watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3836 Lượt

nghe nhầm.

“Tiểu Hy, anh biết em vẫn yêu anh. Còn nhớ ba năm trước anh xin lỗi em ba lần không ? Một lần cho cái đêm ba ngày trước khi anh đi, một lần là dùng cho lần này…”

Tôi chạy một mạch về phòng ăn, thấy ba mẹ khó hiểu nhìn mình, tôi chỉ đành cười xòa kéo ghế sang ngồi giữa ba và mẹ. Ra vẻ bình thường tiếp tục dùng bữa.

Một lát sau, anh không có biểu tình gì trở lại, ngồi vào ghế.

Tay tôi khẽ run.

Chưa nhai hết mẫu thịt nướng mẹ mới cắt cho, tiếng bước chân trầm ổn đã vang lên ngoài cửa. Tử Hoàng mang nụ cười trên môi chậm rãi đi vào, năm trước tôi đã đưa cậu ấy khóa cổng, dù sao quan hệ chúng tôi đã được xác định tôi không muốn lần nào cậu ghé qua cũng phải gọi điện hay nhấn chuông kêu cửa.

Tử Hoàng hôm nay mặc áo sơ mi xanh dương nhạt, mái tóc cắt gọn gàng nhưng không quá ngắn, mũi cao mắt phượng, tốt ! Người yêu của tôi phải thế này chứ. Bất giác sống lưng hơi run, tôi rụt rè đưa mắt nhìn anh hai phía đối diện, tâm không khống chế được hơi nhói một chút.

“Bác trai, bác gái khỏe.” Tử Hoàng nâng hai hộp gấm gì đó lên bàn, tôi tò mò đưa tay mở ra, vừa he hé thấy được bên trong ba ‘hừ’ một tiếng làm tôi giật mình.

Là nhân sâm ! Hơn nữa nhìn sơ qua dù không phải người trong nghề cũng biết là cực phẩm khó tìm nha ! Tôi từng thấy bộ sưu tập mấy thứ linh tinh của bác Tử Minh, trong đó có ba củ nhân sâm đạt phẩm cấp thế này, còn nghe bác ấy nói trên thế giới hiện giờ chỉ có bốn củ, ông may mắn có được tận ba. Nói xong bác Tử Mình còn cười kiêu ngạo, tôi lắc đầu thở dài.

Xem ra, có ít nhất một củ ở đây là ‘đồ quý như mạng’ của bác Tử Minh, Tử Hoàng, cậu dám chơi thật, vì lấy lòng ba mẹ tương lai mà dám đắc tội với lão nhân gia nhà mình.

Nghĩ đến đây, mặt tôi bất giác đỏ ửng. Cái gì mà ‘ba mẹ vợ’ chứ, đáng chết mà !

Ba mẹ cười rất tươi, cũng không nhận quà, ba đứng lên vỗ vỗ vai Tử Hoàng, “Tử Hoàng, thằng nhóc này, đến cầ…” tôi nhéo ba một cái, ba ‘đau’ một tiếng chỉnh lại lời nói, “đến chơi mà quà

cáp gì chứ !”

Mẹ gật đầu.

“Hôm nào bảo với Tử Minh đến đây tán gẫu với bác, cũng lâu rồi không gặp chú ấy huống chi chúng ta sắp thành thông g…” Tôi lại nhéo ba cái nữa.

Ba im bặt.

Tử Hoàng nhịn cười thưa vâng rồi xoay sang chào anh hai, “Anh Thiên, ba năm không gặp.”

“Cậu khỏe.” Anh hai đứng lên bắt tay với Tử Hoàng, cười dịu dàng.

Phút chốc, anh như trở lại là người anh trai ôn hòa ngày trước của tôi, không phải người có đôi

mắt thâm trầm như bây giờ. Tôi ngây người.

Dưới ánh nhìn của tôi, không khí nhất thời hơi xấu hổ, ba ho khan một tiếng, “Tiểu Hy xưa giờ rất thích bám anh hai nó, cháu thông cảm. Tử Hoàng, ăn cơm thôi.”

Anh hai đưa mắt nhìn tôi.

Tôi bối rối, rõ ràng mình yêu Tử Hoàng cơ mà. Anh hai chỉ là một phút nông nổi. Đúng thế, cho dù bây giờ có cảm giác thì chỉ là nông nổi thôi, nông nổi, nông nổi… Tôi tự thôi miên chính mình.

Mẹ ‘ngồi đi cháu’ một tiếng rồi vào phòng bếp lấy thêm bộ bát đũa.

Tử Hoàng lễ phép nhấc cái ghế cạnh mẹ ngồi, tôi ngay lập tức nhảy qua ngồi ghế của mẹ.

Dưới bàn, tay tôi và Tử Hoàng nắm chặt nhau.

Tôi dùng sức siết chặt, lấy hết tự nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt bỗng trở nên hơi hằn đỏ của anh hai.

Dùng bữa xong, Tử Hoàng trực tiếp vào chuyện chính xin được nói chuyện riêng với ba mẹ. Ba người lục đục lên phòng làm việc của ba. Tôi nhìn ba người họ biến mất sau ngã rẽ hành lang trên lầu, cảm thấy mình không nên đứng đây nữa.

Lập tức, hướng phòng mình mà đi.

Vào phòng, vừa đóng cửa lại chưa kịp xoay người tôi bị ai đó ôm lấy.

Tôi hoảng sợ định hét lên môi đã bị ngăn chặn. Hơi thở nóng bỏng phà vào mặt, con ngươi tôi co rút hiện lên sự kinh hoàng, giãy dụa muốn thoát ra, môi nhất quyết mím chặt không cho chiếc lưỡi nóng ướt kia vào khoang miệng mình.

Đôi mi anh hai dần dần hằng sâu xuống, vài lần thâm nhập không thành công cũng không cố nữa rời khỏi môi tôi, tôi liền la lên.

Nhưng dường như anh chỉ đợi có vậy, trong giây phút tôi há miệng anh đã bắt được môi tôi, mút mạnh vào lưỡi tôi, tôi đau đớn khẽ rên.

Nụ hôn đó rất dài, tôi không biết bao lâu chỉ biết lưỡi mình bị anh cắn mút đến tê cứng, hai vành môi sưng đỏ lên và sắp ngạt thở đến nơi. Một lát sau anh rốt cuộc rời khỏi miệng tôi, hướng xuống dưới !

Giãy dụa không được tôi đành phải thực hiện lại hạ sách gọi người vừa không thành công, nhưng miệng lại dễ dàng bị anh dùng tay che đi, tôi chỉ có thể phát ra vài tiếng ‘ưm’ ‘a’ nhỏ xíu.

Anh hôn xuống xương quai xanh, nheo mắt nhìn chiếc áo sơ mi kẻ sọc nhạt màu của tôi, ánh mắt đó viết rất rõ, quần áo của tôi đang khiến anh khó chịu. Tôi đạp, đánh, đá chuyện gì làm được điều làm nhưng dường như nó chỉ mang lại kết quả đó là cơn giận dữ của anh càng mãnh liệt.

Không nói hai lời, anh hai trực tiếp bế bổng tôi lên quẳng xuống đệm giường, nghe có vẻ bạo lực nhưng chính xác là như vậy. Tôi dùng sức bật người ngồi dậy lại bị anh đẩy ngược xuống, đầu trúng phải cạnh giường khiến tôi ứa nước mắt, lệ nóng kìm chế từ nãy giờ nhất thời bị kích phát chảy như mưa.

Ánh mắt anh hai trong giây phút thấy tôi khóc hiện lên một tia đau lòng, chỉ là rất nhanh lại biến mất. Anh hai giật cà vạt đen trên trên cổ xuống trói hai tay tôi trên đầu. Tôi kịp thời ‘cứu !’ một tiếng nhưng không ăn thua, tôi quên mất biệt thự nhà tôi cái gì cũng tệ, tốt nhất là cách âm !

Nước mắt vẫn lăn dài trên má, tôi trơ mắt nhìn anh thoát áo của mình sau đó cởi bỏ từng thứ trên người tôi. Anh hôn lên ngực tôi, tay trái nắm lấy một bên nhũ hoa nắn mút khiến nó dựng đứng, miệng ngậm bên còn lại.

Tay phải anh vẫn bịt chặt miệng tôi như chắc chắn hôm nay nhất định không dừng lại khi chưa đến bước cuối cùng.

Theo nhịp thở nóng rực của anh, anh trầm trầm cười, như nói với tôi mà cũng như nói với bản thân.

“Tiểu Hy, em thoát được sao ?”

Một ngày nào đó lúc tôi năm tuổi, bé gái ấy ra đời.

Lần đầu nhìn thấy em gái, thấy cô bé nở nụ cười dùng bàn tay nhỏ xíu trắng nõn nắm ngón tay mình.

Tôi đã quyết tâm phải bảo vệ Tiểu Hy thật kỹ.

Không hiểu tại sao, thời gian dần trôi, cho dù Tiểu Hy có quấn lấy làm phiền tôi như thế nào nữa, có khóc có nháo tôi vẫn không thể nào lạnh nhạt một phút với em. Tôi nhận thấy đối với cô em gái này tôi yêu thương còn hơn cả bản thân mình.

Ngày nắng, hôm nay Tiểu Hy biết đứng rồi, đang bập bễnh tập đi. Trông em thật đáng yêu quá đi mất. Tôi suốt ngày chỉ muốn ở bên em, nắm đôi tay nhỏ xinh đó dẫn em đi mãi, chẳng muốn rời xa chút nào.

Ngày nắng, trời hôm nay đặc biệt mát. Tiểu Hy sắp đến lớp mẫu giáo rồi. Mẹ cho em ấy mặc thử đồng phục, chiếc áo thun màu đỏ cùng với váy xếp ly trắng kẻ sọc cùng màu áo, khuôn mặt mũm mĩm của Tiểu Hy dường như càng đáng yêu hơn. Tôi lại yêu thương em hơn một chút.

Ngày âm u. Thời tiết thật đáng ghét, tôi đã định dẫn Tiểu Hy đi chơi. Tiểu Hy được sáu tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp, mẹ nói sau này em nhất định là một đại mỹ nhân, tôi không quan tâm mấy. Trong lòng bỗng lóe lên một suy nghĩ, em ấy là của tôi đẹp để làm gì nhiều người để ý. Ý nghĩ đó làm tôi sợ bản thân suốt cả tuần. Năm đó tôi mười một tuổi.

Ngày nắng dịu, Tiểu Hy chín tuổi. Em ấy vẫn luôn rất thích ở bên tôi, tôi hạnh phúc vì điều đó.

Ngày mát, Tiểu Hy mười tuổi. Hôm đó Tiểu Hy thi múa tập thể với lớp, thân thể nhỏ nhắn trong bộ quần của thiếu nữ cổ đại, tóc vấn kiểu vân kế vụ hoàn, giữa vầng trán trắng nõn điểm một đóa mẫu đơn tím. Thật sự rất đẹp nha, nhưng mà khi biểu diễn ai cũng nhìn chằm chằm vào Tiểu Hy của tôi, tôi muốn móc hết những cặp mắt đó quẳng đi. Tôi lại vì suy nghĩ của mình mà hoảng sợ.

Ngày mưa to, mùa mưa đến. Không khí ẩm ẩm khiến Tiểu Hy cứ buồn bực không vui, tôi tìm mọi cách cho em vui thế là Tiểu Hy càng quấn lấy tôi hơn. Tôi thấy rất thõa mãn.

Ngày xuân hơi lạnh, Tiểu Hy bỗng dẫn về nhà ba người, giới thiệu là bạn thân quen được hai ba năm gì rồi. Thế mà Tiểu Hy không hề nói với tôi về họ, một nữ hai nam, nhìn bọn nhóc đó lúc nào cũng đi chung với Tiểu Hy, tôi nổi giận nhưng không dám để lộ.

Ngày mùa hè, Tiểu Hy mười một tuổi. Ba theo lời ông nội chuyển nơi ở, chúng tôi đến ở trong một thành phố sầm uất chỉ sau thủ đô. Tôi vui vẻ, như vậy ba nhóc kia sẽ không gặp lại Tiểu Hy được nữa.

Ngày nắng ấm, Tiểu Hy đến trường đợi tôi cùng về, bạn tôi nhìn em hai mắt lộ ra dâm dục. Hôm đó, tôi ra về trễ mười phút, hôm sau bình tĩnh nghe tin nó tạm nghĩ học vì bị gãy ba cái xương sườn, đâm vào phổi nên rất nguy kịch, chưa rõ thủ phạm vì nó vẫn còn bất tỉnh. Lúc đó tôi hơi hối hận, hận mình ra tay quá nhẹ, chỉ gãy có ba cái xương, phổi thủng vài lỗ là quá lời cho nó rồi. Tiểu Hy chỉ là của tôi, ai cũng không được phép mơ tưởng. Năm đó tôi mười tám, Tiểu Hy mười ba.

Ngày lạnh, thành phố này ở miền nam khá gần xích đạo nên thời tiết lúc nào cũng ấm, hôm nay bỗng nhiên rất lạnh. Sau khi đi học về Tiểu Hy rúc trong lòng tôi, tôi thầm cầu nguyện ngày nào cũng lạnh thế này.

Ngày âm u, Tiểu Hy mười lăm, em lại đến trường đợi tôi. Tôi lo lắng em bị cảm, mặc kệ vẫn còn hơn hai mươi phút mới hết tiết, mang cặp ra về

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT