watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3892 Lượt

muốn rời xa đứa bé!” Cô đứng trước cửa kêu lên. Cứ như vậy,chỉ hết một ngày thôi sao? Lương Bằng Uy sao lại có thể chỉ để cho cô và đứa bé ở chung trong vòng một ngày? Thật là quá đáng! Cô là mẹ của đứa bé, tại sao anh ta có thể tàn nhẫn chia rẽ bọn họ như vậy ?

“Bảo Nhi, dì Phương biết con chịu uất ức, nhưng. . . . . . nhưng con làm vậy thật khiến dì Phương khó sử nha! Bảo Nhi!” Dương Nhược Phương bất đắc dĩ nói. Bảo Nhi đem đứa bé ôm chặt lấy, hốc mắt đau đau, “Nó là đứa bé của tôi, là của tôi a. . . . . .” Cô không muốn rời xa đứa bé, cô không cần. . . . . .

“Bảo Nhi, con hãy mở cửa ra trước được không?” Dương Nhược Phương gõ cửa lần nữa.

Bảo Nhi vẫn không chịu đi ra mở cửa, cho đến khi một tiếng nói nghiêm nghị truyền đến, làm lòng của cô kinh hãi

“Bảo Nhi! Đừng đùa nữa! Mở cửa nhanh lên!”

Lương Bằng Uy chẳng biết trở lại từ lúc nào, nội tâm Bảo Nhi giãy dụa, cô không muốn thương tổn đứa bé, nhưng cô cũng không muốn rời xa đứa bé a! Cô do dự, cho đến khi Lương Bằng Uy gầm thét lần nữa, cô mới đi ra mở cửa. Cửa vừa mở ra, Lương Bằng Uy không vui đứng nghiêm ở đó, Dương Nhược Phương thấy tình huống không tốt, vội vàng đem đứa bé trong tay Bảo Nhi ôm đi.

“Vậy mẹ đi trước, Bảo Nhi, ngủ ngon.” Dương Nhược Phương nói xong, vội vàng rời đi.

“Chờ một chút! Dì Phương !” Bảo Nhi cuối cùng vẫn không bỏ được,muốn đuổi theo. Lương Bằng Uy duỗi bàn tay, dễ dàng giữ chặt hông của cô, đẩy cô vào gian phòng, đóng cửa lại. Cô đánh đầu vai anh ta, rất là tức giận, “Anh thật quá đáng, rất quá đáng, thật là quá đáng. . . . . .” Cô rất muốn mắng anh ta bằng lời nói khó nghe hơn, nhưng nhớ tới lời cảnh cáo kia, khí thế tức thì tiêu mất hơn phân nửa. Anh nhìn bộ dạng lệ rơi đầy mặt của cô, nhíu mày, “Không cho khóc, nếu còn khóc nữa tôi chắc chắn sẽ không bao giờ mang đứa bé tới đây nữa, có nghe hay không!”

Nghe vậy, cô dừng rơi lệ lại, răng môi run rẩy, nức nở trừng mắt nhìn anh ta. Lương Bằng Uy một tay lau gò má của cô, đang định cúi đầu thì cô lại đẩy anh ra, phải lui lại mấy bước.

“Anh muốn làm gì?” Cô luống cuống tay chân.

Tiến đến không được, làm anh có chút không vui, “Cô dám cự tuyệt tôi sao? Bảo Nhi!” Anh đã nhịn hơn một tuần lễ, cuối cùng bây giờ cũng có thể chạm đến cô, đừng nghĩ anh có thể dễ dàng bỏ qua cho cô.Bảo Nhi dĩ nhiên biết ý tứ của anh ta, nhưng bây giờ cô thật sự không làm được, cô đã từ từ ý thức được tình cảm của mình đối với anh ta, nhưng nếu để cho anh ta ôm bây giờ, cô sợ cảm giác chân thật cất giấu trong nội tâm kia sẽ bộc phát ra. Không! Đừng! Cô tuyệt đối không muốn! Nội tâm Bảo Nhi tràn đầy mâu thuẫn, hai loại âm thanh lần lượt thay đổi ở vành tai cô. Cô tình nguyện thừa nhận mình hận anh ta, mà không phải là đối với anh ta sinh ra tình cảm đặc biệt. . . . . Tính nhẫn nại của Lương Bằng Uy có hạn, hai tay anh ôm ngực, quan sát ánh mắt của cô, chốc lát, anh phát hiện cô vẫn không muốn, đang muốn nổi giận thì một ý tưởng xông vào trong đầu, làm anh khẽ nâng khóe miệng.

Ánh mắt của anh chuyển đổi, tròng mắt hấp dẫn thâm thúy đen nháy lẫn phần ác liệt hài hước.

“Bảo Nhi, có phải cô rất muốn có một cuộc sống với đứa bé đúng hay không?” Anh vừa nói vừa đi đến mép giường, tiêu sái ngồi xuống, tầm mắt từ đầu đến cuối không dời đi. Nghe lời của anh, suy nghĩ của cô hoàn toàn tập trung, ánh mắt khát vọng kia nữa thật là quá là rõ ràng.

Anh hài lòng cười cười, “Tôi có thể đồng ý để cho cô và đứa bé sống cùng nhau, chỉ là. . . . . Cô phải làm một việc.”

“Chuyện gì?” Cô tràn đầy cảnh giác nhìn thẳng anh, chờ anh ta nói ra yêu cầu. Lương Bằng Uy ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo cô đến gần anh hơn . Cô chần chờ một lát, cuối cùng vẫn đi đến, trước mặt anh.Khoảng cách của hai người hết sức gần, Lương Bằng Uy đưa tay ra là có thể chạm đến cằm của cô, anh dùng phương thức yêu cầu cô cúi đầu, cánh môi vẽ qua gò má của cô, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Chỉ cần cô có thế để cho tôi có được sự thỏa mãn lớn nhất, tôi sẽ đồng ý cho cô và đứa trẻ sống cùng nhau.” Nói xong, anh lấy răng khẽ cắn chặt tai cô.Thân thể run lên bần bật, hai gò má Bảo Nhi ửng hồng muốn lui thân thể ra, lại bị anh ta dùng một cánh tay khác nhanh chóng giữ chặt lấy thắt lưng, bức cô ngồi trên đùi phải của anh ta.

Cái gì! Không. . . . . . Không thể nào? Anh ta cư nhiên. . . . . . Muốn cô thỏa mãn anh ta, chuyện này. . . . . .

“Buông tôi ra! Buông tôi ra!” Cô giãy dụa muốn thoát khỏi sự đụng chạm của anh. Anh cũng không nhúc nhích chỉ cười, “Cự tuyệt, được, nhưng sẽ không có cơ hội lần sau đâu!”

Uy hiếp của anh rất rõ ràng, Bảo Nhi không thể làm gì khác hơn là dừng động tác lại, cắn chặt môi dưới nghiêng mắt trừng anh . Anh nâng một bên lông mày lên, triển khai nụ cười mê người, “Quyết định xong chưa? Bảo Nhi.”

Đây chính là sự nhục nhã đối với cô? Biết rõ cô không làm được, nhưng vẫn muốn ép buộc cô, người đàn ông này không phải loại ác ma bình thường. Hai tay Bảo Nhi của nắm chặt, nội tâm giãy giụa. Lương Bằng Uy rất kiên nhẫn chờ câu trả lời của cô , thậm chí còn cố ý đặt tay sang hai bên. Rõ ràng cô có thể rời đi, vậy mà sau khi nhìn thấy nụ cười của anh ta, tầm mắt của cô lập tức không thể chuyển rơid, suy nghĩ càng thêm rối loạn , ngay cả hô hấp dường như cũng muốn dừng lại .

Cô nhìn anh, toàn thân nóng lên, thậm chí ngay cả tứ chi cũng bắt đầu phát run, Lương Bằng Uy cũng không mở miệng cũng bất động, làm cô càng thêm không biết làm như thế nào cho phải. Chỉ cần thỏa mãn anh ta, là cô có thể sống cùng với đứa bé, chỉ cần có thể thỏa mãn anh ta. . . . . .Nhưng, làm thế nào anh ta mới thỏa mãn đây? Cô vỗn không biết mấy loại kỷ xảo đó, làm sao cô có thể lấy lòng anh ta? Bảo Nhi suy nghĩ suốt, cuối cùng cũng đầu hàng. Quản lắm làm gì , đi một bước là một bước đi! Quyết định xong, thừa lúc dũng khí trong người vẫn con, lập tức giang hai cánh tay, vòng lên cổ của anh, dùng sức hôn môi của anh. Cô nhớ lại hành động mà anh ta đã từng làm, đầu tiên là bú, tiếp theo là khi anh ta mở hàm thì đưa lưỡi mình vào, động tác vụng về dẫn dụ anh. Cô chủ động làm cho cơ thể Lương Bằng Uy cuồn cuộn nổi sóng, anh tỉ mỉ thưởng thức ngọt ngào mà cô mang đến, trao đổi nụ hôn theo từng góc đọ với cô. Không biết có phải là vì nụ hôn này, mà đầu óc Bảo Nhi đã bị tình dục thay thế, Bảo Nhi không hề cảm thấy e lệ nữa. Cô hôn sâu hơn, thân thể dán lên thân thể anh, bắt đầu nhẹ nhàng lắc lư. Khuôn ngực xinh đẹp ma sát ngực của anh, khẽ rên rỉ nhe nhẹ.Tay của anh ôm lấy hai mông cô, từ từ lướt đến bắp đùi, tách chúng ra, dẫn dắt cô dang hai chân lên đùi anh.

Bảo Nhi không nhìn thấy làn váy đã bị cuốn lên đến đùi, trong đầu chỉ có mỗi ý tưởng làm thế nào để lấy lòng Lương Bằng Uy. Khi cô kết thúc nụ hôn , hô hấp đã rối loạn, tròng mắt nhiễm đầy lửa tình dục. Thở gấp, Bảo Nhi cởi mấy nút áo sơ mi của anh ra , mỗi khi một nút được cởi ra lòng của cô lại càng thêm dồn dập. Lương Bằng Uy vẫn không nhích người, nhưng cánh tay bền chắc vẫn ở bắp đùi cô, dịu dàng vuốt ve . Mãi mới cởi được quần áo của anh ra, khi vừa thấy cơ ngực rắn chắc của anh, cô lại cảm thấy thật mê luyến muốn vỗ về chơi đùa , sau đó nhẹ nhành hôn lên. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận tất cả đọng tác của cô. Khi cô hôn đến ngực của anh thì môi lưỡi răng bắt đầu làm nhiệm vụ, răng khẽ cắn lấy đầu nhị, môi lưỡi khẽ mút, khẽ liếm.

“Ưmh. . . . . .” Tế bào toàn thân run lên, một người đàn ông nam phái như anh cũng khó có thể kềm chế được, bàn tay to của anh thay đổi vị trí, theo đường đi từ bắp đùi đi tới thắt lưng của cô, chợt dùng lực kéo cô lại gần mình hơn. Khu vực nhạy cảm của đối phương cùng nhau cảm nhận, một dòng nhiện lượng chạy dọc sống lưng làm Bao Nhi tê dại.

“A. . . . . .” Cô thở nhẹ một tiếng, dừng động tác lại. Phản ứng của anh, cô vẫn tiếp thu được, thân thể nhẫn nhịn gần như muốn như nhũn ra , cô hơi nghiêng người cở hết quần áo xuống. Trần truồng xuất hiện trước mặt anh, cô quỳ xuống, bắt đầu cởi quần của anh, nhưng ngón tay vụng về lại không nghe lời sai bảo, làm mãi, làm mãi một lúc lâu sau mới xong nhiệm vụ. Khi cô nhìn thấy thứ hùng vĩ khi của anh thì có chút khiếp đảm, nhưng nghĩ đến đứa bé, cô vội vàng đè e ngại trong lòng. Lương Bằng Uy nhìn thấy gò má ngượng ngùng mê người mê người của cô, tình dục trong cơ thể như muốn lao ra ngoài.

“Ưmh. . . . . .” Dục vật ở cô dịu dàng an ủi hạ trướng, làm cho anh không cách nào đè nén, một phát bắt được cánh tay của cô, ra ám hiệu với cô.

Hiểu ý tứ của anh, Bảo Nhi đứng dậy, trở lại tư thế đầu tiên, nhưng lần này lại khác. . . . . .Cô chủ động tiếp nạp tất cả của anh , từng động tác vừa khổ cực lại mệt khó khăn, cho đến hai người kết hợp phải không chê vào đâu được, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lương Bằng Uy vì nét mặt của cô mà bật cười, cô trừng mắt liếc anh một cái, vốn định cứ mãi như thế, nhưng nơi hai người kết hợp không ngừng nóng lên, một luồng sóng khoái cảm khác thường đánh thẳng vào bọn họ. Bảo Nhi không cách nào nhẫn nại nữa, ôm lấy anh, bắt đầu đung đưa thân thể. Chợt, khoái cảm tình dục như dời núi lấp biển mà đến, Bảo Nhi vốn có thể giữ vững lý trí nhưng chỉ trong nháy mắt đã lạc mất phương hướng .

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT