|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
trước, thấp giọng cùng Mạc Vô Tâm nói chuyện với nhau mấy câu, Mạc Vô Tâm dặn dò một số việc, người nọ liền rút lui.
Sau đó, tài xế lái chiếc xe jeep ngày hôm qua hướng đến nhà để xe, Mạc Vô Tâm đi đến bên cạnh, cầm hộp điểu khiển nhấn một cái, giải trừ mật mã, cánh cử thép nặng nề từ từ cuốn lên cao.
Xem ra, tài xế chuẩn bị lái xe vào bên trong.
Chợt, Đại Nhi trừng lớn con ngươi.
Trong khi cánh cửa thép chậm rãi di chuyển lên trên, cô nhìn thấy lẳng lặng ở bên trong một chiếc xe con. . . . . .
Một sự ngạc nhiên không hề muốn! Đại Nhi cố kìm nén ánh mắt thất vọng, cùng sự sôi sục nơi đáy lòng.
Chiếc xe mất trộm . . . . . Ở bên trong!
Tài xế dừng xe xong, cánh cửa thép bắt đầu đi xuống, mãi cho đến khi tiếp xúc với mặt đất, phát ra thanh âm nặng nề, Đại Nhi mới hoàn hồn thức tỉnh.
**********************
“Người nhân viên kia đi theo Mạc Vô Tâm, mất tích gần hai ngày, anh không phải biết tung tích của bọn họ chứ?”
Bên trong phòng làm việc của Bao Thành Công, Thường Bước Bùi đối diện với anh gào thét.
“Không biết! Vấn đề giao thông trên biển thật không có cách nào quản lý được, cô ấy lại theo anh ta ngồi cano đi, chẳng lẽ ông lại muốn tôi lái phi cơ đi theo?” Bao Thành Công trả lời hắn.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, một mặt Đại Nhi tận sức theo dõi hành tung của Mạc Vô Tâm, mặt khác, sau lưng Đại Nhi còn có Bao Thành Công bí mật theo dõi, nắm bắt mọi hành tung.
“Hừ! Năng lực làm việc của anh hiển nhiên so với người bên này của tôi còn kém!” Thường Bước Bùi cười nhạt khinh bỉ.
“Có ý tứ gì?” Bao Thành Công vẻ mặt thay đổi, có chút khó chịu.
“Cô ta qua đêm với Mạc Vô Tâm ở Khẩn Đinh! Hiện tại đang cùng anh ta ngồi máy bay trực thăng, đang trên đường về.”
Thường Bước Bùi dĩ nhiên đã bày Thiên La Địa Võng, không thể nào khiến chuyện có chút chỗ sơ hở cùng không may!
“Cô ấy cùng Mạc Vô Tâm ở chung một chỗ suốt đêm?!” Bao Thành Công kinh ngạc hỏi.
“Nghi ngờ à?” Thường Bước Bùi sắc mặt thâm sâu, nở nụ cười mỉa.
“Tại sao lại thành ra thế này……” Bao Thành Công gương mặt lộ vẻ lo lắng trầm tư.
“Tôi đã sớm đoán được, sẽ gặp khó khăn với người phụ nữ này mà.”
“Vậy làm sao bây giờ? Muốn mượn cô ta đi gài tang vật vu khống Mạc Vô Tâm giờ thành không thể nào.”
“Chỉ có thể thuận theo tình thế mà làm, hoặc là tương kế tựu kế, bằng không làm sao bây giờ! Tôi sẽ nghĩ lại biện pháp!”
Chương 9
Nếu như, Mạc Vô Tâm thật sự là kẻ bị tình nghi lừa gạt tiền bảo hiểm.. . . . . . Vậy phải làm thế nào?
Không đơn giản là vi phạm về mặt pháp lý, tên tuổi của anh, danh dự, địa vị, hết thảy của anh, cũng sẽ vì vậy mà bị hủy trong chốc lát, tiền đồ của anh sẽ là một mảnh hắc ám, nhặt ve chai sinh sống, trốn chui trốn lủi nơi rừng rú, nếu không thì đến Singapore ca hát?
Đại Nhi đau lòng lo lắng, gom nhặt tất cả hình ảnh thê thảm nhất của anh lại trong trí óc của cô.
Đến cuối cùng chân tướng là như thế nào, không ai có thể cho cô đáp án, bất đắc dĩ, cô kéo Bao Thành Công đi khắp nơi xem bói, thậm chí đến tận miếu Tịnh Đàn hỏi thăm….
Vị đạo sư làm theo thứ tự, làm sạch pháp khí, thiêu giấy vàng, phù lệnh, làm phép, đọc thần chú, lắc lục lạc, phun nước thánh, đọc tiếp câu thần chú, qùy lạy trước bàn thờ, tôn tôn kính kính, không khí vô cùng nghiêm trang.
Lúc này, người canh giữ bàn thờ mới nói sư phụ trước đã tạ thế, trước khi người đi có để lại một thanh Thất Tinh kiếm, tương truyền rất có linh khí, nói rồi đem thanh kiếm trao cho kê đồng.
Đạo sư tiếp nhận thanh kiếm thật từ tay kê đồng, ngay sau đó bắt đầu, thổi phù phù ngụm rượu trong miệng, phun loạn xạ, miệng lầm bầm không ai hiểu được nửa lời, sau đó đưa hai tay lên trên, chắp lại.
“Rót sinh nương nương!” Lúc này, đạo sư dường như bị điều khiển.
Gì? Rót sinh nương nương cũng tôn giá nhập vào sao? Đại Nhi kinh ngạc trừng to mắt, liếc trộm Bao Thành Công.
Bao Thành Công đẩy cô.”Tiến lên.”
Đại Nhi run run quỳ gối trước thần linh, cầm nén hương, thành kính cúi đầu sát đất.
Lúc này, thần linh lên tiếng.
“Vừa qua khỏi hết năm, chư thần không rãnh, ta đặc biệt tới chỉ điểm ngươi, ngươi không cần mở miệng, chỉ cần tuân theo ý chỉ! Cuộc đời này của ngươi nhất định muốn cùng một “Vô Tâm” nên duyên vợ chồng, vừa vặn sinh được con trai, nếu không tuân theo ý chỉ, chắc chắn liền sinh mười hai đứa con gái.”
“Cái… cái gì?” Đại Nhi chỉ ngây ngốc tự hỏi, cầm hương lạy, cặp mắt linh lợi không dám ngẩng đầu nhìn lên trên.
Dứt lời, Rót sinh nương nương lui giá, sau một hồi lễ nghi mà Đại Nhi không giải thích được, rốt cuộc cũng kết thúc.
Cô ngốc nghếch cho rằng có thể nhận được sự giúp đỡ của thần linh, cho một đáp án đúng đắn, nào ngờ kết quá lại thành ra thế này.
“Tại sao có thể như vậy?” cô mặt ngây ngốc đứng dậy hỏi Bao Thành Công.
Bao Thành Công nhún nhún vai.”Tôi làm sao biết!”
“Vậy. . . . . . Chúng ta rốt cuộc muốn kết án như thế nào?”
Kì hạn mà công ty bảo hiểm của Thường Bước Bùi đưa ra sắp tới, Đại Nhi thật sự không biết phải làm sao mới đến thắp hương, cúng bái.
“Công ty của Thường Bước Bùi đã yêu cầu điều động đơn vị xử lý, hiện tại chúng ta thành người giúp đỡ điều tra.”
“Tại sao có thể như vậy? Công ty của ông ta đối với chuyện này không phải là
nên âm thầm xử lý hay sao? Sao bây giờ lại phơi bày tất cả mọi thứ?” Đại Nhi lo lắng, như vậy,
chuyện càng phiền toái hơn!
“Không biết, tôi cảm thấy được chuyện này rất kì lạ, chân tướng sợ rằng sẽ rất bất ngờ. Chỉ tại tôi lúc đầu không chịu cân nhắc kĩ những tình tiết quái lạ, còn đi nhận vụ án này, hiện tại thành ngồi trên lưng cọp, muốn xuống cũng không xuống được.”
“Đúng vậy! Tôi hôm qua mới đột nhiên nghĩ đến, Thường Bước Bùi là nhân vật lớn, làm sao có thể đi tìm cái văn phòng thám tử tư nhỏ bé của chúng ta?”
Tình cảm không cho phép, Đại Nhi chưa từng đề cập đến chuyện cô nhìn thấy chiếc xe cho Bao Thành Công biết.
Mấy ngày nay, cô dốc sức dùng cái đầu ngốc nghếch của mình mà suy nghĩ, cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, nhưng mà bộ não của cô dung lượng có hạn, không thể suy nghĩ những vấn đề quá phức tạp, hay logic hơn nữa, cho nên căn bản là không nghĩ ra.
“Tôi cũng không biết.” Bao Thành Công nhún vai lắc đầu.
“Mấy hôm nay tôi ngày nào cũng suy nghĩ, nghĩ ….nghĩ….nghĩ đến nỗi muốn bất tỉnh, chuyện này tại sao lại phức tạp như vậy?”
Đại Nhi quan tâm không phải là tình cảnh của Bao Thành Công, trong đầu cô chỉ có hình ảnh của Mạc Vô Tâm, rốt cuộc anh có bị tình nghi hay không?
Nếu là có, một khi cái đơn vị kia bắt tay vào làm, bắt được anh, vậy không phải là xong đời hay sao?
Cô vô cùng lo lắng. . . . . .
“Đại Nhi, tôi hỏi cô một vấn đề.” Tiếng của Bao Thành Công kéo cô ra khỏi suy nghĩ hỗn độn của mình.
“À? Vấn đề gì?” Đại Nhi hoàn hồn.
“Cô. . . . . . cô yêu anh ta sao?” Bao Thành Công đưa cặp mắt sắc bén liếc nhìn biểu cảm đang thay đổi trên gương mặt Đại Nhi.
“Gì? Không có, không có mà! Anh. . . . . . Làm sao anh có thể hỏi như vậy?” Đại Nhi theo bản năng phủ nhận.
Nhưng, câu hỏi của Bao Thành Công cũng nhắc nhở một sự thật là cô có rung động.
“Ừ, không có là tốt rồi, không có việc gì.”
Gương mặt Bao Thành Công xẹt qua một tia nghi hoặc, anh đem sự bối rối cùng vẻ mặt luống cuống của cô nhét vào đáy mắt, cũng không nói nhiều.
Đại Nhi ngẩn ngơ trên suốt đoạn đường về nhà, bên cô đã tạm ngừng theo dõi Mạc Vô Tâm, cho nên ngoài mặt tất cả dường như chẳng có gì xảy ra……
Móc cái chìa khóa bước lên dãy lầu trên cùng, cô ở tại căn phòng cuối của dãy lầu này, tiền thuê phòng cũng vừa phải, nội thất đơn giản.
Đi vào bên trong, cô trút bỏ hết mấy thứ lỉnh kỉnh trên người xuống…..Những thứ đó là vì Mạc Vô Tâm mà thay đổi cách ăn mặc, quần áo nữ tính.
Sau đó thì vẫn tùy tiện mặc một thân áo phông rộng thùng thình, hai chân đá một cái, đôi giày liền bay sang một bên. Cô đi đến nhà bếp, mở tủ lạnh ra lấy một chai bia, ngửa đầu uống ừng ực.
Bỗng dưng — một bóng đen vọt đến bên người cô, đưa tay lên trên không cướp đi chai bia, ngay sau đó cánh tay kia vòng qua ôm chặt lấy eo cô.
Đại Nhi theo phản xạ, thục cùi chỏ về phía sau thật mạnh, bỗng dưng truyền đến tiếng kêu rên đau đớn.
“Hừ — em, thật thô lỗ —” Mạc Vô Tâm cắn chặt hàm răng oán trách.
“Là anh?!” Đại Nhi buông nắm đấm ra, ánh mắt kinh ngạc.
“Nếu không em cho rằng là ai?” Dứt lời, anh nghiêng đầu ấn xuống một nụ hôn.
“Làm sao anh vào đây được?” Cô hỏi anh.
“Bỏ ra hai trăm, thợ khóa liền giúp anh mở cửa. . . . . .” Anh không để cho cái miệng nhỏ nhắn của cô tiếp tục nói chuyện, giữ chặt đầu cô lại, cuồng nhiệt hôn.
Đại Nhi thẩn thờ bị anh hôn đến ngay ngốc, ngay sau đó nhắm hai mắt lại, cảm nhận cánh môi ấm áp của anh.
Anh thu cánh tay lại, đem cô kéo sát vào trong lòng mình, nụ hôn trở nên sâu hơn….
Một lúc sau, Đại Nhi nhẹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




