|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sẽ bao gồm cuộc sống của em từ nay về sau cũng sẽ an bài thỏa đáng, tất cả mọi chuyên em đều không cần lo lắng.” Lương Bằng Uy một hơi nói sự việc rõ ràng.
Đầu óc Bảo Nhi trong lúc nhất thời không cách nào tiêu hóa, lại thấy người kia mang một ít tức giận, càng thêm sợ cúi đầu.
“Ồ!” Cô muốn nói, anh không cần phụ trách nhiệm, bởi vì lúc ấy anh là vì giúp cô, cho nên chuyện đứa bé, cô cũng tính toán một mình nuôi nấng, giả sử cô chỉ có một mình mà quá khó khăn thì cô sẽ suy tính về nhà, chỉ là. . . . . .
Vừa nghĩ tới nét mặt thất vọng của cha và các anh trai, cô có chút khiếp đảm. Cho tới nay, cô là bảo bối trong tay cha và các anh trai, ban đầu là cô muốn tự mình ra ngoài mưu sinh, cũng bảo đảm tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện khiến người nhà thất vọng, nào biết cô bây giờ, chẳng những cùng người mà người nhà ghét nhất ở chung một chỗ, càng hỏng bét chính là, lại sinh ra một đứa trẻ. . . . . .Ai! Lần này nên làm thế nào cho phải đây?
Chương 3
Khi Bảo Nhi biết quà tặng ở phòng bệnh làm sao mà tới ,thì thiếu chút nữa đã bất tỉnh. Cô không bao giờ ngờ được Lương Bằng Uy chẳng những là anh cả lưu manh, hơn nữa còn là bang chủ của Tường Bang nổi danh. Ông trời ơi cứu cô với! Cô thật không ngờ mọi chuyện đêm hôm đó sẽ lại diễn biến thành như vậy, cô làm sao có thể cùng người mà người nhà thống hận nhất có dính líu quan hệ đây? Trong tháng Bảo Nhi ở suốt trong bệnh viện, Lương Bằng Uy chẳng những đặc biệt mời người đến trông non, mỗi ngày làm bạn với cô, bất luận là quyển sách, điện ảnh hoặc âm nhạc,chỉ cần là thứ là cô muốn, bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp mà lấy được. Cuộc sống trong tháng của Bảo Nhi rất náo nhiệt, nhưng muốn không náo nhiệt cũng không có biện pháp.
Cô nằm viện không bao lâu, thì có ba vị phụ nhân cao quý xuất hiện, họ không ngừng nói cảm ơn với cô, còn đối với cô hỏi han ân cần, mà chỉ cần nói đến chuyện cô sinh hạ con trai khỏe mạnh thì cả ba vị liền máy hát vừa mở, dừng cũng không dừng được. Sau nay Bảo Nhi mới biết tất cả họ đều là mẹ của Lương Bằng Uy , mặc dù cô đã rất giật mình, nhưng cũng rất hâm mộ, bởi vì cô ra đời không bao lâu, thì mẹ cô đã qua đời, trong trí nhớ của cô chưa từng có mẹ, người nhà lo lắng cô suy nghĩ lung tung, còn cố ý đem toàn bộ hình của mẹ giấu đi, cũng chỉ vì không để cho cô cảm thấy tịch mịch.
Mặc dù này ba phu nhân kia cũng là người của xã hội đen, nhưng cô thật sự không cách nào ghét họ, bởi vì các cô ấy luôn là để cho cô có cảm giác vô cùng ấm áp. Tiếp theo, liên tục có nhân vật đặc biệt đến thăm cô, nghe người chăm sác nói, bọn họ là người lãnh đạo phân bộ ở trung nam bộ của Tường Bang. Từ trước đến giờ Bảo Nhi đối với gương mặt của người đều không nhớ rõ, hơn nữa những người đó còn mang theo kính râm màu đen , thành thật mà nói cô căn bản không cách nào phân biệt bọn họ rõ ràng, chỉ có gật đầu chào hỏi . Mọi người hình như đối với việc cô sinh hạ con trai cảm thấy rất hứng thú, nhưng lúc cô muốn mọi người ôm đứa bé thì mọi người đều có một bộ mặt, lui đi thật xa. Cô không giải thích được nhìn bọn họ, cuối cùng cô khuyên mãi, mới thấy bọn họ cung kính đem đứa bé ôm qua. Tiếp theo, bọn họ bắt đầu nghị luận ầm ĩ , thỉnh thoảng hoan hô, thỉnh thoảng nghiêm túc, làm cho cô không hiểu ra sao.
Cứ như vậy, thân thể Bảo Nhi nghỉ ngơi ở trong cuộc sống náo nhiệt. Đứa bé thật ngoan, làm cho mỗi người nhìn thấy đều khen không dứt miệng. Bảo Nhi rất muốn rời đi, bởi vì cô thật sự không có lý do ở lại, nhưng mọi người hình như luôn xem sự tồn tại của cô là chuyện đương nhiên, làm bây giờ cô muốn nói rời đi cũng không được. Thật vất vả thân thể hoàn toàn hồi phục, cô và đứa bé liền được một người đưa đến một ngôi nhà sang trọng. Đó là một ngôi nhà mang phong cách châu Âu, có ba toa nhà song song nhau, màu xanh trắng xen lẫn, bên trong cũng có ít nhất chừng hai mươi phòng .
Bên ngoài tòa nhà có rất nhiều cây cối, vườn hoa, bể phun nước, bên ngoài có tường cao bảo vệ màu đỏ, 24h còn có bảo toàn nhân viên thay nhau trông giữ.
Bảo Nhi sững sờ, thật sự không có dũng khí để đi vào.
Cô không ngờ mình sẽ gặp phải tình trạng kinh người như vậy , lúc này phía sau cô có ba người bảo vệ , và một người vú nuôi . Cửa mở ra, làm chân cô thiếu chút nữa nhũn ra.Hai bên đường đại sảnh đều chật kín người một bên là một hàng người tất cả đều đứng nghiêm, đều mặc áo đen chỉnh tề, bên còn lại là những người giúp việc, nhưng tuổi của bọn họ cao thấp không đều. Bảo vệ bên cạnh Bảo Nhi thúc giục cô vào cửa, nhiều người rối rít hướng cô cúi đầu.
Cô nuốt nước miếng, khẩn trương không cách nào tự quyết, vậy mà con trai trong ngực lại thoải mái ngủ say, cô thật hâm mộ a! Thật vất vả tiến vào đại sảnh, khuôn mặt của ba vị phu nhân lập tức tươi cười nghênh đón đứng dậy gọi cô.
“Bảo Nhi, hoan nghênh trở lại!” Dương Nhược Phương là vợ thứ ba của bang chủ trước, nụ cười ôn nhu như hoa xuân hé nở.
“Mấy ngày nay vất vả cho con rồi!” Triệu Hương Diễm là bà hai, bà từng làm diễn viên, có khí thế đặc biệt
Cuối cùng là mẹ của Lương Bằng Uy ,Tôn Cầm Yến, khuôn mặt bình dị gần gũi luôn là mang theo nụ cười hòa ái dễ gần , “Con yên tâm, về sau mọi chuyện đều rất dễ dàng, sau này đứa bé có vú chăm sóc đặc biệt, con chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được.”
Bảo Nhi thấy các bà khách khí như thế, cũng không nhịn được khách khí đáp lễ, “Cám ơn, cái đó. . . . . . Xin hỏi, Uy ca có ở đây không?” Cô đã phải luyện thật lâu, mới thói quen gọi hai chữ Uy ca này.
“A Uy a! Nó không ở nơi này, nó sẽ ở căn nhà bên ngoài của nó, chỉ là con đừng lo lắng, mỗi ngày vào buổi tối nó sẽ về đây thăm con.” Tôn Cầm Yến cười cười.
Lời như vậy, làm cô không hiểu, tại sao anh ta không ở cùng người nhà đây? Còn nữa, tại sao cô phải ở nơi này, mà anh ta lại ở nhà của anh ta, theo lý, cô không phải ở cùng một chỗ với anh ta sao?
Tôn Cầm Yến nhìn thấy cô ngẩn ngơ, dẫn cô đến ghế ngồi xuống, giải thích: “Bảo Nhi, ta hiểu rõ ý nghĩ của con, thật ra thì đây là vì chào đón con. Con nên biết A Uy là người lãnh đạoTường Bang, mỗi ngày nó phải đối mặt với rất nhiều chuyện mà chúng ta không thể tham dự, thân là người nhà của nó chúng ta không thể trở thành chướng ngại vật của nó, cho nên chúng ta chỉ có thể ở nơi này yên lặng ủng hộ.”
“Ngôi nhà này có thiết kế đặc biệt, 24h bảo vệ nghiêm mật, dĩ nhiên người bảo vệ đặc biệt phía sau lưng khi có vấn đề, cho nên là chỗ hết sức an toàn.” Dương Nhược Phương cũng nói tiếp.
Triệu Hương Diễm gật đầu, “Đúng a! Đứa bé cần chỗ an để toàn lớn lên, mà con thân là vợ của A Uy , đương nhiên là phải ở lại nơi này.”
Nghe xong lời của các bà, Bảo Nhi đã hiểu, nhưng vẫn có một chuyện lại làm cô lo sợ nghi hoặc.
“Các vị a, mọi người đại khái nghĩ sai rồi, tôi không phải vợ của anh ta, tôi theo anh ta. . . . . .” Cô muốn giải thích quan hệ của cô và anh, nhưng không biết nên nói như thế nào.
Cuối cùng cô cũng phát hiện ra tình thế nghiêm trọng, mọi người chẳng lẽ cũng nghĩ sai về thân phận của cô! Cô căn bản không phải là vợ của Lương Bằng Uy , đối với anh ta cô chỉ là người qua đường thôi. Đứa bé ra đời cũng là chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa cô không thể gả cho anh, thật sự không thể, bởi vì. . . . . .Anh ta là xã hội đen, nếu để các anh biết, nhất định sẽ tức điên! Không! Không được! Cô nhất định phải đem sự tình nói ra rõ ràng, cô tuyệt đối không thể làm vợ của anh ta, càng không thể để đứa bé lớn lên ở chỗ này.Cô làm sao có thể để cho con mình trở thành người thừa kế của xã hội đen đây?
Nhìn xong tài liệu trong tay, Lương Bằng Uy cực kỳ hưng phấn. Trời cao thật là quá ưu ái anh, lại có thể để cho anh lấy được bảo bối!
Nhan Kiệt Nhân không hiểu vì sao sau khi nhìn cặn kẽ tài liệu của Khâu thị , bạn tốt lại vui vẻ như vậy.
“Ha ha ha, thật là rất tốt rồi !” Anh cười như điên.
“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? A Uy.” Nhan Kiệt Nhân có chút không nén được.
Lương Bằng Uy không cách nào dừng lại tiếng cười, “A Nhân a! Tôi cuối cùng cũng nghĩ được phương pháp đánh sụp Khâu Nhậm Diệu rồi.”
“Phương pháp gì? Sẽ có hiệu sao?” Không phải hắn hoài nghi năng lực của bạn tốt , mà là chính khi anh ta nhìn xong báo cáo về Khâu thị, cũng không biết có biện pháp gì tốt để có thể đối phó bọn họ. Khâu thị quá tuân theo pháp luật, xã hội đánh giá cực kỳ tốt, Khâu Nhậm Diệu và các em cũng đều ngay thẳng không giống như người bình thường, ngay cả chuyện xấu nhỏ nhất cũng chưa từng từng có, suy nghĩ một chút nếu là muốn đối phó bọn họ, căn bản là khó vô cùng.
Lương Bằng Uy hài lòng, hắn đem tầm mắt chuyển qua tài liệu, phía trên có một tên đúng làmấu chốt đểanh có thể chuẩn bị đối phó với Khâu Nhậm Diệu.
Bảo Nhi!
Thật không nghĩ tới, cô sẽ là em gái của Khâu Nhậm Diệu, sớm nghe nói Khâu Khánh Toàn có một cô con gái bảo bối, nhưng anh chưa bao giờ để ý qua, vậy mà vào lúc này anh lại có thể cùng bảo bối của Khâu thị có liên quan.Phía trên có tấm hình nhỏ, hình như là ảnh chụp, bởi vì chủ nhân không nhìn về ống kính. Mặc dù ảnh quá nhỏ, nhưng mà anh vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy dung mạo của cô, khuôn mặt cô gái này và Bảo Nhi giống nhau như đúc.
“Hiệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




