|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
quả hay không có hiệu quả, phải nhìn xem Khâu Nhậm Diệu đối với 『 bảo bối 』 bảo bối đến mức độ như thế nào rồi mới quyết định la!” Lương Bằng Uy tràn đầy tự tin nhìn ảnh chụp, khóe miệng cười vừa quỷ dị lại làm người ta phát run.
Nhan Kiệt Nhân nghe không hiểu, nhưng trực giác tự nói với mình, kế tiếp nhất định có một cơn bão táp!
Bảo Nhi cẩn thận đẩy cửa phòng ra, cầu nguyện tiểu bảo bối trong ngực ngàn vạn đừng tỉnh lại, nếu không cô liền không cách nào rời đi. Cô suy nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy không nên ở lại chỗ này. Cô vốn định chờ Lương Bằng Uy trở lại, nhưng lại lo lắng anh ta sẽ không đồng ý để cho cô rời đi, nhớ đến lúc ấy anh ta đã nói qua, anh ta nhất định sẽ đối với mẹ con bọn họ phụ trách tới cùng. Thật ra thì anh ta không cần phụ trách cái gì với cô, cô tin tưởng mình có thể một mình nuôi nấng đứa bé, chỉ là người đàn ông kia hình như không chịu tin tưởng. Ai! Ai kêu cô có một gương mặt búp bê đây? Nhớ ngày đó khi cô mới mang thai, còn bị bác sĩ nhận nhầm là Vị Thành Niên, làm cô dở khóc dở cười tại chỗ. Cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, tự có năng lực chăm sóc mình, căn bản không cần bất luận kẻ nào quan tâm. Cô a! Thật là chịu đủ sự bảo vệ cuộc sống của người khác rồi. Bảo Nhi men theo hành lang tìm được cửa chính, ba bác gái đều có hẹn, ăn xong cơm tối đều đã đi ra cửa. Cô chắc hẳn có lý do, hơn nữa chờ người mời cô rời đi, thì không bằng cô tự đi. Bảo Nhi tính toán vậy, thật vất vả đi tới đại sảnh, nhìn thấy hai người bảo vệ .
“Cái đó. . . . . . Tôi muốn giúp đứa bé mua đồ, các anh có thể chở tôi ra ngoài?” Cô cười nói.
Hai người bảo vệ chần chờ, một người trong đó nói: “Chị dâu muốn mua gì trực tiếp nói cho chúng tôi!”
“Không được! Đứa bé muốn dùng gì đó, tôi phải tự mình đi mua, nếu không sẽ không yên tâm.”
“Nhưng. . . . . . Mới vừa Uy ca có điện tới giao phó, không thể để cho chị dâu rời đi.”
Cái gì đó! Chẳng lẽ muốn ra ngoài đều phải có sự đồng ý của anh ta sao?
“Đó là mệnh lệnh của anh ta, không có quan hệ với tôi, tôi nói muốn đi ra ngoài chính là muốn đi ra ngoài.” Cô không vui nói.
“Chị dâu, xin chị đừng làm khó chúng tôi, không bằng chị cứ trở về phòng trước, chờ Uy ca tới đây rồi hãy nói!”
“À? Anh. . . . . .anh ta sắp tới sao?” Lời này làm cô có chút giật mình.
Nếu có thể, cô thật sự không muốn phải mặt đối mặt với anh ta, nghĩ lại một chút khi cô ở cữ anh ta cũng chẳng qua tới bệnh viện nhìn cô ba lượt, ngay cả số lần ôm con cũng ít nhất có thể. Anh ta đã nói , anh ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm, nhưng thái độ và ngôn từ, đã nói rõ ràng rằng, anh ta căn bản không thích cô và đứa bé ? Đã như vậy, cô thật sự không muốn ở lại chỗ này.
“Ừm! Anh ấy đang trên đường.”
Bảo Nhi nghe vậy, mặt bất đắc dĩ, nhưng cô vẫn chưa muốn buông tha.
“Thôi, tự tôi gọi taxi đi!” Cô không để ý tới bọn họ, tự mình đi mở cửa.
“Chị dâu, không được!” Bảo vệ lên trước muốn ngăn cản.
“Tránh ra!” Cô ôm chặt đứa bé trong ngực, muốn tránh khỏi bọn họ.
Hai người bảo vệ không biết làm sao, muốn tiến lên lại sợ thương hại tới người thừa kế tương lai, trong lúc nhất thời tiến lùi đều không được. Bảo Nhi chắc hẳn bọn họ không dám làm loạn, hừ lạnh một tiếng, xoay người định mở cửa. Lúc này, cửa lại tự động mở ra, một thân thể cao lớn đi vào, làm cô kinh ngạc.
Lương Bằng Uy mi tâm nhíu chặt nhìn cô, giọng nói lạnh lẽo, “Cô muốn ôm con đi đâu?”
Bảo Nhi sợ lui lại mấy bước, “Tôi. . . . . . Tôi muốn ôm con đi tản bộ bên ngoài.”
“Tản bộ? Lúc này? Mười một giờ đêm?” Anh nhíu mày, khẽ cười lên.
Mặt cô đỏ lên, cúi đầu.
“Đem con cho tôi!” Anh đưa tay ra nói.
Cô không hiểu nhìn anh, trong lòng giấy lên lo lắng, nhưng nhind lên khóe miệng anh hiện lên nụ cười dịu dàng , cả người bị hấp dẫn, không tự chủ giao đứa bé cho anh. Lương Bằng Uy có chút vụng về ôm đứa bé vào trong ngực, ngó thấy con trai ngủ say, nét mặt hiện lên nụ cười kiêu ngạo, đó là vẻ mặt tự hào của người cha. Trong đầu Bảo Nhi nhàn nhạt rung động, nhịp tim trở nên không có quy luật . Lúc này, cuối cùng cô cũng ý thức được bộ dáng của anh. Lương Bằng Uy là người đàn ông đặc biệt nhất mà cô gặp qua, một đôi mắt tự tin hấp dẫn lại mê người, gương mặt cương nghị hữu hình đường cong tự nhiên lại đẹp trai, mũi thẳng tắp có lực và môi mỏng mang một ít cợt nhả thật là hấp dẫn người.
Bảo Nhi có bốn người anh trai tất cả đều có dung mạo không thua gì người này, nhưng Lương Bằng Uy so với các anh trai của cô còn có thêm một phần khí phách, nên khó có thể so sánh với các anh của cô.Có lẽ do Lương Bằng Uy sinh ra ở thế giới hắc đạo, mỗi ngày ra vào đều dùng tính mạng hòa với nhịp thở đất trời, tự nhiên tạo cho anh một thân hào khí và kiên quyết.
Cô có chút mất hồn, cho đến khi anh giao đứa bé cho một bảo vệ trong đó, hạ lệnh: “Giao đứa bé cho vú nuôi, rồi bảo họ, ngoại trừ tôi và mẹ , hai dì mới có thể nhìn đứa bé, ngoài ra không có lệnh của tôi , ai cũng không được nhìn đứa bé, hiểu chưa?”
Bảo vệ tiêu nhận lấy, vâng một tiếng, quay người đi lên lầu.
“Chờ một chút! Anh đang làm cái gì vậy?” Bảo Nhi phát giác có cái gì không đúng.
Lương Bằng Uy đưa tay giữ chặt lấy eo của cô, vẻ mặt không hề nữa dịu dàng, âm thanh trở lên lạnh lùng.
“Đi theo tôi!” Không đợi cô trả lời, anh đã ép buộc dẫn cô đến gia nhà chính.
Không
hiểu nổi hành động thình lình xảy ra của Lương Bằng Uy ,Bảo Nhi bị đưa đến một ngôi nhà ba tầng màu trắng, cả đại sạnh được phủ một lớp ghạch trắng, cầu thang xoái vòng. Giường tầng trên là thảm cao cấp, bốn phía bài biện phần lớn là cổ vật, trên tường nhiều bức vẽ nổi tiếng, bên kia còn lại là bài biện ghế sa lon bằng da thật và quầy rượu nhỏ tinh xảo. Căn nhà đặc biệt như vậy, khiến Bảo Nhi hiểu rõ nhất định là chỗ ở của Lương Bằng Uy , nhóm bác gái đã nói qua, anh ta không ở tại nhà chính Lương gia, mà ở chỗ ở bên ngoài của mình. Nhưng là. . . . . . Tại sao anh ta lại mang cô tới nơi này đây? Còn nữa, đứa bé đâu? Vì sao anh ta lại nói, trừ nhóm bá mẫu ai cũng không cho nhìn đứa bé? Cô thì sao? Cô là mẹ của đứa bé, chẳng lẽ cũng không được sao? Bảo Nhi bụng đầy nghi ngờ, bị Lương Bằng Uy mang đến tầng hai lớn nhất trong phòng.
” Tại sao anh lại dẫn tôi tới nơi này?”
Lương Bằng Uy đem áo khoác vứt xuống ghế, đi về phía góc giá rượu, lấy một bình rượu, “Sau này cô ở lại đây, thư phòng có sách và phim ảnh để giết thời gian , lúc nhàm chán cũng có thể xin bảo vệ dẫn cô đi mua đồ, cô muốn cái gì thì
thì cứ mua thoải mái, muốn đi đâu thì đi đó, chỉ là. . . . . . Buổi tối cô đều phải về tới đây, sau đó tại trên giường chờ tôi.”
Anh cầm lấy ly rượu, xoay người đối mặt cô, khóe môi cười quỷ dị làm người ta không hiểu. Bảo Nhi chớp mắt mấy cái, nghĩ mãi không thông, “Tôi nghe không hiểu anh những lời anh nói Tại sao sau này tôi phải ở nơi này, vậy đứa bé đâu? Nếu như mà tôi đợi ở chỗ này, vậy đứa bé làm thế nào?”
“Chuyện đứa nhỏ cô không phải lo lắng, mẹ tôi họ sẽ chăm sóc.”
“Nhưng. . . . . . Tôi là mẹ của đứa bé, tại sao tôi có thể. . . . . .”
“Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ không nếu để cho cô và đứa bé gặp mặt.” Lương Bằng Uy ngậm ngụm rượu, từ từ thưởng thức lấy.
Bảo Nhi khiếp sợ trố mắt, “Anh. . . . . . Đây là ý gì?” Là cô nghe lầm sao? Có phải anh ta vừa mới nói không tiếp tục để cho cô và đứa bé gặp mặt hay không?
Lương Bằng Uy đem rượu uống một hơi cạn sạch, liên tục không ngừng nói: “Ý của tôi rất đơn giản, bắt đầu từ bây giờ, cô phải lấy thân phận người tình của Lương Bằng Uy tôi ở nơi này, trừ khi biểu hiện của cô làm cho tôi hài lòng, nếu không đừng nghĩ đến việc tôi sẽ cho cô thấy đứa bé. Giải thích như vậy, cô hiểu chưa? Bảo Nhi.”
Anh ta gọi tên của cô tràn đầy đùa cợt, làm cô không hiểu ra sao, chỉ là cô có ngu nữa cũng hiểu người tình là có ý gì, hơn nữa lời nói lúc trước của anh, cô cuối cùng cũng hiểu tình cảnh của mình rồi.
“Anh… phải…..tôi làm tình nhân của anh, hơn nữa còn không cho phép tôi thấy con của mình, chuyện này. . . . . . quá hoang đường! Đầu óc anh có phải có vấn đề hay không! Tại sao tôi phải làm tình nhân của anh? Tại sao tôi muốn nhìn con của mình còn phải được sự đồng ý của anh? Tôi là tôi, mẹ của đứa bé cũng là tôi, anh căn bản không có tư cách can thiệp vào hành động của tôi, càng không tư cách đem tôi và đứa bé tách ra!” Cô càng nói càng kích động, ngực lo lắng giống như Long Quyển Phong ( gió bão) dường như đem mọi cảm xúc của cô xáo trộn.
Lương Bằng Uy không chịu được nhẫn nại, đem ly rượu cầm trong tay ném sang một bên đi, tiếng thủy tinh vỡ vụn làm cô sợ hết hồn. Anh đi về phía cô, khắp khuôn mặt đều là tức giận cùng hận ý, đôi mắt oai nghiêm trực bức mắt của cô, làm cô kinh ngạc lui bước, cho đến khi đụng phải bức tường lạnh lẽo mới phát hiện ra tứ chi của mình đang phát run không dứt. Cô sợ ánh mắt của anh ta, muốn dời đi, lại bị anh ta giữ chặt cằm, ép buộc đối mặt.
“Không sai! Tôi không có tư cách, nhưng là cô hình như như quên, tôi là xã hội đen, nói đạo lý với tôi, cô không phải cảm thấy rất buồn cười hay sao?” Anh hả hê cười nhạo cô.
Hỏa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




