho rõ ràng, bất kể cậu ta ra điều kiện gì, chúng ta cũng đồng ý, quan trọng nhất là cậu ta phải cho Bảo Nhi và cháu trai ta trở về, hơn nữa vĩnh viễn không trở lại quấy rầy bọn họ, nếu không. . . . . . ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu ta!”

Bất kể gặp phải chuyện lớn hay nhỏ, Khâu Khánh Toàn luôn gắng giữ bộ dạng tỉnh táo , nhưng lần này hình như vì chuyện của con gái bảo bối mà ông tức giận. Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Vũ nghe xong, hiểu gật đầu, mà một bên Khâu Nhậm Uy, trong lòng chẳng biết tại sao hiện lên lo lắng. Anh có dự cảm, chuyện không thể có thể giải quyết đơn giản như vậy. . . . . .

Bảo Nhi ôm đứa bé đợi tại gian phòng, mặc kệ hết tất cả tiếng gọi bên ngoài, cô vẫn luôn không để ý tới.

“Bảo Nhi, mở cửa nhanh!” Dương Nhược Phương gõ cửa.

“Đừng! Cháu không

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT