watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3096 Lượt

trên tay, dời bước tới bên trong phòng, ôm cô bé 5 tuổi ra.

“Phỉ Phỉ, cháu tỉnh ngủ rồi?” Phí Tiểu Nghiên cười hì hì tiến lên nhéo má tiểu nha đầu.

“Bác gái.” Mạc Phỉ Phỉ gọi Phí Tiểu Nghiên.

” Ra đây một chút cho bác xem cháu lớn như thế nào rồi.” Mạc Tĩnh cưng chiều ôm tiểu bảo bối của nhà họ Mạc.

Tiểu bảo bảo này mấy ngày trước mới từ Mĩ trở về, trước giờ đều do ông nội, bà nội chăm sóc. Đột nhiên tiểu nha đầu này muốn Đại ma vương của nhà họ Mạc chăm sóc, làm mọi người bắt đầu lo lắng, tiếp theo không biết chuyện khủng bố gì sẽ xảy ra đây…

Trong bốn anh em nhà họ Mạc, người kết hôn sớm nhất là Mạc Vô Tâm, nhưng được hai năm thì tan đàn xẻ nghé, mẹ đứa bé ngoại tình đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của bọn họ.

Từ đó, Mạc Vô Tâm mất đi lòng tin đối với phụ nữ, với hôn nhân lại càng vô vọng. Cho nên, anh vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng khó nắm bắt kia trước mặt phụ nữ, giữ hình tượng nghiêm nghị cũng bởi vì anh không cảm thấy hứng thú.

Nhưng, còn có một nguyên nhân làm Mạc Vô Tâm không muốn cân nhắc đến các mối quan hệ khác là tiểu bảo bối đang bế trên người.

Tiểu nha đầu còn nhỏ tuổi nhưng cá tính đã hết sức mạnh mẽ, bá đạo, người nào đến gần Mạc Vô Tâm, kết quả nhất định là bị con bé dọa chạy. Vì vậy, nếu như Mạc Vô Tâm có tính toán đến việc tái hôn đi nữa, đến cửa gặp tiểu nha đầu này, tuyệt đối là trở ngại lớn nhất.

************************

Vết thương lòng lại bất giác cảm thấy nhức nhối.

Sau nhiều ngày khổ sở, cuối cùng Đại Nhi cũng nghĩ thông suốt! Chẳng quản anh có phải là loại người tráo trở kia hay không, cũng không màng việc anh muốn mua chuộc cô. Đạo lý, chính nghĩa đều bị cô quẳng ra sau đầu, cô không thể vĩnh viễn tự trói buộc mình trong giới hạn, gông xiềng đạo đức. Quyết định là do cô, cô muốn hay không mà thôi, không phải dựa vào nhận định của người khác.

Cô yêu anh, cho nên thoát khỏi sự trói buộc, cô quyết định, bất kể anh là người như thế nào, cho dù là chạy trốn, cô cũng muốn đi theo anh!

Cô càng nghĩ càng kích động, càng nghĩ càng mong đợi, hào hứng chạy đến chỗ ở của Mạc Vô Tâm tìm anh.

Đinh Đong. . . . . .

Chuông cửa nhà Mạc Vô Tâm vang lên.

Anh tiến về phía trước, vừa mở cửa ra, chạm mặt là nụ cười rực rỡ của cô làm cho anh có chút kinh ngạc.

“Làm sao em lại đến đây?”

“Em đã thông suốt rồi!” Đại Nhi vui vẻ nói.

“Nghĩ thông suốt cái gì? Để anh mua chuộc?” Anh khẽ động khóe miệng, cười trào phúng.

“Không phải là mua chuộc, em bán mình cho anh!” Cô cười toe toét.

Bán đi tình cảm của mình, bán đi chính mình, trái tim, tất cả đều cho anh, cam tâm tình nguyện đi theo anh.

Mạc Vô Tâm nở nụ cười.”Em không bán cũng không được!”

Một lần nữa bọn họ lại đối mặt với vấn đề giữa hai người, chẳng qua là lần này không liên quan đến lợi ích, không liên quan đến xung đột, cái bọn họ đối mặt, là tình cảm của hai người

Đại Nhi cắn môi nhịn cười, cắm đầu cắm cổ bước vào bên trong nhà.

“Hiện tại chúng ta nên làm cái gì? Chuẩn bị chạy trốn sao?” Cô hầm hầm hỏi, bộ dáng giống như trời sập xuống cũng không sợ.

“Tại sao muốn chạy trốn?” Mạc Vô Tâm bật cười.

Cô gái ngốc này! Thật sự cho rằng anh là người xấu, đang chờ bị bắt giữ? Nếu cô nhận định như vậy, còn chịu giao mình cho anh!

Hai người đang đi đột nhiên dừng lại trước một thân hình nho nhỏ.

Một cô bé ước chừng bốn đến năm tuổi nhút nhát đứng ở cửa phòng, ghé đầu nhìn.

Đại Nhi sửng sốt.

“Phỉ Phỉ, con ở bên kia làm cái gì?” giọng điệu của Mạc Vô Tâm trước giờ vốn nghiêm túc, nhưng ở trước mặt con gái nhỏ luôn hết sức nhẹ nhàng.

“Cha! Cô ấy là ai?”

Mạc Phỉ Phỉ âm thanh non nớt hướng về phía cha hỏi, âm điệu cực kỳ nhẹ nhàng làm người khác ưa thích, con ngươi tròn vo hoạt linh hoạt chạy một vòng, liếc qua Đại Nhi, ánh mắt hiển nhiên có chút bướng bỉnh.

“Cô ấy là bạn của cha, con phải lễ phép, chào hỏi cô một tiếng.”

Mạc Vô Tâm thân hình cao lớn ngồi xổm xuống bên cạnh con gái nhỏ, anh thân mật ôm con gái, lấy ngôn ngữ trẻ con để giải thích.

Đại Nhi vô cùng kinh ngạc nhìn cô bé. . . . . . Con bé, con bé… là con gái Mạc Vô Tâm ?!

Này. . . . . . Đây là thật hay sao? Anh có con gái?!

“Gọi cô đi nào!” Mạc Vô Tâm nhìn con gái nhỏ nhắc nhở, rồi lẳng lặng nhìn Đại Nhi.

Anh đối với con gái rất chú trọng lễ nghĩa, không cho phép con của mình thất lễ.

“Cô.” Tiểu Phỉ Phỉ bất đắc dĩ mở miệng, mặc dù không tình nguyện, nhưng giọng nói rất ngọt ngào, rung động lòng người.

“Ách. . . . . .Thật ngoan!”

Đại Nhi chậm rãi khụy gối xuống, miễn cưỡng khẽ động khóe môi mỉm cười, mất tự nhiên vuốt ve mấy sợi tóc của cô bé.

“Cha Phỉ Phỉ, anh có thể giúp tôi cầm quần áo tới đây hay không?”

Tiếng gọi của Phí Tiểu Nghiên từ trong phòng tắm truyền đến.

Mạc Tĩnh vào Nam làm việc, đem Tiểu Nghiên gửi ở nhà Mạc Vô Tâm. Mấy ngày nay từ việc ăn uống đến những việc thường ngày đều do Mạc Vô Tâm xử lý. Giống như hiện giờ, ngay cả đi tắm cô cũng sẽ quên mang theo quần áo.

Đại Nhi nghe thanh âm như vậy, thái độ càng thêm ngạc nhiên ngây ngô. . . . . .

Cô do dự nhìn Mạc Vô Tâm.

Mạc Vô Tâm nghiêng mắt nhìn cô một cái, sau đó, đi vào bên trong phòng.

Đại Nhi chần chờ lưỡng lự muốn đi theo, ngay sau đó. . . . . . cô liền nhấc chân lên bước đi.

“Tại sao lần nào cô cũng hồ đồ như thế!” Mạc Vô Tâm vào phòng, sau đó cầm quần áo ở trên giường của Phí Tiểu Nghiên lên, đi tới phòng tắm, mở cửa.

Đại Nhi mắt đã thấy tất cả, đáy lòng bỗng dưng sôi sục.

“Hắc hắc! Thanks!” Phí Tiểu Nghiên hé mở cánh cửa, ngượng ngùng cười mỉa, vươn tay nhận lấy vài món quần áo kia.

Đại Nhi hít thở lấy hơi, cô nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ bên trong phòng tắm, hơn nữa, nhìn vòng quanh bên trong phòng, đệm giường xốc xếch rõ ràng là chứng cứ ái muội.

Anh. . . . . . Anh hẳn là đã có vợ, có con gái! Vậy cuối cùng tất cả những việc mà anh làm cho cô là có ý gì?

Sự tức giận sôi trào trong đáy mắt cô!

Mạc Vô Tâm quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt tức giận của cô chống lại anh.

Thoáng chốc Mạc Vô Tâm liền hiểu ý, biết cô đang hiểu lầm cái gì!

“Đừng nói với em những chuyện mà em đang thấy là giả đó!” Mặc dù cô cũng không muốn tin.

“Lại một lần nữa, em nghi ngờ anh?” Ánh mắt anh lạnh như băng .”Anh không thích người không tin anh!”

“Ai biết được trong đầu anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì! Ai biết anh yêu em ở điểm nào! Anh điều tra em là vì muốn mua chuộc em, đoạt lấy thân thể của em, lợi dụng tình cảm của em. Từ khi bắt đầu anh đã có ý xấu, tất cả mọi chuyện đều là mưu kế của anh. . . . . .”

Cô hét to! Lấy thái độ mạnh mẽ che giấu đi sự yếu ớt.

Những lời nói này mặc dù miễn cưỡng không muốn nói ra, nhưng, cô nói là sự thật. . . . . . Cô vĩnh viễn không hiểu suy nghĩ của anh, cô không hiểu, một con người hoàn hảo như anh, tại sao lại đi coi trọng một người hết sức bình thường như cô!

Thì ra, là cô với cao rồi, cô không dám hy vọng xa vời anh thật lòng yêu cô! Càng không thể nào trở thành đối tượng đáng được anh yêu.

Mạc Vô Tâm bình tĩnh đứng nhìn thái độ tức giận của cô, hồi lâu không mở miệng. Đại Nhi cảm thấy xấu hổ cùng oán hận, không đợi nước mắt tuôn trào, cô nhấc chân tông cửa xông ra.

Anh không có đuổi theo cô. . . . . .

**************

“Đã xảy ra chuyện gì? Người nào hung dữ như vậy dám ở đây la hét.” Sau một hồi chậm chạp mặc quần áo, Phí Tiểu Nghiên đi ra khỏi phòng tắm, buồn bực hỏi Mạc Vô Tâm.

“Cô gái ngốc chạy mất.” Giọng nói có chút buồn, anh trả lời.

“Cô gái ngốc nào? Cái cô mang tai họa đó sao? Làm sao cô ấy đến đây? Lần này lại xảy ra chuyện gì sao?” Phí Tiểu Nghiên hưng phấn hỏi.

Mạc Vô Tâm tức giận trừng mắt nhìn cô.

“Lần này là cô đó….Phí mang tai họa!”

****************

Ba ngày không ăn không ngủ, thân thể làm bằng sắt cũng không chịu nổi! Đại Nhi bơ phờ đi về nhà, cô trông như một u hồn, bộ dáng rối bù khiến cho người khác nghĩ cô là bệnh nhân tâm thần.

Cô mệt mỏi bước từng bậc thang, từng bậc thang từ từ leo lên lầu cuối, chỉ cảm thấy vĩnh viễn cũng đi không đến nơi. Ngay sau đó cô cảm thấy hai mắt mờ dần, thân thể mềm nhũn. . . . . .

Đây là ý thức cuối cùng của Đại Nhi trước khi bất tỉnh.

Ngã xuống, cô mơ hồ cảm giác được mình ngã vào một lồng ngực cường tráng.

Chương 11

Từ tối hôm qua đến bây giờ Đại Nhi đã ngủ mê man hai mươi tiếng. . . . . .

Mạc Vô Tâm đi làm về đến nhà, vẫn không thấy cô có bất kỳ dấu hiệu nào muốn tỉnh lại.

Nếu không phải hai vị bác sĩ anh tìm đến liên tục bảo đảm cô không bị nguy hiểm đến tính mạng, chẳng qua là thiếu máu, lại mệt nhọc quá độ, nếu không anh thật sự nghĩ rằng cô sắp mất mạng.

*******************

Mi mắt cô khẽ rung, từ từ tỉnh lại…..

Sau khi thích ứng với ánh sáng, cô cảm giác được có một ánh mắt đang nhìn mình chăm chú.

Bắt gặp chủ nhân của ánh mắt kia, mới phát hiện thế nào lại là anh?

Đại

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT