watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3821 Lượt

trốn thì không thoát, hẳn là tôi nên ghi nợ cho kiếp sau nữa… nhỉ?

Tử Hoàng rất ít khi về nhà, nhưng dù thế nào khoảng hai ngày anh ấy nhất định về thăm tôi. Anh yêu chiều tôi trong mọi vấn đề, mọi thứ.

Tôi cảm động vì điều đó, nhưng không biết tại sao luôn cảm thấy trong lòng thiếu cái gì. Thứ gì đó không rõ, lại rất sâu sắc. Mỗi khi nghĩ đến nó tôi lại nhớ đến khuôn mặt anh, Tả Nhật Thên trong chiếc áo sơ mi trắng tay dài, khóe miệng hơi nhếch với đôi mắt đào hoa.

Tôi lắc đầu thật mạnh một cái, hẳn là bị nhốt riết thành quen. Thiếu sự bá đạo của anh tôi lại cảm thấy trống vắng. Con người thực phức tạp.

Đến đây, tôi lại thấy có lỗi với Tử Hoàng. Dường như rung động thì có nhưng tình yêu thì một chút cũng không. Đối với những gì Tử Hoàng đã làm cho mình, tôi thật sự ray rức với bản thân.

Lý do tôi bỏ trốn ngoài tự do còn có ba. Tôi đã tự hứa nhất định sẽ tìm hung thủ hại ba, bây giờ tôi mới biết mình ấu trĩ cỡ nào. Tôi chẳng biết làm thế nào để truy ra hung thủ.

Tử Hoàng nói: “Anh sẽ điều tra, em yên tâm đi.”

Tôi tin nhưng lại không thể yên lòng được, tâm cứ thấp thỏm. May là còn có mẹ làm chỗ dựa tinh thần cho tôi, mẹ vẫn rất khỏe, Tử Hoàng vẫn chăm sóc cho bà rất tốt. Thỉnh thoảng tôi lại gọi cho mẹ, bà kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, chuyện lúc trẻ của mẹ. Tôi lắng nghe, chỉ nghe chứ không hề nói gì.

Một buổi sáng, thức dậy đã thấy bàn ăn được chuẩn bị tỉ mỉ. Một tờ giấy ghi chú nhỏ màu lam dán trên bàn, ‘Chiều anh về, em ngoan ăn hết thức ăn trên bàn rồi đi chơi đi. Yêu em.”

Bóng dáng Tử Hoàng đã không còn trong nhà.

Ăn sáng xong tôi quyết định đi dạo, rúc người trong lớp áo khoát dày. Tôi ra khỏi nhà, lần này Tử Hoàng để tôi ở một căn nhà hai tầng bình thường ở bên đường chính. Nhà có một khu vườn nhỏ nên khá cách biệt với bụi đường, tôi ngoài trừ thích căn nhà ra những thứ khác ở thành phố này, tôi đều không thích.

Chậm rãi rảo bước trên vỉa hè, lớp tuyết dày tới gót chân xê dịch theo từng bước đi. Tôi đưa hai tay vào túi áo khoát, mơ mơ màng màng đi qua từng cửa hàng. Một lát sau, tôi dừng lại.

Tờ báo trên sạp, nổi chói mắt với dòng tít đỏ: Sau khi hợp nhất công ty cá nhân vào Tả thị, chủ tịch tập đoàn Tả thị Tả Nhật Thiên muốn mở một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh trên tất

cả các thành phố lớn nhỏ trong nước. Đều sẽ có tên là ‘Hy nhi’.

Tôi cứng nhắc đi lại sạp báo, bỏ vài đồng lên bàn và lấy một tờ.

Hỏi: Tại sao ông đặt tên là ‘Hy nhi’, theo như chúng tôi biết em gái ông tên là Tả Nhật Hy, có liên quan không ạ?

Đáp: Đúng vậy.

Hỏi: Có ý nghĩa gì khác không ạ?

Đáp: Tôi muốn em ấy biết tôi yêu em ấy đến mức nào.

Hỏi: (ngừng một lát)… Ông làm tôi suýt hiểu lầm, tình cảm anh em của ông thật tốt. Tôi ghen tị với tiểu thư Nhật Hy đấy ạ.

Đáp: Tiểu Hy, anh chắc chắn em có đọc những dòng này. Về đi.

Tôi run run vò tờ báo trong tay, nhắm chặt mắt. Chỉ sợ vài ngày nữa anh hai sẽ biết tôi ở đây. Bỗng nhiên tôi có hơi hối hận… tôi, muốn trở về.

“Anh hai! Lớn lên em muốn mở một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh trải dài toàn quốc.”

“Tại sao?”

“Hì hì, em sẽ thuê nhân viên, bản thân làm một cô chủ nhỏ an nhàn.”

“Tiền đầu mở cửa hàng đây?”

“Của anh chứ đâu! Em sẽ đặt tên là ‘Thiên ca’”

“Tại sao?”

“Tại vì lớn lên anh chắc chắn sẽ bận ơi là bận, không ở bên em như bây giờ nữa, em đặt tên là ‘anh hai Thiên’ vì muốn anh ở đâu cũng nhớ đến em.”

“… Được! Em muốn gì cũng được hết!”

Tiếng cười đùa, đáp và trả của hai đứa trẻ chưa đến mười lăm tuổi vừa ngây ngô vừa đáng yêu. Tất cả ùa về trong ký ức, tôi khủy xuống nền tuyết lạnh giá, cúi đầu khóc.

Tôi biết anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh. Rõ ràng hai chúng ta yêu nhau là vậy, rõ ràng hai chúng ta cần nhau đến thế, tại sao lại không được ông trời tán thành?

Tại sao chúng tôi lại là anh em? Tại sao lại có khuôn mặt y như nhau để rằng muốn tự lừa dối bản thân cũng không được. Anh và tôi đều là người kiên cường, ai cũng cố chấp và ngang bướng. Anh có sự chiếm hữu độc đoán vì thiếu an toàn, tôi có lòng yêu tự do vì anh độc đoán.

Mối liên hệ chặt chẽ như thế nhưng vẫn không vững bền.

“Cô ơi, không sao chứ?”

“Này cháu ơi, tuyết lạnh lắm, đứng lên đi cháu. Sẽ cảm lạnh đó.”

“Không sao chứ, cần tôi giúp gì không?”

Bên tai có rất nhiều tiếng nói, có cụ già, có người trẻ tuổi, ai cũng nhìn tôi với ánh mắt lo lắng. Tôi ngước đôi mắt đẫm nước mơ hồ nhìn họ, “Cảm… ơn.”

Tôi đi từng bước như trên mây chập chờn về nhà, ngồi trong phòng im lặng. Bỗng nhiên, chỉ có năm ngày tôi lại thấy nhớ anh hai quá, bỗng nhiên, tôi rất muốn gặp anh, bỗng nhiên, tôi cảm thấy mình có thể chịu được sự độc đoán của anh.

Thì ra… tôi yêu anh sâu sắc đến nhường này.

Chương 20: Thiếu và trả nợ

Buổi chiều Tử Hoàng về, mở cửa phòng thấy tôi co ro trên giường, anh sốt sắng lại sờ trán tôi: “Không sao chứ? Em không bệnh chứ?”

Tôi xoay mặt nhìn anh, “Tử Hoàng…”, rồi lại lắc đầu ra hiệu rằng mình không có bệnh.

“Vậy… có phải vì anh ta không? Báo sáng nay em… đã đọc rồi…?” Giọng nói Tử Hoàng có chút đứt quãng, tôi nhìn vẻ mặt thoáng đau khổ của Tử Hoàng, rốt cục khóc òa lên.

Tử Hoàng ôm chặt tôi vào lòng, tôi nắm chặt lưng áo anh, gào lên, “Tại.. sao? Tại sao chứ!?”

“Tại sao em và anh hai phải thế này? Em và anh hai rất yêu nhau mà!!”

Tại sao chứ?! Mối quan hệ của chúng tôi chỉ đơn thuần như bao người, yêu và được yêu! Tại sao chúng tôi lại có bao nhiêu ràng buộc thế này? Huyết thống khiến anh hai lo sợ sinh ra chiếm hữu, chiếm hữu khiến tôi hoảng loạn bỏ trốn.

Một người truy một kẻ trốn.

“Rốt cuộc… phải như thế nào ông trời mới cho chúng tôi yên bình!?”

Tôi không nhớ mình đã ôm Tử Hoàng khóc trong bao lâu, càng không nhớ mình đã giày vò Tử Hoàng như thế nào. Tôi chỉ biết khi mình ý thức được một lần nữa, bóng dáng Tử Hoàng ngồi yên lặng như một pho tượng, không cảm xúc, đôi mắt vô thần.

Tôi giật mình, ngồi bật dậy nắm đôi tay lạnh ngắt của anh: “Tử… Tử Hoàng, anh…”

Khóe miệng anh hơi nhếch lên một chút, tự tiếu phi tiếu nhìn tôi, “Anh… suy nghĩ rất nhiều.”

Tôi không hiểu nhìn Tử Hoàng, đôi mắt đen mơ hồ nhuốm một tầng sương mù của anh làm tôi hoảng loạn, tay run run chạm vào mặt anh, đôi má cũng giá lạnh như bàn tay.

“Anh nghĩ rất nhiều… Anh yêu em, nhưng người em yêu vĩnh viễn chỉ có Tả Nhật Thiên. Anh… không nên đưa em rời khỏi anh ta.”

Trái tim tôi chảy máu.

Nước mắt lại tràn khỏi hốc, những tháng này lượng nước mắt tôi rơi còn nhiều hơn hai mươi mốt năm sống trên đời. Tôi rụt tay, nắm thật chặt. Chúng tôi cứ ngồi như thế một lúc lâu, thật lâu. Tử Hoàng bỗng nhiên xoay người ôm tôi vào lòng, sức lực mạnh đến nổi cơ hồ bóp vụn tôi, nhưng tôi vẫn không hề giãy dụa.

Tôi rất hiểu Tử Hoàng.

“Anh đã gọi cho anh ta rồi, sáng mai anh ta sẽ đến đón em.”

Nói xong không đợi tôi phản ứng, Tử Hoàng đã đứng dậy đi khỏi phòng. Tôi im lặng nghe tiếng bước chân mỗi một nhỏ, gục đầu bấu vào gối khóc tức tưởi.

Rốt cục tôi đã tạo nghiệt gì, tại sao người tôi yêu thương không ai được hạnh phúc? Ai bên cạnh tôi cũng đều phải chịu số phận cay đắng như vầy sao?

Sáng sớm, chưa đến bảy giờ. Trời lạnh lẽo, hơi thở ấm nóng vừa ra khỏi mũi đã thành một đám sương trắng đục. Một chiếc xe màu đen đậu ngoài cổng từ rất sớm, tôi đã nhìn nó hơn nữa giờ rồi. Chỉ nhìn, không muốn ra.

Chiếc xe vẫn không hề có động tĩnh, người trong xe rất có kiên nhẫn. Có lẽ, nếu như tôi không ra thì nó sẽ

đậu mãi như vậy. Tử Hoàng đứng sau lưng nhìn tôi cười, hôm nay anh nghỉ làm, từ lúc thức anh luôn nhìn tôi chăm chú như vậy, khóe miệng nâng cao, đôi mắt vui vẻ. Tim tôi càng đổ vỡ dữ dội hơn.

Khuôn mặt anh hai hiện lên trong đầu, tôi cắn răng, khoát lấy một chiếc áo dày rồi đi từng bước nặng nề ra cổng.

Tử Hoàng, anh hận em đi. Một người tàn nhẫn như em, không xứng đáng được anh yêu.

Khoảng khắc cửa xe đóng lại, gương mặt Tử Hoàng thấp thoáng sau lớp cửa kính tối màu, đẫm nước mắt và, vẫn mỉm cười.

“Đi! Đi… đi nhanh lên!” Tôi gào lên nhìn tài xế, nhắm mắt một cách vô thức.

Xe dần dần lăn bánh, trái tim tôi cũng ngày càng đau. Tôi không hề cảm nhận được khái niệm thời gian, trời hiện lên ánh nắng đầu tiên trong ngày, tôi mới giật mình cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu người đến đón là anh hai, chắc chắn khi tôi vừa bước một chân lên xe anh đã không nói hai lời lấy còng tay khóa tôi lại rồi. Làm sao có thể yên lặng không nói tiếng nào lâu như vậy?

Mang theo hoài nghi tôi đưa mắt nhìn người bên cạnh, người mà nãy giờ tôi chẳng có tâm trạng nhìn đến. Người đó cao lớn và đặc biệt nổi bật với nét đẹp điển hình của người phương Tây!

Tôi lùi về sát cửa, rành rọt nói từng chữ: “Cổ Lạc Vũ? Anh là Cổ Lạc Vũ?! Tại sao anh ở đây!?”

Anh ta xoay đầu nhìn tôi, quả nhìn không sai. Cổ Lạc Vũ không còn vẻ hài hước như lần đầu gặp mặt, đôi mắt lam sâu hơn, thâm trầm và… nguy hiểm. Cổ Lạc Vũ không trả lời, chỉ thong thả nhìn vẻ mặt kinh hoàng của tôi, tôi lấp bắp nói: “Anh ha…” Không, hình như

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT