watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5333 Lượt

“Sao trước kia anh không cho em xem?”

“Vì chẳng có gì đáng xem cả.” Anh lạnh nhạt nói.

“Gạt người, anh luôn trả lời em qua loa như vậy.” Cô bất mãn nói.

Anh mỉm cười chuyên tâm vỗ về hai má cô, nghiêng người khẽ hôn lên khóe môi cô.

“A Vũ.” Mặt cô ửng đỏ. “Anh đừng đánh trống lảng.” Cô e lệ nói.

“Dính sô cô la.” Anh giải thích, lại khẽ hôn cô.

“Ở đâu vậy?” Cô giơ tay muốn lau đi, nhưng anh lại nắm lấy tay cô.

“Bị anh ăn rồi.” Mắt đen của anh mang ý cười.

“A Vũ.” Cô thẹn thùng kêu lên một tiếng, vùi mặt vào ngực anh. “Dạo này anh toàn thích trêu em.”

“Em không thích sao?” Anh vuốt ve lọn tóc nơi tai cô.

“Không phải, là em ngượng ngùng, hơn nữa mặt luôn nóng đỏ, tim cũng đập loạn lên.” Cô ôm chặt anh. “Hơn nữa em cũng không dám nhìn anh, vì sao anh không như vậy?”

Anh cười không nói, cúi đầu hôn lên tai cô, mặt gối trên vai cô, nghe thấy mùi phấn thơm trên người cô. Từ khi không cần phải kìm nén tình cảm của mình thì lòng anh rất thoải mái, mà anh cũng thích dáng vẻ thẹn thùng của cô nên đôi khi lại trêu cô, điều này từ từ trở thành thói quen của anh.

“Em không thích mặt mình đỏ rực như táo chín, trông rất mập.” Cô lại nói.

“Anh thích táo chín.” Anh thì thầm bên tai cô.

Mặt của cô nóng muốn cháy, không phục kêu một tiếng: “A Vũ.” Ý muốn anh đừng trêu cô nữa.

Anh khẽ cười xoa đầu cô, không nói nữa.

Lúc này cô mới lén lút từ trong ngực anh nhô đầu ra hít thở để hai má bớt nóng. “A Vũ, anh đừng nhìn em nữa, em sẽ ngượng ngùng.” Cô tựa vào vai anh không dám nhìn anh, từ từ làm dịu đi nhịp tim dồn dập của mình. “Đợi lát nữa em sẽ giúp anh dọn dẹp nha.”

“Không cần, anh đã dọn gần xong rồi.” Anh hôn nhẹ lên hai má cô, má cô mềm mại, tròn tròn, hồng hào phấn nộn khiến người ta nhìn vào chỉ muốn cắn.

“Em muốn giúp mà, nếu không em chẳng biết phải làm gì.” Cô nói. “Việc nhà đều là anh và bà làm hết, em chỉ toàn ăn thôi.”

“Đây là việc nhỏ mà, hơn nữa em thích giúp anh sắp xếp vật dụng này nọ.” Cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh. “Thuận tiện vận động giảm cân luôn.” Nhắc đến vấn đề cân nặng, cô lại nói tiếp: “A Vũ, anh có thấy chân của Tiểu Vĩ và chị Hoàng rất đẹp không? còn chân em lại vừa ngắn vừa mập.” Cô mếu máo, sờ sờ đùi mình.

Anh cúi đầu hôn nhẹ môi cô. “Chân em rất đẹp.”

Sắc đỏ lại bắt đầu khuếch tán trên mặt cô. “Đâu có đẹp đâu.” Cô thẹn thùng cúi đầu. “Chân mập trông thật xấu, vừa dài vừa thẳng mới đẹp.”

Anh nâng đầu cô lên, chăm chú nhìn gò má đỏ bừng của cô, nghiêm túc nói: “Anh thích chân của em.”

“Thật sao?” Cô đỏ mặt hỏi.

Anh gật đầu.

Cô vui vẻ cười, có chút ngượng ngùng. “A Vũ, lần nào anh cũng nói lời dễ nghe để an ủi em.”

“Anh không an ủi em,” Anh vuốt tóc cô, dịu dàng che đi cánh môi cô.

Vịnh Hân chớp chớp mắt, mặt đỏ bừng, cô đưa tay ôm lấy cổ anh, hai mắt vô thức nhắm lại. Cô phát hiện hình như A Vũ rất thích hôn cô, như cô thích ôm anh vậy, cô ôm nhanh lấy anh, nhiệt tình đáp lại anh.

Lương Hàn Vũ khẽ chạm vào cổ cô, cảm nhận mạch đập dồn dập của cô, đầu ngón tay mơn trớn da thịt mềm mại của cô, dọc theo bả vai đến bên hông, bàn tay lần vào eo thon mềm mại bên trong áo cô, Vịnh Hân học theo anh, tiến vào trong áo anh sờ soạng.

Chờ một chút! Não Lương Hàn Vũ đột nhiên báo động, anh rời khỏi cô, hơi thở nặng nề… Vịnh Hân mở to hai mắt, bất giác liếm môi khiến anh lập tức nhắm mắt hít sâu.

“A Vũ.” Cô nghiêng về trước hôn anh, bàn tay nhỏ bé sờ tới sờ lui trước ngực anh. “Ngực anh thật rắn chắc.”

Cô tiếp tục sờ xuống eo anh thì hai tay bị anh nắm lấy. “Được rồi.” Anh ồm ồm nói, nhẹ nhàng lôi tay cô ra khỏi áo mình.

“A Vũ, em vẫn muốn sờ nữa.” Cô kháng nghị. “Giờ em mới phát hiện dáng người anh rất đẹp…”

“Vịnh Hân.” Anh ngắt lời cô, mắt rực lửa. “Em có biết tiếp theo sẽ thế nào không?”

“Có chứ. Em muốn nhìn dáng người anh xem có đẹp như những nam sinh trên tạp chí không?” Cô đứng đắn trả lời.

Anh có chút dở khóc dở cười, xem ra cô không hiểu lời anh ám chỉ rồi. Anh cúi đầu hôn lên cánh môi sưng đỏ của cô, bàn tay lần vào trong áo cô, bao lấy bộ ngực mềm mại của cô, cô mở to mắt, máu xông lên não.

Anh nghiêng đầu hôn lên tai cô, khàn khàn nói: “Em muốn tiếp tục sao?”

Vịnh Hân lúc này mới hiểu anh đang ám chỉ điều gì, mặt cô đỏ bừng, toàn thân nóng lên, cô chỉ có thể lắc đầu, không thốt nên lời.

Anh khẽ hôn vành tai phiếm hồng của cô, rồi đưa tay đến eo cô, ôm lấy thân thể mềm mại của cô.

“A Vũ, ý em khi nãy… không phải như vậy.” Cô lắp bắp nói, hành động khi nãy của anh khiến đầu cô ong ong, A Vũ thế nhưng… thế nhưng sờ ngực cô…

“Anh biết.” Anh nhẹ nhàng rời khỏi cô. “Dọa em sợ rồi?” Anh vuốt ve khuôn mặt đỏ hồng của cô.

Vịnh Hân gật đầu, thẹn thùng nói: A Vũ, vừa rồi em không phải muốn… không phải muốn… em chỉ muốn nhìn anh thôi.” Đột nhiên, cô nghĩ đến khi nãy sờ soạng anh, lại vội vàng giải thích, “Em muốn nói em… em không phải cố ý muốn sờ soạng anh, em cũng không biết sao tay em lại thế nữa…”

“Không sao.” Anh ngắt lời cô, lộ ý cười. “Anh rất vui.”

“Anh rất vui?” Cô có chút không hiểu. “Vì sao?”

Anh vuốt sợi tóc ra sau tau cô. “Như vậy chứng tỏ em kìm lòng không được trước anh, nhưng nếu cứ tiếp tục thì sẽ xảy ra chuyện lớn.”

Lời anh nói khiến cô ngượng ngùng, cô vùi mặt vào ngực anh, hai tay níu áo sơ mi của anh, “A Vũ, anh đừng nói nữa.”

Anh ôm cô, không nói nữa, một lát sau mới thấy cô từ từ thò đầu ra, khuôn mặt vẫn đỏ bừng, có lẽ do hít thở không thông.

“Em không sao chứ?” Anh nhìn cô chăm chú.

“Dạ.” Cô nghe tiếng tim anh đập đều đặn. “A Vũ, sao anh có thể trấn tĩnh như vậy, không giống tim em đập rất nhanh, như vậy không công bằng? Cô ngẩng đầu lên, bĩu môi với anh tỏ vẻ bất mãn.

Anh cầm tay cô, áp nó vào ngực anh, cúi đầu hôn lên môi cô, mờ ám nói: “Bây giờ nó đập rất nhanh.”

Trên mặt Vịnh Hân lại thêm hai quầng đỏ, nhưng bên môi lại hiện lên ý cười ngọt ngào.

“Còn vấn đề gì không?” Anh cười dịu dàng.

Cô liền lắc đầu. “Không có, chúng ta dọn dẹp đồ đạc đi.” Cô cười vui vẻ, ở bên A Vũ cô rất thoải mái và an tâm, cô hy vọng hai người vĩnh viễn có thể vô âu vô lo như vậy, nếu được như thế thật tốt biết bao.

###

Từ Bội Vĩ xem đồng hồ trên tay, ánh mắt liên tiếp hướng về cửa tòa nhà, lòng vòng đi tới đi lui một chỗ, thỉnh thoảng thấy một tốp năm ba người đi vào đi ra, cô đã đợi ở đây hơn nửa giờ rồi, đang chuẩn bị đi vào thì cuối cùng cũng nhìn thấy người mà cô chờ mong.

“Anh Lương.” Cô kêu một tiếng, chạy đến trước mặt anh.

Ánh mắt Lương Hàn Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao cô lại ở đây.

Từ Bội Vĩ chủ động giải thích: “Em cố ý đứng đây chờ anh tan tầm, hôm trước chân em bị thương anh đã đưa em về, cảm ơn anh.” Cô hơi khom người cảm ơn anh.

“Không có gì.” Anh lạnh nhạt đáp.

“Bây giờ chân em đỡ nhiều rồi, thật sự cảm ơn anh. ” Cô lại nói cảm ơn. “Nếu lần trước không có anh thì em liền thảm rồi, nên em muốn mời anh một bữa cơm để tỏ lòng biết ơn.”

“Không cần.” Anh khéo léo từ chối.

“Không, nhất định em phải mời, nếu không em sẽ thấy mình nợ anh một ân tình.” Cô cười nói: “Gần đây có nhà hàng Ý không tồi, chúng ta có thể…”

“Thậy sự không cần, tôi còn có việc.” Anh lại từ chối, mặt không chút thay đổi.

“‘Có việc?” Cô sửng sốt một chút, cô không ngờ anh lại có việc khác, nhưng lập tức phản ứng: “À! Thật không may, nhưng không sao, việc này… khi khác cũng được, khi nào anh rảnh?” Cô vẫn tươi cười.

Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà nói: “Không cần phiền phức như vậy.” Anh khẽ gật đầu với cô rồi đi thẳng.

Từ Bội Vĩ sững sờ đứng đó, cô không nghĩ anh sẽ phản ứng như vậy, thật ngoài dự đoán của cô, hơn nữa khiến cô thấy rất… khó xử…

Cô nắm chặt nắm tay, cắn môi dưới, cố không tức giận. Chưa từng có ai khiến cô mất thể diện như vậy, cử chỉ của cô như vậy, cũng ít nhiều bộc lộ tâm ý của cô mà, vậy mà anh lại coi như cô không tồn tại, rõ ràng là muốn làm cô khó xử.

Cô một lòng muốn đuổi theo anh, nhưng chợt nhận ra đây là đường lớn, giữa chốn công cộng, không thích hợp để nói chuyện, ý nghĩ vụt đến trong đầu cô khiến cô vẫy tay đón một chiếc taxi.

Cô sẽ không cam tâm từ bỏ như vậy.

###

Lương Hàn Vũ mở cửa ra liền thấy Vịnh Hân chạy về phía anh.

“A Vũ, anh đã về rồi?” Cô cười ngọt ngào nhào vào lòng anh.

Anh mỉm cười ôm cô, cúi đầu hôn nhẹ lên má cô. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần anh về nhà thì cô đều cho anh một cái ôm thật chặt.

Khi anh từ gò má anh ngẩng đầu lên thì thấy Từ Bội Vĩ đang đứng phía sau, vẻ mặt tươi cười, anh kinh ngạc, mi tâm khẽ nhăn, nhưng không nói gì.

Vịnh Hân rời khỏi vòng ôm của anh, nhìn theo mắt anh, giải thích: “Tiểu Vĩ nói cô ấy có việc, tiện đường đi ngang qua đây, cô ấy cũng vừa mới đến.”

“Anh Lương không phải có việc sao?” Từ Bội Vĩ hỏi.

Lương Hàn Vũ không trả lời, cùng Vịnh Hân đi đến sô pha, anh để cặp xách lên bàn, sau đó xuống bếp phụ dì Lâm.

“Tiểu Vĩ, cậu nói sao? A Vũ có chuyện

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT